Overlord Tập 14 Chương 5

Overlord Tập 14 Chương 5

Phần 1

“Này, đừng có mà cản đường tôi nhé.”

Giọng nói hướng đến những người lính đang khiếp sợ phía trên tường thành, Aura vừa bước đi vừa nói, vừa đá vào những chỗ lồi lõm nhỏ của bức tường, cô một mạch leo lên bức tường thành không gặp trở ngại gì.

Những người lính đứng thành một hàng phía trên cố gắng đâm bằng ngọn giáo của mình nhưng bằng một động tác không thể nào một con người có thể thực hiện được– cô nhảy qua những người lính, tạo ra một vòng quay lớn trong không trung và  hạ cánh một cách ngoạn mục ở góc lan can của bức tường đối diện.

“Phù!”

Cô ra hiệu hình chữ V cho những người lính đang ngơ ngác nhìn theo.

Những ánh mắt bị chi phối bởi nỗi sợ hãi tập trung vào Aura, người có ngoại hình của một đứa trẻ. Sau khi nhìn thấy động tác nhẹ nhàng một cách không bình thường vừa rồi, không một ai dám nghĩ đó là một đứa trẻ bình thường. Hơn nữa còn những con ma thú được dẫn theo chờ đợi bên dưới.

Phớt lờ những người này, Aura nhẹ nhàng rút ra một cuộn giấy từ cái túi cô đeo bên hông. Những người lính chẫm rãi bao vậy Aura, dù đang cầm giáo nhưng không thể xem thường cô.

“Ah, mọi người. Tôi sẽ nói lại lần nữa. Đừng làm phiền tôi.”

Aura trải mảnh giấy ra. Sau đó so sánh thủ đô hoàng gia trước mặt  với bản đồ được vẽ trên giấy.

Nếu những điểm nổi bật trùng khớp nhau thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.

Điểm đến đầu tiên, trụ sở của hiệp hội Ma thuật sư dễ dàng được tìm thấy.

Aura hài lòng quay lại nhìn những người lính đã tạo thành đội hình bao vây. Hàng loạt mũi giáo đâm tới Aura, có vẻ như quá gần để đâm chỉ bằng một chuyển động nhẹ.

“Này, vì ma thú của ta chưa lên đến đây nên các ngươi dồn lực lượng tấn công ta sao? Bọn ta cùng đến đây mà.”

Những người lính nhìn nhau, sau đó như thể bị té nhào, cố gắng bám vào bên ngoài bức tường của thủ đô hoàng gia. Nhưng đã muộn,. Những con quái thú của Aura lần lượt trèo lên tường thành.

Những tiếng hét đáng thương của những người lính vang lại.

Aura có năng lực chiến đấu cao hơn bọn chúng, nhưng sự khác biệt về ngoại hình vẫn là lớn nhất.

Những người lính đã hoàn toàn mất hết ý chí, tranh nhau chạy trốn.

Có một số người nghĩ rằng họ phải ở lại đây, nhưng thật khó để duy trì sự tự nguyện của khi tất cả những người khác ngoại trừ họ bỏ trốn.

Hành lang có chiều rộng nhất định do bức tường thành khá dày, nhưng những người lính sợ hãi xô đẩy nhau chạy trốn. Sẽ nhanh hơn nếu họ rút lui theo thứ tự,

Những binh sĩ xô đẩy nhau chạy trốn trông thật thảm hại. Quá dễ dàng để truy đuổi và tiêu diệt nhưng hơn hết đám ma thú không cảm nhận thấy ma lực và cô cũng không nhận được lệnh của chủ nhân nên đã phớt lờ họ. Ngoại trừ một điều.

Nó là quái vật quỷ cấp 71, quái vật lớn nhất mà cô mang đến cho lần này, một trong những quái vật lớn nhất Iris Turannos Basilius ( Bạo Vương Cầu Vồng ).

Nó trông giống như một Tyrannosaurus Rex.  Tuy nhiên, nó có một vây lưng tuyệt đẹp, đó  là nguồn gốc của tên gọi  mang bảy màu sắc theo đúng nghĩa đen.

Cô hoàn toàn không biết nhưng đã từng nghe các Chủ nhân nói rằng “ Nguồn gốc của nó là Vua quái vật”.

Iris Turannos Basilius gầm lên.

Đó là một tiếng kêu lớn làm cho mặt đất bị xáo động.

Nó không phải hăm dọa,  cũng không phải đang thể hiện cảm xúc.

Một trong những khả năng đặc biệt của nó – tiếng gầm của nỗi sợ hãi.

Nếu cấp độ tương đương hoặc nếu họ có khả năng chịu đựng về mặt tinh thần thì đó chỉ là những tiếng la hét khó chịu, nhưng những người lính bỏ trốn đã tự chứng minh điều gì sẽ xảy ra nếu không có khả năng đó.

Khuôn mặt bị bóp méo  vì sợ hãi và ngã gục xuống

Chết ngay lập tức do sợ hãi.

Không phải cô vui khi giết những người chạy trốn, chỉ là họ chạy xung quanh và cản đường cô.

Những người lính đã chết vì điều đó.

Tuy nhiên Iris Turannos Basilius cũng không vô sự. Cái giá để kích hoạt khả năng đó là rất lớn.

Xung quanh Iris Turannos Basilius là năm trong sáu con quái thú còn lại được Aura dẫn tới, đầu tiên là Fenrir cấp 78, Sói săn linh hồn cấp 77, Huơu cao cổ cấp 76, và Rắn 2 đầu cũng cấp 76, cuối cùng là thằn lằn Basilix  cấp 74.

Ban đầu con hươu cao cổ đá hậu, rồi là cú đã của con chó săn linh hồn. Tiếp tục các con quái vật khác lần lượt đá vào  Iris Turannos Basilius.

Chắc là vì nó làm ồn.

Bị đánh bởi những ma thú có năng lực chiến đấu, và cấp độ cao hơn, Iris Turannos Basilius kêu lên để tìm kiếm sự đồng cảm từ Aura. Ngay lúc đó, các cuộc tấn công của những con ma thú khác trở nên nghiêm trọng hơn.

Nếu lần đầu là nhắc đến mức độ yêu quý của đàn anh đối với đàn em thì kế tiếp là mức độ trách mắng.

Nhân tiện, có một con không tham gia là một ma thú cấp 58  Gagarapple.

Một con quái vật trong hình dạng của một con ếch khổng lồ bị biến dạng thứ mà chỉ xuất hiện từ giấc mơ, miệng của nó có những chiếc răng vàng lởm chởm, đôi mắt bị bao phủ bởi dục vọng như loài người thuở sơ khai.

“Được rồiiiiiiiii. Ta không tức giận, vì vậy đừng đổ lỗi cho I-chan.”

Khi Aura đặt tay lên hông, liếc nhìn từng con ma thú thì chúng kêu ré lên cùng một lúc.

“ Rồi, rồi, ta cũng không giận các ngươi đâu.”

Sau khi nói vậy, những ma thú tập trung quanh Aura ngoại trừ Iris Turannos Basilius, chúng cọ xát cơ thể to lớn vào Aura.

“Ooa ooa!”

Aura hét lên một cách dễ thương.  …

Chắc sẽ không mất đi sức mạnh thể chất nhưng bị những cơ thể to lớn đẩy từ trái và phải, trước và sau thì sẽ phát ra âm thanh như vậy.

“Này, tránh ra nàoooo!” Đám quái thú đồng loạt tránh ra. “ Chơi đến đó thôiiiiii.”

Aura vỗ tay, tất cả các con quái vật với thân hình to lớn đều chạy ra trước mặt cô, vì chúng quá lớn thật khó để xếp hàng trong hành lang.

Với hành động đó, tất cả quái thú đều làm một bộ mặt nghiêm chỉnh. Không còn dáng vẻ ngốc nghếch như khi cọ mình vào Aura.

“Vậy, bây giờ sẽ tiến hành xâm lược thủ đô, một số sẽ xuống mấy tòa nhà, một số chưa đến lượt.”

Iris Turannos Basilius- con có kích thước lớn nhất có vẻ thất vọng.

“ Ta sẽ giao cho mày một nhiệm vụ đặc biệt. Đi quanh bức tường thành và nghiền nát mọi con người.”

“’Gaaooooooooo”

Iris Turannos Basilius  kêu lên run rẩy, hình bóng nhỏ lại từng chút một. Sau đó vừa chạy vừa ngoảnh đầu lại để nhìn lạ những ma thú khác và Aura.

“Maaa. Được rồi. Vậy thì, bắt đầu hành động.”

Aura nhảy xuống bức tường thành phố và xâm chiếm thủ đô hoàng gia. Điểm đến là mái một ngôi nhà nào đó. Rồi cứ thế mà chạy.

Những con quái thú khác cũng nhảy theo.  Mỗi con ma thú đuổi theo Aura với một chuyển động nhẹ nhàng như không hề cảm thấy trọng lực.

Khi Aura giả vờ ngoái đầu lại xác nhận hình bóng của những ma thú, cô thấy Iris Turannos Basilius đang vẫy vù vù cái đuôi to và dài của nó. Khi Aura cũng vẫy tay về phía đó, chuyển động của cái đuôi càng mãnh liệt hơn và một phần bức tường bị thổi bay mất.

[Mày nhanh chóng hành động đi.]

Khi cô ra lệnh bằng suy nghĩ, Iris Turannos Basilius nhảy tung lên và bắt đầu đi trên bức tường thành.

Điểm đến đầu tiên của nhóm Aura là hiệp hội Ma thuật sư. Nhằm bảo vệ số lượng lớn vật phẩm ma thuật, nơi đây được sắp đặt những người bảo vệ phù hợp và đây là nơi được cho là có khả năng chống chịu cao nhất.

Không có vấn đề gì với sức mạnh của kẻ thù, nhưng sẽ mất một khoảng thời gian đáng kể để thu thập tất cả các vật phẩm ma thuật ở đó.  Có lẽ cô phải yêu cầu tiếp viện.

Với ý nghĩ đó, Aura chạy thẳng đến thủ đô hoàng gia trên mái nhà.

Đó là một thành phố hoàng gia rộng lớn, nhưng nó không phải là vấn đề lớn với tốc độ di chuyển nghiêm túc của Aura.

Nhảy ra khỏi bức tường thành phố và đến đích trong một thời gian ngắn.

Không có con ác thú nào tụt lại phía sau Aura. Không, chỉ duy nhất Gagarapple đang di chuyển chậm, vì vậy nó đã được mang đến bởi Basilix.

Được bao quanh bởi một bức tường dài, có ba tòa tháp năm tầng và hai tòa nhà kéo dài hai tầng. Các cửa lưới của Trụ sở hiệp hội Ma thuật sư đã bị đóng, có các tòa nhà hai tầng ở bên trái và bên phải của cổng.

Không có dấu hiệu của những người bên ngoài, nhưng có bóng dáng người bên trong tòa nhà. Bên ngoài  có bóng dáng của những người lính canh.

Aura nhảy lên một mặt phẳng và trải bản đồ cô có trong tay để so sánh diện mạo của tòa nhà.

“Phù. Cái này ở đằng kia hay ở đây nhỉ ?”

