Overlord Tập 12 Chương 3 Phần 1

Chương 3 Bắt đầu phản công

Dịch giả: Nguyễn Huy

Overlord Tập 12 Chương 3 Phần 1

Cỗ xe rung lắc.

   Cỗ xe này là tài sản của Sorcerer King, và tương phản với khung cảnh đồng bằng bên ngoài, nội thất bên trong nó cao cấp, tao nhã, và đầy đủ chức năng. Neia đặc biệt biết ơn những cái ghế nệm mềm không làm mông cô bị đau dù có cô có ngồi bao lâu đi chăng nữa.

   Neia liếc nhìn vào Sorcerer King, người đang ngồi ở ghế đối diện cô và đang nhìn ra bên ngoài.

   Ông ấy có thể là một vị vua Undead đáng sợ, nhưng cô không cảm thấy áp lực hùng vĩ mà ông đã thể hiện như khi ông ta gặp họ ở phòng yết kiến.

   Đây chắc hẳn là vì cô đã dành nhiều thời gian trò chuyện với Sorcerer King trong suốt chuyến đi của họ.

   Trong suốt quá trình này, Neia đã nhận ra một điều là Sorcerer King là một người cực kỳ cao thượng.

   Thực sự là Sorcerer King hành động với phẩm giá của một vị quốc vương, mỗi cử chỉ của ông đều toát lên vẻ vương giả.

   Tuy nhiên, khi Neia ngồi chung xe với ông, ông ấy hành động như một người bình thường từ lúc này tới lúc khác. Thêm nữa, những việc này xảy ra càng lúc càng thường xuyên hơn.

   Tất cả mọi chuyện như thể, Sorcerer King đã xem xét rằng Neia có thể sẽ lo lắng khi đi cùng xe với mình, và với sự rộng lượng, ông đã chọn hành động như là một người bình thường. Và lý do tại sao những cử chỉ đó lặp đi lặp lại càng lúc càng nhiều lần vì những kỹ năng của ông càng lúc càng được cải thiện.

   Và tại sao ông lại không hành động như thế khi có những người khác xung quanh bởi vì họ vẫn đang đóng vai trò là những thánh hiệp sĩ.

   Khi nghĩ đến việc ông ấy đối xử với một công dân của đất nước khác theo cách như vậy … thật là một người độ lượng…

   Ông ấy đang nhìn gì vậy nhỉ? Có phải ông ấy đang nhìn vào những thánh hiệp sĩ đang cưỡi ngựa cạnh cỗ xe không nhỉ? Hay có lẽ là một thứ gì đó khác, thứ gì đó mà Neia không thấy –

“Hửm? Có gì đó thú vị trên mặt ta à?”

“ Ể! – Không, thần xin lỗi, thưa bệ hạ! Không có gì trên mặt ngài cả…”

     Cỏ vẻ như cô đã bắt đầu nhìn chằm chặp vào Sorcerer King. Bối rối, Sorcerer King chạm vào gương mặt mình với bàn tay xương xẩu.

“Ta cho rằng hẳn là khá ngượng nghịu khi ngồi trong xe mà không nói điều gì. Đúng rồi, nếu như vậy, chúng ta nói chuyện nào.”

   Mặc dù cô đã có một chút quen với việc đó, nhưng trò chuyện với Sorerer King luôn luôn khiến dạ dày cô quặn đau.

“ Chúng ta có thể không hoàn toàn giống nhau, trước đó ta đã không hỏi bất kỳ câu hỏi nào liên quan đến đời tư của ngươi, nhưng bây giờ chúng ta cùng nhau đi chung một chiếc xe trong nhiều ngày. Ta cho rằng chúng ta có thể thành thực với nhau vào lúc này, Neia Baraja. Ngươi có thể nói về bản thân ngươi không?”

“ Về tôi ư?”

   Thậm chí chủ đề về bản thân cô cũng quá mơ hồ. Cô không biết cô có thể nói gì để làm hài lòng Sorcerer King.

“ Đúng vậy. Ví dụ, tại sao ngươi lại muốn trở thành một hộ vệ. Hộ vệ làm các loại công việc như thế nào. Có thể nói với ta về những điều đó không?”

“Nếu nó làm ngài vui lòng, thưa bệ hạ.”

   Sau khi cô cúi đầu, Neia bắt đầu nói về những gì cô được hỏi, nhưng thật khó trở thành một chủ đề thú vị. Nói về gia đình và công việc của một hộ vệ thì không có gì đặc biệt lý thú.

 Bên cạnh đó, mình đã không nói lộ ra bất cứ điều gì về những vấn đề bên trong Thánh Quốc với Sorcerer King nhưng đó hẳn là việc đúng đắn.

   Hơn nữa, nếu cô phải che đậy những chi tiết đó, vậy nên thật sự không có gì để nói.

   Sau đó, bài diễn văn buồn tẻ không kết cấu kết thúc, và Sorcerer King gật đầu mạnh.

“ Ta hiểu rồi, ta hiểu rồi. Vậy người là một cung thủ, rất hiếm giữa những hộ vệ, cô Baraja.”

“ Kỹ năng của thần thì không đủ giỏi để có thể tự hào gọi bản thân mình là một cung thủ, thưa bệ hạ. Thần chỉ đơn giản là giỏi ở việc bắn cung hơn là đấu kiếm thôi, và thực tế, nhiều người đã quở trách thần và nói với thần rằng thần nên tập trung hơn đến việc luyện tập kỹ năng dùng kiếm.”

   Với Neia, một cung thủ phải là một người vĩ đại giống cha vậy, và cô chỉ có một chút tài năng hơn người thường.