Thông tin từ các cộng tác viên của Vương Quốc đã tạo ra một bản phác thảo sơ bộ bên trong hiệp hội.  Và nơi mà vật phẩm ma thuật có thể được lưu trữ .

Tuy nhiên, vẫn chưa rõ các vật phẩm ma thuật ở đâu vì có nhiều địa điểm. Có vẻ như không thể lấy ra thông tin nếu không mê hoặc một pháp sư cấp cao. Vì vậy, Aura phải làm điều đó.

Thật rắc rối, nhưng xem xét khu vực của hiệp hội Ma thuật sư, một phương pháp như vậy sẽ hiệu quả hơn chiến thuật biển người.

“ Vậy, Đi nào. ”

Khi Aura đi về phía cửa trước, một vài người xuất hiện cùng lúc từ văn phòng.  Có năm nam và một nữ.  Dẫn đầu là một ông già.

Trong một khoảnh khắc, Aura nghĩ “tiếc thật.”

Nếu đây là một trong những người có cấp bậc cao hơn trong Hiệp hội Ma thuật sư, nó sẽ giúp cô tiết kiệm thời gian để giảm thiểu nhiều rắc rối. Tuy nhiên, Aura thất vọng khi nhìn thấy ông già.

Ông già trông giống như những chiến binh.

Phần dưới áo có màu đen và phần trên là võ phục màu xanh nhạt

Ông ta có hai thanh kiếm trên thắt lưng và đang mặc áo giáp.

Tóc hoàn toàn màu trắng và không có tóc đen. Cánh tay ốm yếu không mong đợi gì từ một ông già, nhưng chúng không bị chùng xuống. Dường như có độ cứng như thép.

Đôi mắt sắc bén của ông ta nhìn vào Aura như một con chim săn mồi.

Dáng đứng uy nghiêm truyền tải  ý chí của một kẻ tin vào cánh tay của mình.

“Tạm thời kiểm tra một chút. Nhóc con. Nhóc có phải là thuộc hạ của Vua Pháp Thuật không ?”

Aura nhìn về những người phía sau. Một người trông giống như một ông già, nhưng không ai mang kiếm.  Nếu vậy, ông già này là chủ sở hữu võ đường, và họ là môn hạ của ông ta.

Hiệp hội ma thuật sư và võ đường có một chút khúc mắc nhưng có lẽ họ đến để bảo vệ vì mối quan hệ nào đó.

Có vẻ như ông ta có nhiều thông tin hơn các pháp sư xung quanh, nhưng có lẽ  không có thông tin quan trọng nhất.

“Tại sao không trả lời, dù là trẻ con thì ta cũng không tha thứ đâu.”

Lý do họ có thái độ đó đối với Aura, người đã dẫn theo những con ma thú như vậy là vì không ai trong số nhóm của Aura có bất kỳ sự thù địch, chiến ý hay sát ý nào. Và đối thủ có lòng can đảm, quyết tâm và tự tin.

“Hmm, nếu ông chỉ đường thì tôi sẽ không giết ông. À, bọn trẻ này cũng sẽ không tấn công đâu.

Cô sẽ giữ lời hứa của mình.  Dù sao đi nữa, ông ta sẽ bị Mare giết chết.

“Nhóc, đừng đi xa hơn nữa. Đó là một vật phẩm nguy hiểm có thể triệu hồi ma quỷ. Ta không thể giao nó ra đươc.”

Aura cười toe toét. Vậy là nó vẫn còn ở đây. Cô phải thu thập nó đúng cách và đưa cho Demiurge.

“Ồ vậy sao, thế câu trả lời cho câu hỏi của tôi thì sao ?”

“Ta từ chối. Dù ở đây…..”

Ông già ngã gục xuống.

Aura lấy ra một mũi tên và bắn nó.

Đầu ông già trúng một mũi tên thần tốc, nứt vỡ như quả lựu, những thứ bên trong phân tán ra xung quanh.

“Tôi không có nhiều thời gian để nói chuyện. Vậy ai là người tiếp theo…. mọi người đều giống nhau sao? Nếu vậy thì  vào bên trong bắt một pháp sư là cách tốt nhất nhỉ ?”

Những người phía sau ông già tập trung lại với một cái nhìn sững sờ. Aura đưa ra hướng dẫn cho những ma thú đứng chờ từ này giờ.

“Giết tất cả những thứ đó.”

Trong khi nói như vậy, Aura bắt đầu đi về phía cửa, và những con thú đi ngang qua  như một cơn gió, tấn công những người còn lại. Sau đó, chỉ còn lại mùi máu và thịt lan tỏa khắp nơi.

  • ●●●●

Mare ngồi một mình trên tòa tháp cao thứ hai của lâu đài, nhìn về hướng thủ đô hoàng gia.

Cậu đã giết chết vô số người trong trận chiến khoảng ba ngày trước khi đến thành phố này.  Tuy nhiên, hầu hết trong số họ là đàn ông, không có phụ nữ hay trẻ em. Đó là những kẻ yếu đuối.

Khuôn mặt của Mare có chút buồn.

Trong đầu, cậu tuyệt vọng lặp lại phép tính vô số lần.

Có làm gì cũng không được.

“Làm thế nào bây giờ…..”

Cậu muốn tham khảo ý kiến nếu có ai đó, nhưng bây giờ không có ai ở đây. Không, có lẽ nên hỏi những Hanzo nhưng họ không ở trước mặt cậu, nếu họ xuất hiện thì làm thế nào đi nữa cũng có vấn đề.

[Mình nên làm gì …..  Liệu có thể phá hủy thành phố lớn này một cách hiệu quả và giết chết tất cả con người một cách sạch sẽ không?]

Cho đến khi tới thủ đô hoàng gia, Mare cùng với chủ nhân đã phá hủy một số thành phố và thu được một ít kinh nghiệm.  Đó là lý do tại sao cậu hiểu rõ. Phá hủy các thành phố và tiêu diệt nhân loại là công việc khó khăn đến mức nào.

Bằng cách lặp đi lặp lại phép thuật nhiều lần, có thể phá hủy hoàn toàn các tòa nhà và biến thành phố thành một ngọn núi gồ ghề. Tuy nhiên, việc giết chết hoàn toàn cư dân là khá khó khăn.

Ví dụ: giả sử nếu sử dụng phép thuật gây ra trận động đất.  Nó cực kỳ thích hợp để phá hủy các công trình trên mặt đất và các cơ sở dưới lòng đất, và nhiều người trong nhà sẽ chết dưới mái của một tòa nhà bị sụp đổ.

Trong trường hợp một trận động đất được tạo ra bởi ma thuật, không có ảnh hưởng bên ngoài phạm vi đó, do đó, không có nguy cơ con người trong các ngôi nhà ở các khu vực khác nhận thức được điều đó.  Tuy nhiên, âm thanh của sự sụp đổ của những ngôi nhà và tiếng la hét của con người lại là chuyện khác.

Nếu nghe thấy những âm thanh như vậy, những người tò mò ra ngoài để xem chuyện gì đã xảy ra và nhiều người khác sẽ nhìn qua cửa sổ.

Những người sợ hãi sẽ bịt tai và mắt thì đơn giản nhất. Thật dễ dàng đối với những người nghĩ rằng mọi thứ đều có thể vượt qua bằng cách trốn trong một tấm nệm trong nhà,  bởi vì sẽ dễ dàng nghiền nát họ bởi phép thuật tiếp theo.

Vấn đề là, những người sẽ bị nghiền nát ở đợt theo, một số người có trực giác tốt sẽ hoạt động, can trường hơn. Và còn nhiều vấn đề hơn với những kẻ yếu, hỗn loạn và tuyệt vọng. Những người này chạy trốn theo nhiều hướng không thể dự đoán được.

Những cư dân nhìn thấy những người chạy trốn cũng sẽ rời bỏ những ngôi nhà và bỏ chạy, miễn là họ chạy trốn đến một dãy các tòa nhà chưa bị phá hủy thì vẫn ổn.

Tuy nhiên cũng có trường hợp những người trong trạng thái hoảng loạn, mất bình tĩnh đã chọn chạy trốn về nơi đã bị sụp đổ. Hơn nữa cũng có những người cố gắng giúp đỡ cư dân ở những tòa nhà bị đổ sập nên việc xử lý sẽ khá khó khăn.

[Không chạy trốn thì phải tốt không …]

Sau đó, sẽ cần phải sử dụng ma thuật một lần nữa để giết những người đó.

Hai lần rắc rối.

Nếu có thời gian thì không sao. Nhưng nếu khi đi cùng với chủ nhân thì không thể có chuyện tương tự như vậy.

Cậu không thể lấy đi thời gian quý báu của chủ nhân, thật xấu hổ khi không thể dọn dẹp sạch sẽ trong một lần.

Và trong trường hợp động đất, không có gì đảm bảo rằng họ sẽ chết. Trong nhiều trường hợp, họ sống sót một cách bất ngờ.

Mặc dù có thể gây hỏa hoạn và giết chết những người bên trong, nhưng nếu đó là một đám cháy, nó không chỉ nổi bật từ một khoảng cách xa, mà nhiều người sẽ chạy trốn nếu nó kích thích nỗi sợ hãi nguyên thủy từ họ.

[Phải luyện tập thật nhiều, thật nhiều hơn nữa mới được.]

Ban đầu, Mare được Bukubuku Chagama sama ban cho khả năng tiêu diệt nhiều đối thủ. Cậu tự hào về thực tế rằng không ai trong số những thủ vệ tầng có thể sánh được với cậu về khả năng tấn công diện rộng.

Do đó, tình trạng thành phố không thể bị phá hủy đúng cách và cư dân không bị tiêu diệt toàn bộ là một vấn đề liên quan đến tầm quan trọng của sự tồn tại của chính cậu.

Nếu nhìn thấy một Mare như vậy thì BukubukuChagama sama chắc hẳn sẽ tức giận.

“Ư…ư..ư”

Tưởng tượng mình bị mắng bởi BukubukuChagama sama, Mare rưng rưng nước mắt.

Nhưng trước khi nước mắt tràn ra, cậu lau đi.

“Phải nỗ lực…Ainz sama đã nói rồi.”

Mare tôn trọng và biết ơn Ainz.

Nếu Ainz không đào tạo Mare phá hủy thành phố và anh không để cậu nhóc  trải nghiệm điều đó nhiều lần, thì không thể phát triển đến mức này.

Nhìn lại, thật kinh khủng khi Mare lần đầu tham gia hoạt động và phá hủy một thị trấn nhỏ.

Việc đó như là bôi tro trát trấu lên mặt BukubukuChagama.

Sau đó, cậu đã bị sốc, nhưng những lời tốt đẹp mà Ainz dành cho đã nói khiến cậu vui gần như muốn khóc.

Nếu biết mình có ít kinh nghiệm, chỉ cần phải làm việc chăm chỉ và làm nhiều hơn nữa là được.

Những lời của cùng một thủ vệ tầng có thể không ảnh hưởng nhiều.  Tuy nhiên, người nói với cậu là một đấng tối cao giống như BukubukuChagama sama.

Mare đã quyết định.

Cậu sẽ phá hủy nhiều ngôi làng, thị trấn và thành phố, tiêu diệt nhiều cư dân hơn và trở thành người mà bản thân mình và  BukubukuChagama muốn.

“Được rồi.”

Mặc dù đó là một giọng nói dễ thương của trẻ con, nhưng giống như lần trước, cậu tạo ra một giọng nói to và tràn đầy sức sống đến khó tin khác hẳn Mare thông thường.  Nếu một thủ vệ tầng khác nhìn thấy điều đó, chắc chắn sẽ nhìn một cách kinh ngạc. Biết thêm một khía cạnh khác của Mare.

“Làm thôi.”

Mare siết chặt hai tay trước cơ thể.

Cậu sẽ tận dụng tốt những gì đã học được cho đến nay.

“Phá hủy vương đô và giết hết cư dân ở đây. Ô.ooo”

Mare giơ nắm đấm siết chặt.

Nhân tiện, những Hanzo đang ẩn mình đằng sau và quan sát cũng đang siết chặt nắm tay.

———-***———-

Phần 2

Climb  ngắm nhìn cảnh sắc bên ngoài  qua một tấm kinh dày trong một căn phòng gần hành lang.

Trước khi Renner đến gặp nhà vua, cô đến nơi này để trang điểm, nếu đội quân Vương quốc Sorcerer đến đây, cô vẫn phải có phong thái của một công chúa. Vì đã nói rằng cô có thể sẽ chuẩn bị váy nên sẽ mất một chút thời gian.

Nếu đưa mắt về phía hành lang, sẽ thấy một không khí yên tĩnh, không một bóng người. Đến phút cuối cùng, một vài hiệp sĩ trong cung điện hoàng gia đã rời khỏi vị trí của họ và đang tập trung tại lối vào cung điện, tuyến phòng ngự cuối cùng chặn đánh quân đội  Vương quốc Sorcerer.

Có một vài người cố phản kháng và cười một cách vô nghĩa. Không như những người lính do Gazef Stronoff chỉ huy, hầu hết bọn họ đều là những binh sĩ bình thường, với năng lực bình thường. Chiến đấu với những con quái vật của Vua Pháp Thuật, họ chỉ được trang bi giáp tay. Tuy nhiên với những hiệp sĩ được phong tước bởi hoàng gia, họ sẽ thể hiện lòng trung thành cho đến chết.

Những kẻ đang cười là những kẻ thảm hại. Vì nhiều lí do khác nhau, ngoại trừ một số hiệp sĩ, cậu không có cảm tình với bọn họ. Nên cậu nghĩ rằng nhất định họ sẽ chạy trốn. Climb tự chế giễu quan điểm hẹp hòi của bản thân.

Có lẽ lòng trung thành của họ là thật, chỉ là có lẽ họ không chịu được việc ở gần một đứa trẻ bị bỏ rơi trong những giờ phút cuối cùng ở hoàng gia. Climb quyết định bỏ qua suy nghĩ về lòng trung thành của họ.

Climb thay đổi tầm nhìn của mình về phía lối vào của cung điện hoàng gia.

Cậu tự hỏi liệu có nên chiến đấu với các hiệp sĩ hay không. Tuy nhiên, ý nghĩ đó đã bị xóa bỏ ngay lập tức.

Climb không hề được hoàng gia cứu vào thời điểm đó. Cậu được cứu bởi một cá nhân tên là Renner. Nếu được Renner nói rằng “ Đi đi” cậu sẽ đi ngay lập tức. Nếu không, cậu sẽ  phục vụ bênh cạnh  Renner mãi, hơn nữa nghĩa vụ của cậu là chết trước Renner dù chỉ là một giây, đó là tất cả.

Linh hồn này, cuộc sống này từ lúc được cứu, đã thuộc về Renner.

Không gian yên tĩnh, trống trải đã nhắc nhở Climb nhiều thứ.

Quá khứ , Renner, và có thể cả tương lai.

Climb ngoảnh đầu nhìn sang ngang. Tất nhiên, không có ai. Ngay cả Brain Unglaus, người thường xuyên bên cạnh cậu cũng đã rời khỏi cung điện hoàng gia.

Brain đã đi bao lâu rồi ?

Nếu đội quân của Vương quốc Sorcerer đến lâu đài hoàng gia, anh ta có lẽ đã chết.

Trái tim Climb như gào thét.

Brain đã dạy và hướng dẫn Climb rất nhiều điều khác nhau. Như một giáo viên, như một người bạn, như một người anh trai.

Trước đây Gazef là người thân duy nhất mà cậu biết. Và nếu ko tính Renner thì Brain là người thứ hai.

“ Sao mọi chuyện lại trở nên như thế này chứ….”

Tiếng lầm bầm của Climb tan vào hành lang trống trải và biến mất.

Thực sự thì tại sao mọi chuyện lại trở nên như vậy.

Cậu nghĩ rằng những ngày yên bình sẽ mãi tiếp tục. Ngày mai, ngày kia nữa. Bây giờ – ngay lúc này, âm thành những cánh cửa được mở ra dữ dội và một tiếng ồn lớn vang lên.

Sự ồn ào khiến cậu không thể suy nghĩ như bình thường, Climb vội vàng nhìn về phía cánh cửa, ở đó là bóng dáng của Renner.

Cô không mặc váy, chỉ khoác một chiếc khăn đỏ thẫm khiến khó có thể biết được cô có trang điểm hay không.

Mặc dù không có khác biệt nhiều so với Renner bình thường nhưng cũng mất chút thời gian để nhận ra.

Bàn tay đang cầm con dao ngắn cất trong vỏ bọc.

Có chuyện gì sao? Climb cố gắng hỏi, nhưng Renner đã nói ngay.

“Nhanh lên, Climb.”

“Vâng!”

Renner chạy nhanh xuống hành lang trong tích tắc.

Climb nhanh chóng tăng tốc để đến bên cạnh cô.

“Có chuyện gì vậy, Renner sama.”

Ánh mắt Renner hướng về phía Climb, nhưng nhanh chóng chuyển ra phía trước.

“À. Có một chuyện tôi mới chợt nhớ ra. Một chuyện nhỏ về viêc trả thù của Vương quốc Sorcerer. Vì vậy, nhanh chóng đến chỗ cha. Trước hết hãy đến phòng của người .”

“Vâng!”

Trên đường đi anh nhận lấy con dao từ Renner, hai người đến phòng riêng của nhà vua như đã nói.

Dù là chuyện dĩ nhiên nhưng không có bóng dáng một hiệp sĩ nào cả. Renner đẩy cửa một cách mạnh mẽ, tạo ra một tiếng “pang”.

Rampossa III giật mình.

“ Renner. Có chuyện gì….”

Dù là con gái mình, chắc hẳn ông không nghĩ rằng cô lại có thể gây ra âm thanh ầm ĩ như vậy khi vào đây nên lời nói của Rampossa III dừng lại giữa chừng.

Nhận thấy ánh mắt chuyển từ Renner sang chính mình, Climb cúi đầu thật sâu xin lỗi.

“A, chào cha. Con chợt nhớ ra một việc quan trọng.”

Renner lập tức lên tiếng.

Dù chạy đến đây trong thời gian ngắn nhưng hơi thở không bị xáo trộn chút nào. Đương nhiên Climb cũng vậy, nhưng với một người hầu như chưa từng trải qua tập luyện chạy như Renner, thì thật có nghi vấn. Tuy nhiên,  vì đã không chạy quá nhanh, vì vậy cậu xem xét lại rằng có thể không nên lo lắng về điều đó.

“Sao vậy, Renner, có chuyện gì mà con trông có vẻ gấp gáp?”

“Chuyện đó bây giờ không còn quan trọng.”

Rampossa III bật cười trước giọng điệu nhanh hơn bình thường một chút của Renner nhưng điều đó cũng đúng với tình hình hiện tại.

“ Vậy, có chuyện gì, Renner? Con nói nó có vẻ quan trọng sao ?”

“Vâng. Đúng vậy.” Renner nghiêng đầu một cách dễ thương. “ Tại sao cha lại ở đây.”

“Thằng nhóc đó có biết ta bị mắc kẹt ở đây không?”

“Vâng. Hoàng huynh đã..”

“Aa, Zanack đúng là một đứa ngốc nghếch. Không ngờ hai đứa nó lại chết trước cha chúng….”

Rampossa III trông đau đớn. Mọi người đều biết rằng không một ai trong đội quân đã rời khỏi thủ đô hoàng gia vào bảy ngày trước có thể trở về.  Không ai có thể tưởng tượng những gì đã xảy ra, nhưng ai cũng biết lí do họ không thể quay về.

“Ta đã được thả ra vào ngày hôm qua, ta nghĩ sẽ phải chuẩn bị nhiều thứ khác nhau trước khi Vua Pháp Thuật đến. Bây giờ, một mình ta đã sẵn sàng. Các hiệp sĩ đã đề nghị  giúp đỡ, nhưng ta đã bảo họ rời khỏi đây. Bây giờ chắc họ đã trốn thoát được khá xa … ”

Climb không dám lên tiếng nói rằng các hiệp sĩ đang tập trung tại lối vào cung điện hoàng gia để chống cự đến phút cuối cùng. Renner cũng như vậy.

“ Chuẩn bị cho điều đó ạ?”

“Ừm… Đúng vậy.”

Một báu vật như vương miện và một số sách được đặt trước mắt hai người.

“ Hơn nữa, Renner, Sao con vẫn còn ở đây? Con bé này….Con đáng phải chạy trốn rồi chứ ?”

“Điều đó thì … cha cũng vậy mà. “

“Ta sẽ không chạy trốn. Thằng bé đó vẫn chỉ là một hoàng tử và ta sẽ phải chịu trách nhiệm. Dù thằng bé cũng không liên quan … Hmm … Thanh kiếm đó…”

Ánh mắt Lampossa III nhìn từ lưng rồi chuyển xuống thanh kiếm Climb đang đeo, rồi nhìn xa hơn ra phía sau Climb. Sau đó nhanh chóng quay trở lại Renner.

“Con đã thuê được ….người mà có thể sánh ngang với Gazef đâu rồi?”

“Brain đã quyết định đi đánh bại Vua Pháp Thuật bệ hạ.” (Renner gọi Ainz là bệ hạ).

“Thần nghĩ anh ta có thể đánh bại Vua Pháp Thuật nhưng nếu có thể mang theo thanh kiếm đó. Nếu có thanh kiếm đó thì có lẽ…”

“Con nghĩ là không thể. Bởi ngay cả ngài đội trưởng chiến binh cũng không thể thắng. Dù có làm gì cũng không thể đánh bại Vua Pháp Thuật bệ hạ.”

“Thế sao? Đúng như vậy. Dù có đẩy lui đội quân của Vua Pháp Thuật cũng không có ý nghĩa gì.”

Rampossa III liếc nhìn cửa sổ và tiếp tục nói.

“Ta tự hỏi tại sao ta vẫn còn ở lại đây. Ta nghĩ rằng bởi vì  ta cần phải giao phó với những người đã chinh phục lịch sử của hoàng gia.  Là vị vua cuối cùng, ta phải thể hiện phong thái của một vị vua.”

Rampossa III cười như thể mệt mỏi. Không, đó chắc chắn là mệt mỏi thật sự.