“… Không, ta nên nói rằng một ứng cử viên trở thành thánh hiệp sĩ mà có xu hướng về những vũ khí tầm xa thì khá hiếm. Nếu là ta, ta sẽ khuyên ngươi nên trao dồi kỹ năng dùng cung. Vì có những người khác giỏi hơn trong việc múa kiếm thì ngươi nên để cho họ xử lý với kiếm thuật.”

“ – Cảm ơn ngài rất nhiều.”

   Những lời của Sorcerer King thì rất chân thành, và nó khiến cho Neia cảm thấy hẳn là ông ấy đang suy nghĩ nghiêm túc. Thật là một sự kết hợp kỳ dị; Cô phải đi một hành trình dài hướng đến một lĩnh vực hiếm có.  Tuy nhiên, cô không biết điều gì khiến cho Sorcerer King tiếp tục nói và những gì ông ấy nói ra đã làm Neia lo lắng.

“ Ta cảm thấy xấu hổ về việc trút hết công việc lưu tâm đến ta cho ngươi. Không phải chỉ ngươi, mà còn những thánh hiệp sĩ ngoài kia. Cách tốt nhất để sử dụng kỹ năng của người là đặt ngươi ở bên ngoài.”

   Những lời nói nhẹ nhàng khiến Neia nhìn chằm chằm vào ông.

   Đó là tại sao việc nói chuyện với một vị vua thật tệ cho trái tim của cô.

   Ông ấy không chỉ là người đứng đầu của một đất nước, mà ông còn là một người có sức mạnh áp đảo. Nhưng ông lại không chọn cách nói chuyện với cô theo những nghi thức cao quý, hoàng tộc mà ông ấy lại hạ thấp mình cho đến khi ông có thể nhìn vào mắt cô trước khi lôi kéo cô vào cuộc trò chuyện.

   Không! Mình không thể để bệ hạ đối xử với mình như thế này được! Nếu mình không hạ thấp bản thân thêm một chút nữa –

   Neia co rúm người lại.

“ Mọi người biết rằng thần được chọn lựa như một thuộc hạ của Bệ hạ, vậy xin đừng để tâm đến chuyện đó. Thêm nữa, không có công việc nào quan trọng hơn đi theo bệ hạ.”

“ Thật sao… Tuy vậy, ta muốn cho ngươi một vài phần thưởng.”

   Trước đây, Sorcerer King đã đề cập đến chủ đề trả công. Dĩ nhiên cô đã từ chối, nhưng có vẻ như ông ấy lại quay lại chủ đề đó. Neia ngay lập tức bắt đầu nghĩ cô sẽ từ chối như thế nào về khoản trả công của ông ấy mà không gây mất lòng, nhưng Sorcerer King vẫn chưa nói hết.

“ Nói đến điều đó, có thể không tốt khi nhận một món quà từ một vị vua của một đất nước khác. Vậy ít nhất thì cũng hãy chấp nhận lời cảm ơn của ta. Ta tin rằng ta đã làm phiền ngươi rất nhiều, và hy vọng ta sẽ tiếp tục được ngươi quan tâm.”

   Và rồi, Sorcerer King cúi đầu với cô.

   Một vị vua chính xác là đang cúi đầu trước cô, người không gì hơn chỉ là một hộ vệ.

   Không phải tự nhiên mà nói rằng một vị vua mang cả gánh nặng của một quốc gia trên vai mình. Khinh thường một vị vua là khinh thường cả một quốc gia. Ý kiến rằng một đất nước tồn tại thông qua vị vua là một quan điểm rất phổ biến.

   Nói cách khác, cái cúi đầu của một vị vua cũng giống như một quốc gia đang cúi đầu. Dĩ nhiên, nó không giống như lúc vị vua cúi đầu với một ai đó ở địa vị cao.

   Tuy nhiên, Neia thì nhỏ bé hơn cả một công dân của một đất nước khác, và nói thẳng là ngài ấy không cần xin lỗi một người với địa vị như Neia.

   Mình không thể tin điều này. Bệ hạ là một người trí tuệ và sắc sảo, và chắc chắn rằng ngài ấy biết rõ ý nghĩa của việc cúi đầu. Thậm chí vậy, ngài vẫn cúi đầu với mình như một người bình thường – Không, đừng có huyễn hoặc bản thân, mình không có đáng giá đến thế. Đây đơn giản thể hiện Sorcerer King là một người rộng lượng như thế nào mà thôi; ngài ấy đối xử với một thường dân một cách lịch sự — A! Ngài ấy không thể!

“ Làm ơn đừng làm thế! Thưa bệ hạ! Làm ơn hãy ngẩng đầu lên đi!”

   Đúng. Đó là những gì cô nên nói trước khi nói bất cứ điều gì khác.

   Sorcerer King nhìn lên, và Neia thở phào nhẹ nhõm. Nói thẳng, nếu bất cứ ai khác thấy những gì xảy ra nãy giờ, sẽ có gì đó rất tồi tệ xảy đến.

“ Bệ hạ –“

   Neia quỳ một chân bên trong không gian chật hẹp của sàn xe.

   Neia lờ đi tiếng nói trong đầu cô ấy rằng ngài ấy không phải là vua của Thánh Quốc, và cúi đầu.

“ Không, không. Ngẩng đầu lên… Thôi nào, ngươi có thể ngồi lên và chúng ta tiếp tục chủ đề trước đó của ngươi không? Chúng ta vẫn chưa đến đích à?”

“ Không, vẫn chưa ạ.”