“Climb, hãy dẫn Renner trốn đi. Trong cung điện này.có một lối đi bí mật dẫn ra ngoài thủ đô hoàng gia. Ngay cả khi quân đội của Vua Pháp Thuật vào đây thì cũng có thể trốn thoát an toàn.”

“Không cần thiết, Climb!”

Cho đến bây giờ, mệnh lệnh của Nhà vua và Renner chưa bao giờ mâu thuẫn.  Nhưng bây giờ thì khác.

Climb suy nghĩ, và không di chuyển. Tuy nhiên, cậu nắm chặt tay lại. Chắc chắn cậu không muốn Renner chết.  Tuy nhiên, điều quan trọng hơn là phải tuân theo các mệnh lệnh của Renner.

Nếu theo mệnh lệnh đầu tiên, anh đã cùng với Evil Eye.

“Climb !”

“Climb !”

Thấy Climb không đi chuyển, hai người đồng thời gọi tên cậu. Nhưng cảm xúc chứa trong đó hoàn.toàn trái ngược.

“Cha, Climb là người của con. Dù cha ra lệnh thì cậu ấy cũng không nghe đâu.”

“Phải rồi….Tuy nhiên nếu thực sự trung thành, ta nghĩ ngươi nên đưa đứa trẻ này chạy trốn. Climb. Nếu có ý nghĩ muốn kết nối với dòng máu Vaiself, nếu có thể trốn thoát hãy làm điều đó với con bé như là một phần thưởng.”

Climb mở to mắt.

Trong một khoảnh khắc, trái tim anh run rẩy vì một lời đề nghị hấp dẫn như vậy. Sẽ là dối trá khi nói rằng cậu chưa bao giờ có một giấc mơ như vậy. Đôi khi cậu nghĩ về Renner và tự an ủi mình.

Tuy nhiên, cậu đã chọn cái chết để làm lá chắn cho Renner.

“Thật không xứng đáng. Dù phần thưởng thật hấp dẫn nhưng thần xin từ chối.”

Climb nói với cảm giác rằng anh thực sự đang thổ lộ chân tình. Khi liếc nhìn Renner, cô có một nụ cười kỳ lạ. Chắc hẳn cô đang ca ngợi lòng trung thành của cậu.

“Đến lượt con nói lí do  vì sao con vội vàng đến đây. Cha,  Xin hãy trao vương miệng cho con.”

“Tại sao ?”

“Bởi vì con không nghĩ rằng chúng ta nên truyền lại tài sản lịch sử hoàng gia, bao gồm cả vương miện, dưới sự cai trị của Vua Pháp Thuật bệ hạ.”

“Đó là kẻ thù đã phá hủy  đất nước này. Vì vậy, nên đưa ra một vương miện truyền thống.  Chừng nào những chiếc vương miện này còn tồn tại, lịch sử của hoàng gia cũng vẫn còn. Đó là lý do tại sao ta mang nó từ hòm kho báu đến đây.”

“Con muốn giấu những thứ này ở thủ đô hoàng gia.  Và sẽ nói với Vua Pháp Thuật :” Tôi đã giấu mọi thứ đại biểu cho địa vị của nhà vua ở mọi nơi trong thành phố. Nếu phá hủy thủ đô hoàng gia, ông sẽ không bao giờ có được chúng. “

“Ra là vậy…. Chắc chắn.. Ham muốn vương miệng có lẽ sẽ khiến ông ta có chút lưỡng lự khi phá hủy thủ đô. Tính mạng ta không quan trọng nhưng điều đó có thể thực hiện một số kế sách để giúp đỡ mọi người.”

Rampossa III gỡ vương miện khỏi đầu.

“Cha, không phải thế. Con nghĩ rằng vương miện được sử dụng để kế vị ngai vàng nên được giấu kín.”

“À, à, đúng vậy.”

“Ngoài ra những thứ cha có thể mang tới như vương trượng, trang sức được sử dụng cho lễ đăng quang và con dấu quốc gia. Chúng ta sẽ gửi đi những thứ có thể chứng minh vương quyền và đại diện quốc gia. Có nhiều lá bài trong tay thì tốt hơn phải không ?”

“Ừm….dĩ nhiên. Không có vấn đề gì .”

“’Climb, Tôi có thể yêu cầu cậu giấu những thứ này không?”

“Tất nhiên rồi, Renner sama. Nhưng nên giấu chúng ở đâu đây?”

“Vâng, Con cũng đã nghĩ đến chuyện này cùng hoàng huynh.”

“Sao…Zanack ?”

Vâng. Thưa cha. Hoàng huynh là người đã đưa ra ý tưởng này. Anh ấy sắp xếp mọi thứ để che giấu chúng. Thực ra con có nghe được từ hầu tước Raeven nên có chút không yên tâm…”

“Vậy là…thằng bé đó….” Giọng nói của Rampossa III bị đứt quãng vì cơn ho, dường như ông đang khóc.

“Climb, có một nhà kho đã bị tàn phá trong cuộc tấn công của Jaldabaoth. Có một kho hàng nhỏ ở đó.”

Renner giải thích chi tiết. Nhưng khá phức tạp và thiếu một chút tự tin. Có lẽ cảm nhận được tâm trạng của Climb, Renner từ chối Rampossa III và vẽ một bản đồ đơn giản bằng tờ giấy trên bàn. Đó là một món đồ đơn giản, nhưng nếu có thứ này thì sẽ không phải lo lắng về việc bị lạc.

“Có vẻ như có những phòng ngầm ở đây, hãy giấu chúng ở đó.”

“Vâng, hiểu rồi.”

“Thế là xong.”

Climb nhìn Renner. Cậu không muốn nghe cô nói đừng có quay lại.  Vào giây phút cuối cùng, cậu chắc chắn muốn được phục vụ bên cạnh cô. Hiểu được tâm trạng đó, sau một lúc ngập ngừng, Renner lên tiếng.

“Hãy cố gắng – quay lại an toàn nhé.”

Không rõ quân đội của Vua pháp thuật đã xâm chiếm tới đâu, khả năng cao là đã tới thủ đô hoàng gia. Vì thế lựa chọn rời khỏi đây sẽ khá rủi ro. Tuy nhiên Climb không hề do dự. Nếu đã nhận lệnh từ chủ nhân, cậu sẽ thực hiện nó hết mình.

“Vâng.”

“Nhớ là phải quay lại an toàn đấy. Không được chiến đấu, hãy chạy trốn nếu có thể.”

Mặc dù hiểu rõ quyết tâm của Climb, nhưng tiếc là cô không chắn chắn lắm về năng lực của Climb. Renner lặp lại lời nhắc nhở.

“Vâng.”

Climb đáp lại mạnh mẽ và lần này có vẻ thuyết phục được Renner.

“Tốt. Được rồi. Thưa cha, có lẽ sẽ khó để rời cung điện này nhưng cha có thể chỉ cho Climb đường đi không ?”

“Lối đi bí mật từ cung điện tới thủ đô hoàng gia phải không ?”

“Vâng.”

“Được rồi. Ta sẽ hướng dẫn.”

Climb hoàn toàn bất ngờ khi nghe hướng dẫn của nhà vua.  Đó là một lối đi cậu đã đi qua nhiều lần. Nhưng cậu thể không nhận ra có một lối đi bí mật ở một nơi như vậy.

“Climb, chậm một chút cũng không sao. Hãy cố tránh những việc như bị cướp, hãy thật cẩn thận.”

“Dĩ nhiên rồi, Renner sama. Dù có phải hy sinh bản thân thần cũng sẽ bảo vệ chúng.”

“Và khi hoàn thành xong mọi việc, đừng lo lắng về bất cứ điều gì nữa hãy đi thẳng về đây. Chúng ta không biết khi nào quân đội của Vua Pháp Thuật sẽ đến.”

Mặc dù bằng nhiều cách nói khác nhau, có vẻ như cậu lo lắng Renner sẽ lặp đi lặp lại những điều tương tự.  Do đó, Climb đã trả lời dứt khoát với tất cả sức mạnh của mình để giảm bớt sự lo lắng.

“ Đương nhiên ạ. Thần sẽ quay lại một cách nhanh nhất.”

“Được rồi, nhờ cả vào cậu đấy.”

Renner nở nụ cười như thường ngày. Khi Climb rời khỏi phòng, cậu thấy Rampossa III đưa cho Renner thứ gì đó giống như một lọ thuốc.

Chắc chỉ là do cậu tưởng tượng.

Clim cúi đầu rời khỏi phòng, đi tới nơi có lối đi ẩn đã được hướng dẫn.

Sau đó kích hoạt nó, rời khỏi thủ đô hoàng gia.

Dù không thể nào tin vào chuyện này nhưng thủ đô hoàng gia giờ đây im lặng như thể tất cả cư dân của thủ đô đã biến mất.

Trong khi đó, cậu nghe thấy một tiếng gì đó như tiếng gầm của một con thú khổng lồ ở đằng xa, nhưng cậu hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra từ vị trí này. Bên cạnh đó, thủ đô cũng rất rộng lớn. Nếu không trèo lên tường thành bao quanh lâu đài để xem xét, sẽ rất khó để biết tình trạng xung quanh.

Nhưng đó không phải là điều Climb nên làm vào lúc này. Cậu sẽ dùng hết sức mình để chạy đến nhà kho đã được hướng dẫn.

Cậu đến nhà kho mà không gặp phải bất kỳ ai. Dù rất vội vàng, nhưng vì nó ở quá xa và phải cảnh giác suốt dọc đường nên mất khá nhiều thời gian.

Nhà kho không quá lớn như mong đợi, Climb tiến đến cửa và nó mở ra. Cậu cất cái chuông cầm tay vào túi và nhẹ nhàng lẻn vào trong.

Đó là một nhà kho trống không có hàng hóa.

Không khí bụi, ẩm mốc chào đón Climb. Không có ánh sáng, căn phòng tối đen, chỉ có duy nhất một cánh cửa sập, nhưng nó không hoàn toàn tối vì ánh sáng mặt trời chiếu qua các khe hở nhỏ.

Climb thở dài bước đi gần lối vào, chú ý những âm thanh khác từ bên ngoài.

Sau khi xác nhận rằng không có bất kỳ âm thanh nào tiếp cận nhà kho, cậu đến gần bức tường đối diện lối vào, theo những gì được chỉ dẫn. Có nhiều kệ trống xếp thành hàng, và cậu đẩy cái kệ thứ ba từ bên phải sang.

Lúc đầu cậu chỉ  đẩy nhẹ, sau đó dần dần tăng lực đẩy, lực cản đột nhiên biến mất . Những chiếc kệ từ từ mở ra như một cánh cửa.

Bên trong hoàn toàn tối. Vì đó là một căn phòng nhỏ không có cửa sổ.

Climb đội mũ giáp vào.

Nhờ sức mạnh ma thuật, nội thất bên trong có thể được nhìn thấy.

Dưới sàn của căn phòng rộng rãi có một cái tay cầm, khi nó được kéo lên, một cầu thang xoắn ốc đến tầng hầm xuất hiện.

Bên dưới  cầu thang xoắn ốc là một căn phòng nhỏ có kệ.

Cũng giống như căn phòng phía trên, không có vật gì được để ở đây. Lớp bụi trong căn phòng khá dày.