   Cô ngồi lại vào tấm nệm và nhìn ra bên ngoài.

“ Ngày hôm qua, chúng ta đã an toàn băng qua tàn tích của bức tường bằng sức mạnh của bệ hạ. Chúng ta đã chọn con đường giúp chúng ta khó bị phát hiện hơn, vậy nó có thể mất nhiều thời gian hơn một chút nhưng thần tin chúng ta sẽ đến căn cứ vào ngày mai hoặc ngày mốt.”

   Mặc dù, căn cứ được nói đến chỉ là một hang động.

“ Vậy sao? Thậm chí như vậy, chúng ta vẫn còn thời gian đúng không? Kể ta nghe về chủ đề lúc nãy. Còn nữa, ta vẫn chưa nghe tại sao ngươi lại đăng ký để trở thành một thánh hiệp sĩ. Với tài năng dùng cung của ngươi, chắc hẳn phải có một cái gì đó khác, ngươi có thể đảm đương. Tại sao ngươi lại nhắm đến việc trở thành thánh hiệp sĩ? Vì lợi ích của công lý? Hay có lẽ vì lòng tự hào dân tộc?”

“ Không—“ Khi cô khép mắt lại, những gì ùa vào tâm trí cô là những trải nghiệm cá nhân của cô. “—mẹ thần là một thánh hiệp sĩ.”

   Bà ấy là một thánh hiệp sĩ với kỹ năng dùng kiếm. Hoàn toàn không như Neia.

“ Ta hiểu rồi, vậy ngươi nghe gì đó từ mẹ mình, hay là ngươi khâm phục bà ấy, hừmm.”

“ À, không. Mẹ thần thường nói thần không nên trở thành thánh hiệp sĩ. Và mẹ thần không thể làm những việc của một bà mẹ, và trong khi bà có thể giặt giũ và may vá, bà hoàn toàn không biết nấu nướng hay các công việc nội trợ. Bà đã làm mọi thứ một cách cẩu thả, thịt nướng thì luôn luôn bị sống, và những điều đó rất phổ biến.”

   Vì vậy, đó chỉ là điều bình thường khi cha cô đã trở thành người đầu bếp trong gia đình. Khi cô còn nhỏ, cô thậm chí đã nghĩ rằng tất cả mọi gia đình đều như vậy.

“… Vậy sao? Chà, bà ấy vẫn không ngăn con gái mình trở thành một thánh hiệp sĩ, vậy ta đoán bà ấy là một bà mẹ tốt.”

“À không. Khi thần nói với mẹ rằng mình muốn trở thành một hộ vệ, bà đã rút kiếm ra và nói. “ta sẽ để con đi nếu con có thể đánh bại ta!” và như vậy. Lý do duy nhất tại sao thần được chấp nhận trở thành hộ vệ là bởi vì cha thần đã tuyệt vọng đỡ đòn cho thần. Nếu thần đấu với bà ấy một cách bình thường thần sẽ không bao giờ có thể đánh bại được bà.”

   Đó là lần đầu tiên có hiểu ra ý nghĩa của sát ý.

“…Ahhh, ừm, tốt,  ta sẽ nói điều này… đó là một gia đình tốt… ừm.”

“Vâng. Trong khi những người hàng xóm thường nhìn một cách kỳ lạ vào chúng thần. Thần nghĩ nó là một gia đình tốt.”

“… thật sao, tốt quá… vâ-vậy, tại sao, tại sao lại trở thành thánh hiệp sĩ? Ngươi không nghĩ ngươi nên theo nghiệp cha—Hừm. Có phải cha ngươi là một người chồng nội trợ không?”

“Không. Cha thần là một người lính phục vụ đất nước. Tuy nhiên, thần chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ theo bước cha… tại sao như thế. Có thể là bởi vì cha đã cho thần cặp mắt này, vậy nên cuối cùng thần đã oán giận cha vì nó…”

   Neia ấn ngón trỏ vào góc mắt của cô và kéo chúng quanh vòng quanh.

   Khi cô còn nhỏ, bạn của cô thường nói. Tại sao cậu lại lườm tớ? Cậu giận tớ à? Và cứ thế, rồi cô thường trách cha cô về nó. Sau đó, Neia đã bị mẹ đánh, người đã nghe lỏm những gì cô nói.

   Nghĩ đến họ khá là hoài niệm. Neia nghĩ.

“ Nhưng có lẽ sau khi trở thành một hộ vệ, thần trở nên cởi mở hơn. Có thời điểm, thần đã bắt đầu nghĩ rằng đây là một món quà từ cha. Chà, dù cho thần có thể làm mà không nhìn chằm chằm dữ tợn.”

“Hiện giờ cha mẹ ngươi thế nào?”

“ Cha thần đã đánh với đội quân của Jaldabaoth ở bức tường và chết rồi. Thần mất liên lạc với mẹ, và không biết điều gì đã xảy ra với bà, nhưng thần nghĩ bà có thể đã chết trong khi bảo vệ thành phố. Sau cùng, bà ấy là loại người sẽ đấu tranh đến cùng.”

“ Có vẻ như ta đã hỏi về một chủ đề khó khăn với ngươi.”

   Sorcerer King cúi đầu với cô một lần nữa. Vì đây là lần thứ hai, tác động không quá lớn. Tuy nhiên, nó cũng đủ khiến cho Neia cảm thấy lo lắng.

“ Làm ơn, làm ơn ngẩng đầu lên! Làm sao ngài có thể cúi đầu với một người như thần được?”