Kho báu của hoàng gia được đặt vào đó.

Đến đây vai trò của cậu đã kết thúc.

Climb trở lại mặt đất và rời khỏi nhà kho.

Từ đây, cậu cần phải chạy thật nhanh với toàn bộ sức mạnh của bản thân.

Khi nhìn thấy lâu đài hoàng gia phía trước Climb khẽ lẩm bẩm “ Eh!”

Lâu đài hoàng gia được bọc trong màu trắng. Và nó được bao bọc bởi một bức tường dày, nhưng nó cũng đã bị nhuộm trắng. Hơn nữa, nó tỏa sáng rực rỡ khi có ánh sáng chiếu vào.

Có thể nói rằng đó là một cảnh đẹp đối với những ai không có liên quan đến cung điện, nhưng với những người sống trong đó, việc này hết sức là bất thường.

“ A…M….May quá….Tôi đã không nghiền nát anh…ano…Ở đó nguy hiểm lắm đấy.”

Tiếng trẻ con vang lên.

Anh thấy một cô gái đang nhìn xuống từ nóc nhà kho gần đó. Tay cầm một cây gậy đen. Làn da cô ấy ngăm đen trông giống chủng tộc Dark elf.

“Cô là…”

“Eh…À..Ano… Trước hết, tôi dự định phá hủy khu vực này … Vì thế…… tôi đang chờ đợi, anh có thể đi nhanh được không?”

Nói thế thì bất cứ ai cũng sẽ hiểu.

Cô gái này chắc hẳn là một Magic caster(Ma thuật sư).

Cậu cố gắng rút thanh kiếm ra.

Dù trông không mạnh mẽ, nhưng cô ấy không thể nào đến đây một mình, hơn nữa cũng đã xâm chiếm đến tận chỗ này.  Sẽ thật nguy hiểm khi nghĩ đó là một cô gái tầm thường.

Cậu có lẽ sẽ thắng nếu chiến đấu, nhưng nếu tạo ra sự hỗn loạn và khiến lũ Undead của Vương quốc Sorcerer tập hợp lại, cậu không thể quay trở lại với Renner. Nhiệm vụ của cậu không phải là đánh bại kẻ thù. Cậu sẽ làm theo lời của Renner cho tới cùng.

Trước hết đây không phải là mục đích của Renner.

Trong một khoảnh khắc, cậu cảm thấy như mình đang cố gắng nhìn chằm chằm vào nhà kho, nơi mà cậu vừa bước ra. Vì không thể niêm phong cánh cửa nhà kho nên cậu phải tránh những hành vi đáng ngờ.

Climb quay lưng lại với cô gái và bỏ chạy. Một nỗi sợ nhen nhóm trong lòng cậu rằng rất có thể cuộc tấn công sẽ đến từ phía sau. Tuy nhiên, có một cảm xúc khác mạnh mẽ hơn rằng cậu phải trở về với Renner tại cung điện hoàng gia càng sớm càng tốt.

Khi Climb bắt đầu chạy,  âm thanh trên đường phố như bị uốn cong và những ngôi nhà sụp đổ bắt đầu vang lên.

Không có bất kỳ cuộc rượt đuổi nào, Climb đã đến nơi an toàn, đó là vị trí gần lối đi bí mật.  Sau khi xác nhận không có người theo dõi, Climb bớt chợt thấy khói đen lan ra từ bầu trời.

“…..Vương đô đang bị cháy sao ?”

Không thể biết chính xác vị trí vì tầm nhìn bị những tòa nhà chặn lại, nhưng cậu nghĩ rằng không phải một hoặc hai mà nhiều làn khói đang bốc lên khắp mọi nơi.

Cô gái vừa nãy, có lẽ không phải đội quân tiên phong, mà là lực lượng tấn công chính của Vương quốc Sorcerer đang đánh phá thủ đô hoàng gia.

Tuy nhiên, cậu không hề nghe thấy những tiếng la hét.

Climb dập tắt những nghi vấn của mình lại.

Bây giờ không phải lúc dành thời gian cho những câu hỏi như vậy. Chỉ cần trở về với Renner và nói  rằng cậu đã hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Sau đó ở bên cạnh Renner cho đến giây phút cuối cùng

Climb chạy qua lối đi bí mật và trở về cung điện hoàng gia.

Cung điện hoàng gia yên tĩnh một cách đáng sợ.

Anh không thể suy nghĩ nhiều về điều đó.

Cung điện trước đó có vẻ như bị đóng băng. Không còn nghi ngờ gì nữa, đó là một loại phép thuật tấn công nào đó của Vương quốc Sorcerer. Vậy thì một lượng nhỏ hiệp sĩ đang ở lại phòng thủ…

Mặc dù ở đây cách xa chỗ các hiệp sĩ đang dàn ra phòng thủ, nhưng vẫn có thể nghe thấy âm thanh của vũ khí nếu có đánh nhau. Hơn nữa –

[Mình cảm thấy hình như yên tĩnh hơn so với trước đây.]

Sự im lặng tạo cảm giác còn khó chịu hơn trước. Tại cung điện này, cảm giác như ngoài bản thân mình thì chỉ còn lại sự buồn bã.

Climb chạy thật nhanh và gây một chút tiếng ồn khi trở lại phòng của Nhà vua. Thường thì phải giữ lễ nghi khi mở cửa nhưng Climb đã chọn bỏ qua nó và mở cửa.

Không có ai.

Không còn bóng dáng của Renner, cũng không còn bóng dáng của vua Rampossa III.

Bên cạnh phòng của nhà vua còn có một phòng nữa. Climb nghĩ có lẽ họ ở đó và nhanh chóng qua căn phòng đó, trên bàn có một mảnh giấy do Renner để lại.

Đó là cùng loại giấy mà Renner đã sử dụng để vẽ bản đồ.

Cậu nhặt nó lên và nhìn vào nó.

Bức thư được viết nguệch ngoạc với chữ viết quen thuộc của Renner, nó nói rằng cô  đang hướng đến phòng ngai vàng.

Ngay lập tức, Climb chạy như bay ra khỏi phòng.

Climb dừng lại ở gần phòng ngai vàng. Anh xác nhận có một số người ở bên trái và bên phải của cánh cửa phòng ngai vàng. Đó không phải là người sống trong cung điện hoàng gia cho đến lúc này.

Làn da xanh xao – những người phụ nữ đó chắc hẳn không phải con người.

Trước hết, không thể nghi ngờ đó là người của Vương quốc Sorcerer, tuy nhiên họ không thể hiện thái độ thù địch với Climb đang chạy đến. Không, có vẻ như họ không quan tâm.

Có nên rút kiếm ra hay không.

Trong khi Climb đang lưỡng lự thì một người phụ nữ lên tiếng.

“Vào đi. Con người cuối cùng trong cung điện.”

Cô ta chỉ nói có nhiu đó và có vẻ chán nản khép chặt miệng lại.

Những từ đó khiến Climb nghĩ tới có chuyện chẳng lành.

Climb chạy qua những người phụ nữ và lao vào phòng ngai vàng.

Khoảnh khắc tiếp theo, cậu  cảm thấy như đầu bị nổ tung bởi lượng thông tin nhìn thấy ở đó.

Không phải Rampsosa III ngồi trên ngai vàng.  Một con quái vật xương xẩu đang ngồi đó, khiến anh cảm thấy như đạm chạm tuyệt đối vào cái chết – Vua pháp thuật Ainz Ooal Gown. Bên trái là thủ trưởng Vương quốc ma thuật Albedo và bên phải là một người đàn ông có đuôi, và một con quái vật trông như côn trùng băng.

———–***———-

Phần 3

Ở một khoảng cách xa hơn, Ramoossa III gục xuống, và không thể di chuyển. Quần áo ông nhuộm màu đỏ và đen. Bên cạnh là  Renner đang ướt đẫm trong máu ngồi xuống sàn và một lưỡi dao rơi ra gần đó.

Lưỡi dao có dính máu, đó hẳn phải là vũ khí giết chết Ramposa III.

“Công chúa !”

“Climb !”

Đột nhiên, những kẻ lạ mặt có vẻ như đang cười.

Cậu đứng trước Renner và cầm thanh kiếm.  Cả hai chẳc hẳn sẽ chết ở đây. Tuy nhiên, lòng trung thành của Climb là để bảo vệ Renner đến hơi thở cuối cùng.

“Trước mặt Ainz sama mà vẫn dám ngẩng cao đầu, [Quỳ xuống]”

Climb ngay lập tức quỳ xuống, không thể chống lại.

Khi nhận ra thì đúng là cậu đã thực hiện tư thế đó.  Đồng thời, cậu cũng cảm thấy ai đó có cùng một tư thế từ phía sau.

Đó là Renner.

Cảnh tượng lúc Lakyus bị thao túng tinh thần lóe lên trong đầu, mọi thứ trong Climb đã được kết nối bằng một sợi dây.

“ Bằng cách này….Chúng đã điều khiển Renner sama bằng cách này sao.”

Thảm kịch xảy ra giữa phòng ngai vàng nhưng cậu có thể thấy hình bóng Renner bị thao túng và không thể tránh khỏi việc tự tay giết chết cha mình.

Thật ngạc nhiên khi cơn giận tuôn trào nhưng cậu không thể nào di chuyển cơ thể. Như thế nó không còn là cơ thể của chính cậu nữa.

“À À, Ta nhớ ra rồi. Trong trận đấu với Gazef Stronoff ta đã thấy cậu ta. Hóa giải ma thuật đi.”

“Vâng. [Tự do].”

Ngay khi trói buộc được gỡ bỏ, Climb nhảy sang một bên chụp lấy con dao nằm trên sàn và nhanh chóng đứng lên. Sau đó lấy lại nhịp thở, chuẩn bị tư thế cùng với thanh kiếm.

Đương nhiên, điều này cũng chẳng có ý nghĩa gì. Bởi vì đối thủ là kẻ đã giết chỉ huy trưởng trong chớp mắt. Nhưng nếu không đem bảo thân làm lá chắn cho Renner thì phải làm gì bây giờ đây?

Vua Pháp Thuật đứng dậy, rời khỏi ngai vàng, từ từ tiến đến Climb.

“Cảm ơn.. Ta, một vị vua  thách thức ngươi trong một trận đấu tay đôi. Đúng vậy… nếu ta thắng,  ta sẽ lấy thanh kiếm đó.”

Vua pháp thuật từ từ đi đến nhưng anh không hề cảm nhận thấy một chút phòng bị nào.

Sự tức giận kiểm soát toàn bộ cơ thể của Climb.

Hắn hoàn toàn là kẻ xấu.

Không có hắn ta, cuộc sống yên bình hằng ngày vẫn sẽ tiếp tục. Không có ai phải chết….

“Công chúa đừng buồn!”

Vua pháp thuật dường như đang cười. Có lẽ thanh kiếm này không thể chạm tới hắn. Cậu đã nghĩ, giữa lúc chưa kịp hiểu chiến sĩ trưởng chết như thế nào thì có lẽ cậu đã bị giết mất rồi.

Làm gì mới được đây.

Tay cậu nắm chặt con dao.

Vua Pháp Thuật bước tới một bước, Climb ném con dao bằng tất cả sức mình.

Quả nhiên là Vua Pháp Thuật không lường trước được điều này.

Dù thanh kiếm bị gạt đi nhưng hắn cũng bị mất thăng bằng.

Climb rút ngắn khoảng cách và tấn công bằng nắm đấm.

Một cú đấm vào chính diện Vua pháp thuật.

“Climb !”

Cậu có thể nghe thấy Renner gọi tên mình.

Theo lý thuyết thì Skeleton rất yếu trước các đòn tấn công dạng va đập. Nhưng nắm tay của cậu đang đau nhói.

Còn Vua Pháp Thuật có vẻ không hề cảm thấy gì.

“Có vẻ như…”

Vua Pháp Thuật vươn tay ra với tốc độ đáng kinh ngạc, tóm lấy bộ giáp của Climb. Dù cố gắng thoát ra nhưng cậu không thể thoát khỏi nó được.

“Sự kích động tột độ sẽ đánh thức sức mạnh đang ngủ quên, đó có thể là động lực để đánh bại ta không…”

Vua pháp thuật nâng Climb lên. Cậu tuyệt vọng chống cự nhưng dường như không có tác dụng. Cứ như thể hắn được bảo vệ bởi một bức tường dày.

“ Nhưng….đây mới là thực tế. Những chuyện như vậy sẽ không bao giờ xảy ra.”

Sau khi bị ném đi đột ngột, cơ thể Climb bay đi một khoảng khá xa rồi đập xuống sàn. Chấn động từ phía sau lưng làm hơi thở cậu đứt quãng.

Climb vội vàng bật dậy, nhìn Vua pháp thuật. Hắn đã không di chuyển một bước từ khi ném Climb đi. Với tư thế đó, chẳng cần suy nghĩ cũng thừa hiểu rằng đó là sức mạnh áp đảo.

“Ngươi sẽ chết tại đây…… Ngươi không có giá trị. Không có tài năng hay khả năng đặc biệt nào cả. Nhưng cũng đừng than trách.”

Vua Pháp Thuật không có vẻ như đang nhìn Climb.  Đôi mắt dường như nhìn về một nơi nào đó rất xa.

“Thế giới rất bất công. Nó bắt đầu từ thời điểm ngươi được sinh ra. Một số người được sinh ra với tài năng, một số khác thì không. Môi trường mà ngươi được sinh ra cũng vậy. Gia đình giàu có, gia đình nghèo khó. Không chỉ vậy, tính cách cha mẹ và anh chị em cũng quan trọng. Những người may mắn được ban cho một cuộc sống may mắn, những người không may mắn có một cuộc sống bất hạnh. Nhưng một lần nữa, đừng than vãn về những điều bất công ngươi phải chịu. Bởi vì – cái chết là sự bình đẳng dành cho tất cả mọi người. Tóm lại – chính ta.  Chỉ có sự thương xót của ta, kẻ thống trị của cái chết, là sự công bằng tuyệt đối trong thế giới không công bằng này. ”

Cậu không biết hắn đang nói gì, nhưng có lẽ cậu hiểu ý nghĩa chung của những lời vừa rồi rằng hãy yên tâm mà chết.

Cậu dường như bị nuốt chửng bởi sự kiêu ngạo của Vua Pháp Thuật – hiện thân của cái chết.

Tuy nhiên đối với Vua của một đất nước – người có thể dùng ma thuật tiêu diệt một đội quân, có một khoảng cách rất lớn với một chiến binh không có tài năng như Climb. Nhưng không phải về trình độ.

Giống như những con kiến nhìn lên bầu trời, bởi khoảng cách trong một lĩnh vực để so sánh là quá khác nhau.

Nói một cách đơn giản để hiểu là không thể nào có thể thắng được.  Bên cạnh đó cậu đã  quyết định sẽ trở thành lá chắn cho Renner bằng tất cả sức mạnh đến cuối cùng.

Một chút dũng khí tuôn trào.

Trái tim dường như đã bỏ cuộc của một chiến binh lại được đốt cháy lên lần nữa.

[Đúng vậy.]

[Tất cả vì Renner.]

Vì người con gái đã cứu anh vào cái ngày mưa định mệnh đó.

Vì cô ấy đã giúp anh trở thành một con người đích thực.

“Đúng rồi….Ánh mắt đó”

Vua pháp thuật nói điều gì đó rất khó hiểu.

Chắc là vẫn còn muốn tiếp tục chiến đấu. Vua Pháp Thuật quay lưng lại, không phòng thủ, nhặt thanh kiếm lên. Sau đó ném về phía Climb.

“Ngươi dùng nó được chứ.”

Khi Vua pháp thuật vươn tay ra, một thanh kiếm đen được xuất hiện trong tay.  Từ chiều dài của lưỡi kiếm, nó có vẻ là một thanh trường kiếm.

Climb nhặt  Razor edge trong khi nhìn chằm chằm vào Vua pháp thuật. Trong trường hợp này không còn cách nào ngoài việc giữ khoảng cách. Anh nhớ lại trận đấu của Gazef. Chính xác là trước đó. Chính miệng Vua Pháp Thuật nói rằng hắn không thể bị tổn thương nếu không có vũ khí được yểm ma thuật mạnh mẽ. Và thanh kiếm này có thể giết hắn.

Bộ giáp này – thực tế có có chút đáng buồn là mặc dù được tặng bởi Renner với nhiều ma thuật được yểm vào, nhưng cũng  không thể vượt qua được phòng thủ của hắn.

“Climb!”

Climb mỉm cười và nói với Renner, người đang đến gần và nhìn chằm chằm vào cậu một cách lo lắng.

“Công chúa, thần sẽ câu giờ. Nếu…Trong trường hợp..”

Cậu vẫn còn điều muốn nói nhưng Renner liên tục gật đầu.

Climb giữ con dao cạo cách xa Renner một chút.

“Ngươi đã hoàn tất màn tạm biệt chưa?”

“Tôi muốn hỏi. Sau khi giết tôi , sẽ đến lượt công chúa sao ?”

Vua pháp thuật im lặng.

Climb suy nghĩ thật đáng nghi ngờ. Đây không phải là lúc im lặng. Câu hỏi đã được giải quyết khi một tiếng cười nhỏ “ Fu fu” , phát ra từ Vua Pháp Thuật.

“Ngươi đang cảm thấy day dứt phải không ?  Quả nhiên, ta không nên trả lời câu hỏi đó nhỉ ?”

“Vua     Pháp          Thuật. !”

Rezor Edge chém xuống, Vua pháp thuật vẫn dễ dàng đỡ nó bằng kiếm.  Cậu tấn công liên tục, nhưng Vua Pháp Thuật vẫn đứng yên ở một chỗ.

Lý do tại sao Vua Pháp Thuật không tấn công là vì hắn ta đang chơi đùa với cậu.  Giống như một người lớn đang chơi đùa với một đứa trẻ.

Nhưng thế cũng tốt.

Cậu nâng thanh Razor edge lên cao. Với tất cả ý chí đặt hết mọi thứ vào đòn đánh này.

Giống như các đòn tấn công và chiến thuật được lặp lại trước đó, Vua pháp thuật di chuyển thanh kiếm đen tuyền để đỡ lấy nó.

Ngay đây.

Đặt cược mọi thứ vào lúc này.

Climb kích hoạt võ kĩ.  Đó không phải là tất cả.  Sức mạnh của chiếc nhẫn cũng được kích hoạt.  Tại thời điểm này, khả năng chiến đấu của Climb tăng lên đáng kể.

Vì đã quen với những chuyển động hiện tại của Climb nên đòn đánh này sẽ là một bất ngờ. Dùng sức mạnh toàn thân chém xuống, sức mạnh tăng vọt.

Ngay lúc hai thanh kiếm va chạm nhau, cậu dùng hết sức ghì xuống và ngay lập tức đâm vào mục tiêu là viên ngọc đỏ thẫm ở phần bụng Vua Pháp Thuật.

Cậu đã dự tính từ trước.

Có lẽ đây là điểm yếu của Vua Pháp Thuật.

Cho dù không phải, nếu có thể nghiền nát nó, thì cũng có thể coi là một đòn trả đũa.

[ Bụp ]

“Ra là vậy. Tấn công tốt lắm.”

Cú đâm toàn lực bị chặn lại bởi một cánh tay của Vua Pháp Thuật.

Có một cơn nóng như ngọn lửa thiêu đốt chạy qua vai Climb.  Cảm giác bị ướt lan ra ở đó. Vào khoảng khắc tiếp theo, cảm giác nóng bỏng biến thành cơn đau dữ dội.

Climb nhảy lên và phát hiện ra rằng mình đã bị chém vào vai.

Thanh kiếm của Vua Pháp Thuật dễ dàng cắt đứt bộ giáp do Renner ban cho. Tuy nhiên, nó dường như không có tác dụng phá hủy vũ khí, vì vậy có nghĩa là bộ giáp không bị phá hủy.

Cánh tay vẫn còn có thể di chuyển. Tuy nhiên, vấn đề là các đòn đánh như trước đây không còn có thể được thực hiện nữa.

Nghĩa là không còn có thể ăn miếng trả miếng với Vua Pháp Thuật được nữa.

“Có thể phá hủy một World Item bằng Razor Edge không nhỉ?  Đó là một thử nghiệm rất thú vị.  Nếu có thể gây thương tích , giá trị của thanh kiếm sẽ tăng lên rất nhiều. Dù vậy…..”

Vua Pháp Thuật ném thanh kiếm đi và nó biến mất vào không gian.

“…… Ta vẫn sẽ giết ngươi.”

Vua pháp thuật có vẻ sẽ  sử dụng phép thuật.

Climb mỉm cười.  Đó là bởi vì Vua Pháp Thuật đã quyết định chiến đấu bằng ma thuật vào thời điểm này.

Không để cho đối thủ của có thời gian kích hoạt ma thuật.

Climb lao tới,  hai từ “Grasp heart ” vang lên, anh cảm thấy một âm thanh vỡ vụn đau đớn dữ dội trong chính bản thân mình.

“Thật tuyệt vời !”

Sau đó –

Tầm nhìn –

Ý thức-

Mọi thứ chìm vào khoảng không đen tối.

———-***———-

Phần 4

“Tôi đi nhé, woof.”.

 

Cậu nghe thấy một giọng nói xa lạ ở bên cạnh, theo sau là tiếng đóng cửa. Các giác quan của cậu được đánh thức, như một công tắc được kích hoạt.

Chuyện gì đã xảy ra, mọi thứ dường như bị khô héo. Dường như vừa mơ thấy gì đó nhưng cậu lại không thể nào nhớ được.

Climb cảm thấy cơ bắp và xương của mình như bị tan chảy, không còn chút sức lực nào cả, cậu không thể cử động được. Ngay cả một hành động đơn giản như xoay cổ cũng phải nỗ lực mới làm được.

Cậu cố gắng hết sức để quan sát khung cảnh xung quanh.

Căn phòng xa xỉ nhất mà Climb từng thấy trong đời là của Renner, nhưng căn phòng này vượt xa căn phòng của cô về sự sang trọng. Trong ký ức của mình, cậu không thể nhớ đã từng thấy căn phòng này trong cung điện.

[Điều gì đã xảy ra với mình?]

[Tại sao … mình vẫn còn sống?]