“ Ta đã hỏi những câu thiếu suy nghĩ về cái chết của người thân ngươi. Mặc dù, ta không nhận thức được điều đó trước, bây giờ ta đã biết sự thật, một lời xin lỗi thì vẫn cần thiết.”

   Sorcerer King nghiêng đầu sau khi ông ta ngẩng lên.

   Không, điều đó không đúng, đó chỉ nên là giữa những người ngang nhau. Một vị vua thì không ngang bằng với một công dân của đất nước khác được. Hơn nữa, chúng ta là những người đã yêu cầu ông ấy giúp đỡ…

“Ờm – Chà, những ngoại lệ như vậy thì ở mọi nơi. Ờ, nếu một người như bệ hạ cúi đầu trước thần – àh – họ có thể coi thường bệ hạ, bởi vì dù gì thần cũng chỉ là một hộ vệ.”

“… ừm, ta hiểu rồi, ngươi cũng có điểm đúng. Một vị vua nên như thế.”

   Những thứ thật là phức tạp. Sorcerer King lẩm bẩm.

   Ý của ngài ấy hẳn là thật khó để hòa hợp với người dân của những quốc gia khác thậm chí nếu ngài ấy muốn thể hiện sự chân thành của mình, chắc chắn thế.

“Đúng rồi, trong khi không thể tính đây như một lời xin lỗi, ta sẽ cho ngươi mượn cái này, cô Baraja.”

   Sorcerer King lập tức đưa tay vào trong áo choàng và lôi ra một cây cung.

— Hả?

   Nó lớn hơn thứ mà có thể giấu được vào trong áo choàng. Neia chớp chớp mắt nhiều lần, Cô không thể hiểu cách ngài sử dụng phép thuật hoặc lấy ra từ đâu.

“ Đây là một vũ khí ma thuật. Sử dụng nó để bảo vệ ta.”

   Nhiều phần của cây cung được làm với những bộ phận của động vật, nhưng nó không có cảm giác của thịt và máu, thay vào đó, cô cảm thấy một không khí thánh thiện xung quanh nó.

   Cô có thể nói chỉ qua một cái cái nhìn. Nói cách khác, cây cung này là một kiệt tác cần phải được mô tả với từ “Hảo Hạng”.

“ Đây là Ultimate Shootingstar Super – (siêu sao băng tối thượng), làm với những kỹ nghệ rèn rune cổ đại. Vì nhiều lý do, ta mang nó theo bên mình để cho người nào đó mượn. À, bình thường sẽ có những rune được khác ở đây nhưng ngươi không thể thấy được chúng lúc này bởi vì nó đã bị mài mòn rồi. Ngươi nghĩ sao?”

   Neia dùng toàn bộ sức mạnh để ngăn việc đột ngột la lên.

   Nói một cách thông thường, đáng lý ra cô nên từ chối nó. Đây rất có thể là một kho báu quốc gia của vương quốc Sorcerous. Tuy nhiên, có ai lại đem một kho báu như vậy cho một thuộc hạ từ đất nước khác mượn chứ?

   Có vẻ nó chỉ có vẻ ngoài đáng kinh ngạc thôi! Nhưng đây, rõ ràng là một vũ khí rất mạnh mẽ!

“ Ngươi nghĩ sao? Ngươi không nhận sao? Công việc của ngươi là đi theo và bảo vệ ta đúng không? Nếu như vậy, tốt hơn là được trang bị với vũ khí tốt, ta đúng không?”

“ Ư!”

   Ngài ấy đã đúng.

   Neia cảm thấy đầu cô đang quay mòng mòng.

“ À, lỗi của ta. Có phải bởi vì cái này trông quá phô trương không? Nếu như vậy, ta có mấy cái khác trông điềm đạm hơn., Great Bow Special, cái này cũng được sản xuất với kỹ nghệ rune.”

   Khi nói như thế, ông ấy lại đưa tay vào trong áo choàng–

“X- Xin đừng bận tâm! Thần hài lòng với cái này hơn! Vui lòng cho phép thần được lịch sự từ chối!”

   Những lời của Neia vuột ra khỏi miệng như thể đang khóc cầu xin Sorcerer King dừng việc lôi ra thêm bất kỳ món vũ khí nào nữa. Nếu ông ấy lấy ra một món vũ khí khác trước cô, Neia không nghĩ rằng cô có thể giữ được những giác quan của mình nữa, và cho cô mượn nó chắc chắn đòi hỏi cô phải dành cả ngày để giữ nó.

“Bệ Hạ! Thần xin nhận Ultimate Shootingstar Super mà ngài đã ban cho thần!”

   Cô nhận cây cung với đôi bàn tay run rẩy.

   Từ những phụ kiện và trang trí, nó có vẻ rất nặng, nhưng nó cảm giác nhẹ một cách bất ngờ trong tay cô. Vào khoảng khắc cô nhận nó, cô cảm thấy sức mạnh được tăng cường, như thể sức mạnh tuôn ra từ nó, hay là do sốc vì cây cung quá nhẹ?

   A, điều này thật tệ. Mình muốn trấn an bản thân với suy nghĩ rằng đây không gì hơn là một item ma thuật ưa nhìn. Điều này… điều này rõ ràng không tốt. Từ tất cả những gì mình biết… Cái này có thể còn tốt hơn thánh kiếm… Ế? Đợi đã, đợi một chút… không, chắc chắn nó không thể nào…

 “ Ngươi thấy sao? Với ta, cái này thì không đáng để tự hào, người biết chứ? Nếu ngươi muốn một cái khác—Nếu ngươi muốn một vũ khí tốt hơn, hãy nói cho ta biết.”

   Điều này thật tệ. Nếu nó cứ tiếp tục thế này, nếu cô cứ tiếp tục nghe những điều như thế, nó sẽ trở thành cực kỳ tệ. Cô không thể tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra nếu một hộ vệ cuối cùng lại có trang bị tốt hơn những người đứng đầu của Thánh Quốc.

“Cảm ơn ngài rất nhiều, thưa bệ hạ! Thần rất biết ơn ngài đã dành nhiều thời gian chiếu cố đến một người như thần…”

   Để một ai khác giữ cái này sẽ rất nguy hiểm, vậy nên Neia ôm chặt nó vào mình.

   Cô mỉm cười với Sorcerer King trong khi gật đầu. Nụ cười có chút gượng gạo, cô đã thành công kỹ năng  che đậy những suy nghĩ của mình.

“ Nếu những người khác thấy cái này, nói với họ ta cho ngươi mượn.”

   Mình không thể không để cho họ thấy nó được? Nếu có thể, mình muốn gói nó lại hay làm gì đó – nhưng mình không thể làm vậy với một vũ khí được bệ hạ cho mượn để bảo vệ ngài ấy… Aaa… đợi đã, đầu của mình bắt đầu đau rồi. Vậy đây không phải là thứ có thể đáng tự hào… tiêu chuẩn của bệ hạ quá cao rồi… Mình sẽ phải trả lại cho ngài ấy, nếu mình làm hư hỏng cây cung này? Mình? AAAA!, dạ dày mình đau quá… mình ước là không phải suy nghĩ về cây cung này nữa… Aaaaa!

   Neia nghĩ đến một chủ đề tuyệt vời mà cô vẫn chưa đề cập đến.

“Bệ hạ! Thần đã thấy những bức tượng khổng lồ và vĩ đại của ngài ở đất nước của ngài!”

“— Hô.”

   Ông ấy trả lời với một giọng khẽ khàng khác một trời một vực với lúc nãy. Nó khiến Neia không thoải mái rằng liệu có phải cô đã phạm phải sai lầm.

   Ông ấy dùng tên mình đặt tên cho quốc gia, Vì vậy, Neia đoán rằng Sorcerer King là một người muốn thể hiện bản thân, đó chắc chắn là lý do tại sao ông ấy lại xây những bức tượng khổng lồ của bản thân để có thể tuyên bố sức mạnh của mình ra xung quanh.

   Có phải mình không khen ngài ấy đủ?

“ Những bức tượng đó không chỉ thể hiện sự vĩ đại của bệ hạ, mà chúng còn thể hiện sức mạnh của ngài! Chúng thần không hề có bất kỳ bức tượng nào như thế ở Thánh Quốc!”

   Đó rõ ràng không phải là một lời nói dối. Không kể đến kích thước, nó sẽ cần kỹ thuật công nghệ tinh tế về một tác phẩm nghệ thuật để tạo ra một sản phẩm sống động. Có một bức tượng kích cỡ tương tự của Sea Dragon đặt ở nơi gọi là Hải Đăng Cape, nhưng nó rất thô, và nó trông khá thảm hại sau khi bị mài mòn bởi môi trường.

“ Thuộc hạ của ta thường nói thế.”

   Aaaa, là nó phải không? Ngài ấy nghe những lời khen đó từ những thuộc hạ, cho nên chỉ vậy thì dễ đoán , ý của ngài ấy là vậy phải không nhỉ?

“ Thuộc hạ của tạ giờ đang dự định sẽ xây những bức tượng như vậy ở nhiều nơi trong đất nước của ta.”

“Thần hiểu rồi, thật vậy, nó sẽ là một cách tốt để tuyên bố vinh quang của bệ hạ!”

   Sorcerer King nhìn vào Neia với vẻ như thể bất ngờ.

“… Ừ, ừm. Tuy nhiên, ta cảm thấy đặt những bức tượng của mình bên trong đất nước của ta thì có chút… nói sao nhỉ? Thậm chí vậy, thuộc hạ của ta xây những bức tượng của ta cao hơn một trăm mét ngay giữa thành phố để thể hiện bản thân ta ra toàn thế giới… ta nghĩ bọn họ quan niệm rằng cứ to hơn là tốt hơn.”

“ Nhưng tại sao lại vậy?”

   Sorcerer King ho khan một tiếng, và một câu hỏi nổi lên trong tâm trí Neia. Undead cũng có cổ họng để mà ho à?  Tuy nhiên, Sorcerer King nói khi câu hỏi đó vang vọng trong đầu Neia, và cô không thể ngắt lời ngài ấy được.

“ Sự vĩ đại của một nhà vua không thể thể hiện bằng vật thể được.”

“A!”

   Neia đã bị sốc, nhưng đó đó là điều duy nhất có thể làm được.

   Neia không chỉ quên mất Sorcerer King là một undead, mà còn ẩn chứa cảm xúc vô cùng tôn trọng với ông.

   Người đàn ông này là một vị vua đích thực.

   Bất ngờ, cô thấy Sorcerer King vươn nắm tay của mình ra khỏi tầm mắt cô.

“ Dĩ nhiên, tuyên bố sự vĩ đại của ta với thế giới khác với việc mọi người dân của ta sống không gặp có trở ngại là một vấn đề khác. Nhưng thể hiện điều đó cho bức tượng của ta thì… chà. Ta muốn được biết đến bởi hòa bình trong sự cai trị của ta.”

“Nó như ngài nói!”

   Neia nuốt nước bọt, và rồi hỏi một câu hỏi.

“ Bệ hạ là một undead, nhưng tại sao ngài lại dành nhiều thời gian để suy nghĩ đến người khác như vậy?”