Ngoài ra – chuyện gì đã xảy ra với chủ nhân?

Mặc dù không thể di chuyển cơ thể, Climb có thể cảm thấy sự hiện diện của một người khác trong căn phòng.

“Aaaa …”

Cậu cố gắng gọi họ, nhưng những âm thanh phát ra không thể ghép thành lời nói. Tuy nhiên, những người trong phòng ngay lập tức chạy đến chỗ cậu.

“Climb! Cậu đã tỉnh!”

Cậu rất muốn trả lời nhưng không thể. Toàn bộ cơ thể không còn chút sức mạnh nào, ngay cả dây thanh quản của cậu cũng không thể di chuyển. Tuy nhiên, đó không phải là lý do duy nhất tại sao cậu không thể nói, những cảm xúc hỗn độn đang chiếm giữ tâm trí cậu.

Đôi mắt cậu đẫm lệ.

Đúng, đây đúng là một cơn ác mộng.

Vương Quốc bị tấn công bởi Vương quốc Sorcerer và Renner bị buộc phải quyết tâm chết, tất cả chỉ là một cơn ác mộng.

“ Aaa, aa …”

“Uhmm, được rồi. Tôi là Renner đây. Climb.”

Như thường lệ cậu biết là nụ cười đó.

Mặc dù cô ở ngoài tầm nhìn của cậu nhưng cậu vẫn có cảm nhận nó một cách rõ ràng, điều này thật khác với nụ cười thông thường của cô.

Có chuyện gì đã xảy ra?

Climb di chuyển mắt để khám phá thứ gì đó kỳ quái trên lưng cô.

Đôi cánh đen.

Giống như của một con dơi.

Nó vỗ xung quanh, tạo nên những tiếng rít.

Ngay cả khi nó là vật trang trí, nó trông quá giống thực. Trong mọi trường hợp, cậu nên ngừng nói dối để tự an ủi.

Cảm nhận được sự ngạc nhiên của cậu. Biểu hiện Renner đã trở lên trung lập.

“Về chuyện này … Tôi đã được thay đổi bởi sức mạnh của Vua Pháp Thuật. Tôi không còn là một con người – mà là một con quỷ.”

Hai mắt của Climb trở nên to tròn.

“Aaaaaa oooo…”

Thật là một thảm kịch, và mình là người duy nhất sống sót.

Cậu muốn nói với cô rằng những gì cô nói không phải là sự thật đúng không, nhưng cậu không thể mở miệng. Cậu chỉ có thể rên rỉ với những âm thanh ‘aa’ và ‘oo’.

Những giọt nước mắt bắt đầu chảy dài.

Renner nhẹ nhàng lau nước mắt.

Climb run rẩy vì xúc động khi cậu rên rỉ. Dù bên ngoài có thay đổi như thế nào, cô vẫn là Renner ở trong lòng cậu.

“Vậy, … cậu hẳn phải tò mò về lý do tại sao cậu vẫn còn sống, đúng không? Trước khi tôi trả lời câu hỏi đó … Climb … cậu có sẵn sàng lắng nghe điều ích kỷ mà tôi sắp nói ra không? Tôi đã bị biến thành một con quỷ, vì vậy tôi sẽ sống ở thế giới này mãi mãi. Sống một mình sẽ là một điều cực kỳ đau khổ.”

Renner nhìn về phía cậu.

“Climb, cậu có sẵn sàng biến thành quỷ với tôi không?”

Cậu không chần chừ, từ lâu cậu đã quyết định dành tất cả cho Renner. Climb vật lộn chống lại cơ thể bất động của mình để gật đầu.

“Cảm ơn… vậy giờ tôi sẽ nói về thắc mắc của cậu. Sự thật là,tôi đã tuyên thệ trung thành với bệ hạ. Đó là cái giá phải trả cho sự hồi sinh cậu.”

Climb mở to mắt ra một lần nữa.

“Xin đừng để nó đè nặng lên trái tim mình. tôi không nghĩ rằng đây là một thỏa thuận tồi. Rốt cuộc, tôi sẽ không phải sống một mình … Climb, cậu có sẵn sàng thề trung thành với bệ hạ cùng tôi không?”

“Vâ…n…..g…”

Trong khi cậu vẫn còn một chút bối rối, nếu Renner sẵn sàng thề trung thành vì lợi ích của cậu, cậu cũng nên đi theo quyết định của cô. Không, chính xác hơn mà nói thì đây là lựa chọn duy nhất mà cậu có.

“Cảm ơn cậu, Climb. Sau khi cậu thề trung thành với bệ hạ, Bệ hạ chắc chắn sẽ buộc cậu làm một số nhiệm vụ để kiểm tra lòng trung thành. Nó có thể sẽ gây đau khổ, và điều đó làm tôi rất buồn …”

“Không. Sao. Hết.”

“… cảm ơn cậu rất nhiều … Climb, đó là tất cả những gì tôi muốn nói. Bây giờ nghỉ ngơi đi nhé, tôi sẽ chăm sóc cậu thật tốt.”

Cô duy trì nụ cười và biến mất khỏi tầm nhìn của cậu. Từ hướng cô đi, anh có thể nghe thấy tiếng cửa mở và sau đó là tiếng đóng cửa.

Climb thả lỏng cơ thể và tâm trí.

Ngay sau đó, bây giờ ham muốn được ngủ đã chiếm lấy cậu.

Climb, khuôn mặt đẫm nước mắt, mất ý thức như thể vừa mới chìm xuống bùn. Những cảm xúc đằng sau những giọt nước mắt đó quá phức tạp để có thể giải thích. Ngay cả bản thân Climb cũng không biết tại sao mình lại khóc.

—-

Renner rời phòng ngủ và đi về phía phòng bên cạnh. Khi nhận thấy người đang ngồi trên ghế sofa, cô quỳ xuống trong hoảng loạn.

“ Albedo-sama”, Renner đã cúi đầu thật sâu, “thần chưa kịp nói lời cảm ơn đến chủ nhân đáng kính của mình kịp thời, vì vậy thần vô cùng xin lỗi vì điều đó. Việc chuẩn bị thuốc độc và sân khấu trong phòng ngai vàng, thậm chí đã gây rắc rối cho Vua Pháp Thuật bệ hạ đã đích thân đến đó để giúp đỡ, thần vô cùng biết ơn vì điều đó.”

“Fufufu Thế là đủ. Không cần phải lo lắng về những điều như vậy. ‘Nó’ xứng đáng dành cho những cá nhân xuất sắc, những điều tầm thường như vậy rất đáng để dành thời gian.”

“Cảm ơn rất nhiều, Albedo-sama.”

 

Từ ‘Nó’ vừa được đề cập mang hàm ý sâu sắc, khiến Renner rùng mình. Cô không biết liệu họ có nhìn thấu cô ngay cả ở khía cạnh này không. Albedo không dám tiếp tục nói, cô cảm thấy ánh mắt của Albedo dường như luôn hiện diện trong đầu mình.

“… Fufu. Không cần phải căng thẳng khi ở gần ta như thế. Demiurge và ta hoàn toàn nắm bắt được khả năng của ngươi thông qua sự kiện này ở Vương Quốc.”

Trước đó, từ khí cô gặp ác quỷ Demiurge cho đến sự hủy diệt của Vương Quốc, khoảng 90% kế hoạch đã được đề xuất bởi chính Renner. Cô ấy đã thao túng tất cả các mặt thông qua sự tự phụ của họ. Điều duy nhất mà cô không ngờ đến, là kế hoạch đã thay đổi thành sự tàn sát hầu hết mọi công dân của Vương Quốc. Cô lo lắng rằng mình có khi nào sẽ bị vứt bỏ sau đó hay không. Ngoài ra, mọi thứ đều diễn ra theo kế hoạch của cô.

“Những khả năng đặc biệt như vậy phải được sử dụng triệt để trong Nazarick – dưới sự chỉ huy của ta.”

“Dĩ nhiên rồi thưa, Albedo-sama.”

“Ainz-sama đã dành khá nhiều lời khen ngợi cho ngươi. Ta sẽ không cho phép ngươi làm ngài ấy thất vọng.”

Dù rất nhỏ, cô có thể phát hiện ra một sự khác biệt nhỏ nhoi đó, nhưng giọng điệu của Albedo đã thay đổi phần nào.

Renner tiếp tục hành động một cách khôn ngoan. Trong tình huống này, đây có lẽ là lựa chọn thông minh nhất mà cô có thể thực hiện.

“Phần thưởng cho sự phục tùng của ngươi kể từ bây giờ, trong hàng thiên niên kỷ tiếp theo, sẽ được trao trước cho ngươi.”

Âm thanh của thứ gì đó được đặt trên bàn có thể được nghe thấy.

“ Fallen seed (hạt giống sa ngã) ta đã cho ngươi trước đây, và đây là một cái khác. Bước tiếp theo sẽ là chuẩn bị hiến tế. Ngươi có thể bắt đầu sau khi cậu ta hồi phục. Mặc dù ma thuật có thể tăng tốc độ phục hồi, hãy tự mình đánh giá, chúng ta sẽ không làm điều đó.”

“Cảm ơn rất nhiều, Albedo-sama. Xin hãy gửi lời cảm ơn của tôi đến Vua Pháp Thuật tôn quý.”

“ Renner. Ta nhắc lại lần nữa … đừng làm điều gì khiến ta thất vọng. Những điều ngươi đạt được ở đây không đơn giản mà có được, đó là thực lực của ngươi thông qua những việc mà người đã làm và sự tin tưởng đã được xây dựng giữa chúng ta. Ngươi hiểu không?”

Khi nghe giọng nói dịu dàng nhưng lạnh lùng của cô, Renner cúi đầu thật sâu thậm chí còn thấp hơn trước.

“ … Vâng, Albedo-sama. Để trả ơn sự hào phóng của người, tôi tớ của người sẽ tiếp tục, không, tôi sẽ cố gắng hết mình phục vụ tốt hơn.”

Cấp trên của cô để lại một tiếng cười nhẹ khi cô ta đứng dậy và rời đi.

Renner cúi đầu xuống cho đến khi cô nghe thấy tiếng cửa đóng lại. Cô thở phào nhẹ nhõm. Lẫn trong hơi thở của cô là cảm giác sợ hãi kéo dài.

Cô đã vượt qua rào cản cuối cùng.

Rốt cuộc, bên kia là một con quỷ tàn nhẫn, sẽ không có gì lạ khi cô suy nghĩ rằng tất cả những điều này là để nuôi hy vọng có thể tiêu diệt nó vào giây phút cuối cùng. Tuy nhiên, không có bất kỳ cơ hội nào để chuyện đó có thể xảy ra. Trọng lượng trên vai cô cuối cùng đã được trút bỏ, nhưng cô không cho phép bản thân tin một cách mù quáng dù chỉ một khoẳng khắc rằng vị trí của cô hiện giờ đã tuyệt đối an toàn.

Đối với cô, hiện giờ đã có được sự tin tưởng của họ – là không thể. Kịch bản cho trường hợp tốt nhất là họ tin rằng cô có giá trị như một con tốt, một người xứng đáng với sự ưu ái của họ. Đó là lý do Renner phải đóng góp nhiều nhất có thể. Nếu cô không thể chứng minh mình xứng đáng với ân sủng của họ, mọi thứ sẽ nhanh chóng về phía diệt vong.