   Neia không nghĩ rằng tấm lòng thương cảm của Sorcerer King cho phần đông chỉ là diễn. Cô thậm chí bắt đầu tự hỏi liệu ông có phải là undead thật không.

“… Ta không dành nhiều thời gian để suy nghĩ đến điều đó. Nhưng thay vào đó nên hành động nhiều hơn đúng không?”

   Neia cảm thấy sốc.

   Có phải tất cả các vị vua đều là những người tuyệt vời như vậy không?

   Có thể nào Holy Queen và những quý tộc đang cai trị người dân cũng có những suy nghĩ như vậy trong trái tim họ không?

   Hay – Có phải bởi vì ngài ấy là undead? Có phải ngài ấy có quan điểm như vậy bởi vì ngài là undead?

   Neia không thể trả lời được câu hỏi đó.

“ Còn nữa, Nếu nó thật sự cao 100 mét, sẽ có những lời phàn nàn về những thứ như không đủ ánh nắng mặt trời và đủ thứ khác.”

   Sorcerer King tiếp tục nói những điều nghe như đang đùa, mà nó chỉ làm cho trái tim Neia  bị khoét sâu thêm về sự khiếm tốn của bậc quân vương này thêm một lần nữa. Người đàn ông này thật sự là vua của những vị vua.

***

   Như những gì Sorcerer King đã chỉ rõ ra từ trước, căn cứ của đội quân Giải Phóng Thánh Quốc chỉ là một cái hang tự nhiên trong núi.

    Có một con suối ngầm ở góc của hang động, và trong khi trần thì không quá cao, nó thì rất rộng rãi, đủ cho cả ngựa và cỗ xe đi vào. Thêm vào đó, những cây nấm, tỏa ra ánh sáng màu trắng xanh khắp xung quanh – cao khoảng cỡ nửa chiều cao của người – vậy nên họ không cần nguồn sáng nào khác.

   Lý do tại sao họ biết nơi này là bởi vì những thánh hiệp sĩ đã từng một lần tiêu diệt một con quái vật đã chọn nơi này để đẻ trứng.

   Sau khi họ trốn chạy đến đây, họ đã tân trang lại nơi này và chia nó thành nhiều khu vực, mỗi nơi phục vụ với một mục đích khác nhau. Họ thậm chí còn làm cho họ một nơi để ngủ với những căn phòng thích hợp. Họ chặt cây ở xung quanh ngọn núi – mỗi cây cao khoảng 100 mét, và làm thành những đồ đạc và vật dụng đơn giản từ chúng.

   Nhưng cuối cùng, nó cũng chỉ là một cái hang.

   Có tổng cộng 347 người sống ở đây: 189 thánh hiệp sĩ, 71 linh mục – bao gồm cả những người đang được đào tạo và những người khác – cũng như có 87 dân thường không có nơi nào khác để đi. Vì thế, hy vọng có phòng riêng thì khỏi phải hỏi tới.

   Tuy thế, họ không thể để một vị vua của đất nước khác ở với những người khác được.

   Dĩ nhiên, cũng một phần là muốn tối thiểu hóa những liên hệ giữa undead Sorcerer King và những người dân của Thánh Quốc, cũng như mong muốn giữ ông ta xa những thông tin bí mật bên trong căn cứ của họ, và những vấn đề khác trong nội bộ của Thánh Quốc.

   Tuy nhiên, họ không thể nói rằng họ muốn ông ta sử dụng dịch chuyển tức thời để ông có thể nghỉ ngơi ở vương quốc Sorcerous thay vì ở đây.

   Cuối cùng, họ phải đẩy nhiều đồ đạc đi và tạo một phòng riêng cho Sorcerer King.

   Nếu trong trường hợp bình thường, họ sẽ phải gửi sứ giả để báo về Sorcerer King đang đến và những người khác phải chuẩn bị tiếp đón ông ấy, nhưng vì Thánh Quốc hiện tại đang bị khống chế bởi bán nhân tộc. Họ không thể phái ra những thánh hiệp sĩ, người rất kém trong việc phát hiện kẻ địch, như những người tiền trạm. Thêm vào đó, Neia hiện giờ đang ở trong cỗ xe của Sorcerer King và đợi bên ngoài hang. Những người bên trong thì đang vội vã di chuyển những đồ dùng cá nhân và chuyển giường, tủ với những thứ khác. Cùng với đó, họ đã treo lên một lá cờ mượn được của vương quốc Sorcerous.

“… Hừm.”

“ Có chuyện gì vậy, thưa bệ hạ?”

“… Ta thì không có ý định xúc phạm ngươi đâu, ta có một vài câu hỏi về tất cả những chỗ này, hy vọng ngươi có thể trả lời ta với tất cả khả năng của mình. Có vẻ như các ngươi không xóa đi dấu vết để lại à; đó sẽ không có vấn đề chứ? Hay sẽ có ai đó lo chuyện đó?”

   Sorcerer King nêu câu hỏi của mình một cách dứt khoát – như thể ông đọc nó ra vậy, và rồi mắt Neia mở to.

   Ngài ấy đã đúng.

   Họ đã để lại những dấu vết trong khi leo lên ngọn núi này, nơi mà chưa bị con người tìm đến.

   Cùng với dấu vó ngựa của những thánh hiệp sĩ, nó sẽ ngay lập tức trở nên rõ ràng. Như vậy, việc họ chưa bị bại lộ chỉ đơn thuần là may mắn. Hay là cái gì đó khác?