Rốt cuộc đây là nhà của những con quái vật đó, họ biết rất rõ rằng cô hoàn toàn bất lực ở đây cho dù cô có cố gắng thế nào. Tuy nhiên, thậm chí như thế không đủ cho họ.

Vì lý do đó, Renner đã phải phơi bày những điểm yếu của mình cho họ, càng nhiều càng tốt. Về cơ bản, cô đã trao lại đầu dây xích cho họ để nói với họ rằng cô là thú cưng trung thành và họ là chủ nhân của cô. Cô phải làm cho mối quan hệ giữa cô với họ trở nên rõ ràng nhất có thể. Nếu cô không làm được như vậy, có lẽ họ sẽ không bận tâm đến việc tin tưởng vào cô.

Đó là lý do tại sao họ đã đưa ra một màn diễn như vậy trong phòng ngai vàng.

Climb là điểm yếu lớn nhất của Renner, – để cho thấy cậu quan trọng với cô như thế nào, cô đã nói về cậu trong cuộc trò chuyện đầu tiên với Albedo – chỉ khi sự thật này được trình bày trước mặt những con quái vật này, cô mới thực sự được đeo vòng cổ.

Giá trị làm con tin của Climb phải được họ nhận ra, nhưng cô cũng có một lý do riêng cho việc đó. Tuy nhiên, có vẻ như cô đã được công nhận, nhưng vì mọi thứ đã diễn ra tốt hơn cô mong đợi, đó không còn là vấn đề.

Có một thứ khác mà ngay cả Renner cũng không thể đoán được.

Cô không tưởng tượng rằng Vua Pháp Thuật sẽ tự mình thể hiện trong vai diễn đó.

[Thật là một đấng tối cao đáng sợ.]

Mỗi khi Renner nghĩ về việc có một thực thể tồn tại mang tên Ainz Ooal Gown, cô không thể không rùng mình.

Không thể nghi ngờ việc đó sẽ được thực hiện đơn giản với Thủ trưởng Albedo, nhưng không Vua Pháp Thuật đã tự mình thực hiện vai trò đó. Điều này có nghĩa là ông ta đánh giá cao về cô. “Điều đó cũng để nói rằng, người đứng đầu một quốc gia đã tự mình hợp tác với vai diễn nhàm chán của ngươi. Chắc chắn ngươi hiểu điều đó có nghĩa là gì đúng không?” có lẽ đó là những gì Albedo đang ám chỉ thông qua những lời vừa nói.

Albedo hẳn là phải chống lại quyết định đó.

Nếu ai đó mà cô ngưỡng mộ phải hạ mình xuống để diễn trên sân khấu, điều đó cũng khiến cô khó chịu. Điều đó có nghĩa là thiện chí của cô dành cho Renner, người chịu trách nhiệm cho sân khấu đó, có lẽ đã cạn kiệt.

[Nếu Vua Pháp Thuật bệ hạ cố tình chống lại Albedo-sama để thực hiện cảnh đó, điều đó sẽ khiến mọi việc trở nên tồi tệ hơn với mình. Nếu họ có một suy nghĩ thoáng qua rằng mình không còn giá trị sử dụng nữa, mình chắc chắn sẽ bị loại bỏ …]

Cô đã lên kế hoạch chỉ thể hiện một phần khả năng của mình và che giấu khả năng thực sự của mình, nhưng khi Vua Pháp Thuật đã đích thân đến hợp tác trong vai diễn cùng với cô, cô đã bị dồn vào chân tường.

[… Vua Pháp Thuật bệ hạ có lẽ đã thấy trước tất cả những điều này. Có vẻ như có một đấng tối cao xuất chúng sẽ không hẳn là tin tốt đối với cấp dưới của họ.]

Bất chấp tất cả, Renner vẫn mỉm cười.

Ước mơ trong quá khứ của cô là rất nhỏ. Nó đã phát triển đến mức tuyệt vời như thế này là vì cô đã gặp được họ.

May mắn làm sao khi cô có thể nhận ra giấc mơ đó chỉ với sự phản bội và hiến tế Vương Quốc?

Cô muốn nhảy múa.

Cô muốn ca hát.

Niềm vui trong tim cô tuôn trào vô bờ bến.

Cô thực sự, thực sự rất vui. Não cô dường như phát nổ vì hạnh phúc.

Một Ác quỷ bất tử. Bị nhốt ở đây đồng nghĩa với việc được trú ẩn ở nơi an toàn nhất trên thế giới này.

Renner nhìn về phía căn phòng bị khóa sau lưng cô. Không, chính xác hơn là nhìn về người đàn ông đang ngủ trên giường trong căn phòng đó.

“Climb. Hãy ở bên em mãi mãi~ Hãy làm chuyện ấy lần đầu vào ngay hôm nay nhé.”

Renner gần như tan chảy khi cô cất lời.

“Mình nên trân trọng khoảnh khắc này hơn nữa – và dừng hết mọi suy nghĩ công việc trong ngày hôm nay? Đây là lần đầu tiên mình gặp phải tình huống khó xử như vậy – aaaaaaa, thật là hạnh phúc quá.”

Overlord Tập 14 Chương 4
Overlord Tập 14 Chương Kết

35 thoughts on “Overlord Tập 14 Chương 5

  • 25/05/2020 at 12:38 chiều
    Permalink

    không biết giữa demigue với mare đứa nào đánh diện rộng tốt hơn nhỉ với chiêu thiên thạch+triệu hồi quỷ thì dọn sạch chiến trường chắc chả thua là bao đâu nhỉ😁

    Reply
    • 25/05/2020 at 11:21 chiều
      Permalink

      Đánh giết nhiều người thì Demi làm tốt hơn, phá hủy công trình thì Mare tốt hơn

      Reply
    • 26/05/2020 at 9:46 sáng
      Permalink

      AoE Mare vẫn hơn. Role của Demi là supporter đứng sau buff và debuff thôi chứ tính ra ổng ko mạnh như các thủ vệ khác role deal dam đâu

      Reply
    • 27/05/2020 at 4:27 sáng
      Permalink

      Sát thương diện rộng mare đứng đầu rồi bạn

      Reply
      • 01/06/2020 at 1:02 chiều
        Permalink

        bạn nghĩ sao về thủ vệ tầng 8

        Reply
    • 27/05/2020 at 6:14 chiều
      Permalink

      Chiêu thiên thạch của thằng demigue là ma thuật cấp 10 chỉ sử dụng đc vài lần trong ngày. Nó thiên về đánh tầm gần vs chiến lượt nói chung khả năng chiến đấu của demigue khá yếu so vs thủ hộ vệ tầng sao mà so đc vs mare

      Reply
  • 25/05/2020 at 11:28 chiều
    Permalink

    Ainz đệ tao

    Reply
  • 27/05/2020 at 7:56 chiều
    Permalink

    “Vào đi con người cuối cùng trong cung điện” là đủ hiểu rồi

    Reply
  • 28/05/2020 at 12:26 sáng
    Permalink

    Trong nazarick thì mare đứng đầu về AOE, vol 1 đã nói rõ rồi mà

    Reply
  • 28/05/2020 at 2:50 chiều
    Permalink

    “Cậu có lẽ SẼ THẮNG nếu chiến đấu”,đúng là 2 thầy trò Brain,Climb y nhau như đúc chỉ biết gáy với ảo tưởng

    Reply
  • 30/05/2020 at 1:50 sáng
    Permalink

    Vol 14 này sao lạ vậy. Không phải vol 15 mới đánh vương quốc sao. Cảm thấy vol 14 kia hay hơn nhiều

    Reply
      • 03/06/2020 at 11:24 sáng
        Permalink

        mèo lấy nguồn ở đâu zậy

        Reply
        • 04/06/2020 at 4:15 chiều
          Permalink

          Bạn đọc ở đâu thế :3 tui hóng

          Reply
      • 06/06/2020 at 11:50 chiều
        Permalink

        Có chap mới rồi kìa AD mong dịch lẹ lẹ😁

        Reply
      • 07/06/2020 at 10:10 sáng
        Permalink

        Vol 14 chương 5 phần 4 khi nào có vậy ad

        Reply
  • 30/05/2020 at 11:16 sáng
    Permalink

    Sao chết hết rồi. Climb tưởng trở thành pet của Renner chứ ai ngờ Ainz giết luôn ah. Chưa kịp biết mặt trái của công chúa mà chết rồi

    Reply
    • 01/06/2020 at 3:45 chiều
      Permalink

      Thành pet
      Được hồi sinh thành dị tộc

      Reply
  • 01/06/2020 at 11:49 sáng
    Permalink

    mn nghi PLD co the that vs shalltear full trang bi ai se thang

    Reply
    • 22/06/2020 at 4:38 chiều
      Permalink

      Chắc ăn 3 chọc thì chết, đánh với pa biến thành ainz mà không ăn thua, skill khi dùng bởi pa đã bị giảm sức mạnh, mấy con pet toàn tấn công bằng thần thức với bộ giáp trống. Albedo hơi dùng sức tí đã đánh cho sml chắc pa không ngăn lại thì chết rồi :))

      Reply
  • 05/06/2020 at 9:41 chiều
    Permalink

    Như vậy là end chương này rồi sao

    Reply
  • 09/06/2020 at 11:32 sáng
    Permalink

    Rồi xong, bé Climb part4 mất zin vào tay con Renner cmnr. RIP em!

    Reply
  • 09/06/2020 at 12:24 chiều
    Permalink

    Kết Vol 14 là bác Aniz định qua bán hành cho tiên tộc cùng Aura và Mare rồi anh em cùng lót dép hóng nào😂

    Reply
  • 09/06/2020 at 12:26 chiều
    Permalink

    Thế là ngon r nhé climb-kun

    Reply
  • 09/06/2020 at 1:47 chiều
    Permalink

    Cờ lê sướng nhá
    Á mà lúc trc có 1 ai đó khuyên cờ lê và nó đã hứa làm theo
    * đừng vì sm mà vức bỏ nhân tính của mình * nhưng cờ lê hôm nay chỉ vì cái lỗ mà từ bỏ nhân tính nên ko có tính lần đó nhé
    Cờ lê said

    Reply
  • 09/06/2020 at 5:03 chiều
    Permalink

    Vậy là Vol 14 kết thúc rùi 😔
    Chương cuối nè
    Vương quốc thành đống đổ nát, những quý tộc được hầu tước Raeven chọn quỳ xuống chân Aizn, Albedo đến chỗ philip
    Tra tấn….Aizn kiếm cớ đi du lịch đến quốc gia elf cùng Aura mà Mare..để lại công việc cho Albedo và demiurge….Xây dựng lại vương quốc…Kết thúc hóng Vol 15

    Reply
  • 10/10/2020 at 1:37 sáng
    Permalink

    T thấy pdl bt mà, có khi demigure cũng đấm tay bo đc, mấy bọn dragon lord thế hệ cũ khỏe hơn nhiều. Đọc side story thấy có cure elim khỏe vcl ra mà mới có cấp 95,đéo biết bố của pdl còn khỏe đến mức nào 😕

    Reply

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!