“ Bệ, Bệ hạ. chúng thần đã không thực hiện bất cứ biện pháp che dấu này đến tận hôm nay; có thể nào bọn chúng cố tình để yên cho chúng thần không? … Nhưng tại sao?”

   Giọng Neia run rẩy khi cô hỏi Sorcerer King.

   Trong suốt hành trình, Neia đã hoàn toàn nhận thức được Sorcerer King trước cô là một người cực kỳ thông tuệ. Vì vậy, cô đã nghĩ rằng ông ấy có thể ngay lập tức cung cấp cho cô câu trả lời, và những suy nghĩ của cô đã không sai.

“… có nhiều khả năng cho điều đó, nhưng trong trường hợp bình thường, khả năng lớn nhất là…”

   Đợi một lúc, Neia nghĩ rằng cô không nên nghe câu trả lời của Sorcerer King một mình, mà không có mặt của đội trưởng. Tuy nhiên, cô không thể kiểm soát được sự tò mò đang nổi dậy trong cô.

“ Có thể bởi vì bọn chúng không muốn mất dấu của các ngươi – hay hơn thế nữa, của Giải Phóng Quân?”

“ Mất dấu của Giải Phóng Quân?”

“ Hừm — Chà, ta xin lỗi vì sử dụng cách so sánh này, nhưng nói xem, ngươi tìm được một cái tổ của bầy chuột khiến ngươi gặp rắc rối, để chúng chạy khắp nơi thì sẽ rất phiền hà đúng không? Tốt nhất là nên đợi đến khi tất cả những con chuột tập trung lại rồi tiêu diệt hết một thể.”

   Ông ấy đúng rồi! Như bệ hạ nói. Mình khó mà có thể nghĩ ra được lý do nào khác nữa. Ông ấy đã nghĩ đến tất cả những thứ này chỉ trong vài phút đến nơi này… cứ như thể ông ấy biết chính xác đối phương đang nghĩ gì, ông ấy thật đáng kinh ngạc…

“ Chà, miễn là tình hình vẫn cứ như cũ, sẽ không có gì đáng lo về nó. Tuy nhiên, ta không chỉ nói về tình hình hiện tại. Nếu bên phía kẻ địch thay đổi động thái, có thể dẫn đến khả năng rất cao là bị tấn công, điều đó sẽ rất phiền toái.”  (Trans: nghĩa là bên kia dùng kế địch bất động ta cũng bất động.)

   Neia không thể cảm thấy gì hơn ngoài sự ngưỡng mộ trí thông minh của Sorcerer King khi ông ấy nhấn mạnh những điểm tốt hơn trong hoàn cảnh của họ.

“ Cảm ơn ngài rất nhiều, thưa bệ hạ! Thần sẽ báo cáo với đội trưởng ngay!”

“ Vậy ta cũng sẽ đi.”

“Ể? Nhưng chắc hẳn ngài đã mệt sau một hành trình dài. Chúng thần đã chuẩn bị một phòng cho ngài, không phải tốt hơn là ngài nên nghỉ ngơi một chút sao?”

“ Ngươi đã quên rồi à? Ta là Undead, ngươi biết chứ? Ta không cần nghỉ ngơi.”

   Ông ấy đúng rồi. Neia hoàn toàn quên mất điều đó.

   Những sinh vật undead không cảm thấy mệt mỏi. Đó là lý do tại sao bỏ chạy khỏi một sinh vật undead khi so sánh về tốc độ sẽ rất khó, đó là những gì cô được dạy. Theo những hiểu biết thông thường, kinh nghiệm của Neia với Sorcerer King đã khiến quan điểm về undead trong cô hoàn toàn tan vỡ. Vào lúc đó, cô thậm chí còn nghĩ rằng ông ấy chỉ là một magic caster con người đang đeo một cái mặt nạ xương.

“ Cảm ơn ngài rất nhiều. Vậy, thần có thể phiền ngài theo thần được không?”

“ Dĩ nhiên rồi. Và không cần cảm ơn ta. Vì chúng ta ở đây là để đánh bại Jaldabaoth, chúng ta nên giúp đỡ lẫn nhau.”

   Trong khi cô đang nghĩ rằng “chúng ta” trong trường hợp này là đề cập đến Thánh Quốc và Sorcerer King. Nó cũng có thể hiểu như là nói đến Neia và Sorcerer King. Điều đó làm Neia có chút thích  thú.

   Sau cùng, có ai đó gõ vào cỗ xe từ bên ngoài.

“ Thưa bệ hạ, chúng tôi đã chuẩn bị phòng cho ngài.”

   Neia mở cửa.

   Khi thánh hiệp sĩ bên ngoài nhìn thấy cây cung của Neia đang cầm, mắt anh ta mở to vì bất ngờ.

   Đây là lần đầu tiên cô mang theo cây cung cô nhận được từ Sorcerer King ra bên ngoài cỗ xe. Đó là bởi vì Sorcerer King đã không rời khỏi cỗ xe từ lúc ông ấy cho cô mượn nó. Cuối cùng, không có ai khác thấy nó đến tận lúc này.

   … Anh hẳn phải ngạc nhiên lắm. Hửh? Ừm, mình hiểu cảm giác của anh ta. Đây không phải là một món vũ khí mà hộ vệ nên mang…

   Trong khi thánh hiệp sĩ nhìn chằm chặp vào cô, Neia quay mặt về hướng cỗ xe và cúi đầu.

   Mặc dù cô chỉ đơn giản là nhìn xuống đất, sau khi cảm thấy Sorcerer King rời khỏi xe, Neia ngẩng đầu lên và hỏi thánh hiệp sĩ.

“ Xin lỗi, nhưng chúng tôi cần nói chuyện với đội trưởng Custodio, vậy anh có thể dẫn chúng tôi đến chỗ cô ấy được không? Bệ hạ nói rằng ngài ấy cũng sẽ đi cùng.”

“À, À, Vâng. Hiểu rồi. Vậy, vui lòng theo tôi.”

   Thánh hiệp sĩ – theo sau bởi Sorcerer King, rồi Neia — Vào trong hang.

   Ánh sáng xanh lập lòe từ những ngọn nấm thì có chút ghê rợn. Ở những nơi mà những cây nấm đặc biệt phát triển sinh sôi, những cái bóng ma quái nhảy múa trên những bức tường ở giữa những cây nấm. Thêm vào đó, ánh sáng trắng xanh của chúng khiến cô trông như một xác chết, nhưng những bí ẩn thì đủ rồi, giờ cô cũng không bận tâm nữa.

   Khi họ đi xuyên suốt hang động, họ thỉnh thoảng thấy những thường dân và linh mục, cũng như những thánh hiệp sĩ đang đứng canh phòng.

   Họ hẳn là đã nghe tất cả những gì về ông ấy từ đội trưởng và những người khác đi trước, nhưng chúng cũng không giúp họ hết rụt rè khi thấy Sorcerer King.

   Nó thật vô lễ, mặc dù…

   Sorcerer King sẽ không nổi giận, nhỉ? Ông ấy là một người cai trị nhân hậu. Tuy nhiên, những người mà tốt bụng sẽ càng đáng sợ hơn khi họ giận dữ.

   Cô có nên nói với họ rằng đang có hành động thô lỗ để tránh những chuyện như vậy không nhỉ? Tuy nhiên, cô không thể đi và nói với từng người bọn họ được, và nó không phải là một vấn đề có thể giải quyết bằng kiếm được. Sau cùng, với những công dân của Thánh Quốc – tất cả những người sống – undead cơ bản là kẻ thù.

   Mình sẽ nói với đội trưởng về vấn đề này sau… Chà, cũng tốt là họ không rút vũ khí ra.

   Bất ngờ, Neia cảm thấy rằng Sorcerer King đã lôi ra một mảnh giấy, và ông ấy đang nhìn vào những chữ được viết trên nó. Mặc dù Neia thấy hứng thú là cái gì được viết lên đó, cô không thể thấy những chữ đó do đã bị che bởi tay của ông.

   Cuối cùng, họ được mang đến một căn phòng đã được phân ra bởi một tấm rèm treo, và những âm thanh ồn ào trao đổi những quan điểm của nhau từ bên trong.

“ Đội trưởng Custodio. Sorcerer King và hộ vệ Baraja đã đến.”

   Bên trong đột nhiên yên lặng.

   Tờ giấy trên tay của Sorcerer King đã biến mất không biết đến nơi nào.

“ Để họ vào.”

   Sau khi nghe giọng của đội trưởng, thánh hiệp sĩ kéo rèm ra.

   Những thánh hiệp sĩ và những linh mục đứng lên chào đón Sorcerer King – những người này không thuộc phái đoàn vừa đi – có một cảm xúc phức tạp trộn lẫn trong mắt họ. Thậm chí Neia có thể cảm nhận được điều này. Bình thường thì Sorcerer King chắc cũng cảm nhận được nó. Tuy nhiên, không thể nói ông ấy phản ứng như thế nào chỉ bằng việc nhìn lưng của ông được.

    Không thể nào Bệ Hạ không cảm nhận được tâm trạng trong bầu không khí này… có lẽ ngài ấy đơn giản chỉ là không quan tâm đến những sĩ nhục nhỏ nhặt từ những con người bé nhỏ. Đó có phải là sự chịu đựng của một vị vua không?

“ Mọi người, nghe này. Đứng trước chúng ta là bệ hạ, Sorcerer King Ainz Ooal Gown. Không thể bỏ qua hoàn cảnh của đất nước chúng ta, ngài ấy đã đặc biệt đích thân đến đây để trợ giúp chúng ta. Hãy dành cho ngài ấy tất cả những sự tôn trọng của các bạn!”

   Sau khi Remedios nói vậy, tất cả mọi người trong phòng cúi đầu với Sorcerer King.

   Khi mọi người ngẩng đầu lên, Sorcerer King nói với một giọng điệu oai nghiêm.

“ Xin chào. Ta là Sorcerer King, Ainz Ooal Gown. Ta đến đất nước này để giúp đỡ các ngươi, không phải thay mặt đất nước của ta, mà chỉ với tư cách cá nhân. Vì vậy, điều này có thể có chút đột xuất, ta để ý vài điều trên đường đến đây, vậy nên ta muốn biết quan điểm của các ngươi về vấn đề này. Cho phép thuộc hạ của ta giải thích.”

   Sorcerer King bước qua một bên, để cho Neia đi qua và đứng trước ông ta.

“ Xin mọi người thứ lỗi cho tôi. Cho phép tôi giải thích về những gì bệ hạ đã nói lúc nãy.”

   Neia lặp lại những câu hỏi của Sorcerer King tới những người có mặt ở đây. Sau một bài phát biểu ngắn, một sự im lặng nặng nề bao trùm lên căn phòng.

“… Vậy bệ hạ có đề xuất gì cho bọn tôi?”

   Remedios hướng câu hỏi của cô đến với Neia, người đứng bên cạnh ông ấy.

“ Không, trước đó, cô nghĩ gì? Ta chỉ đến đây để chiến đấu với Jaldabaoth, không phải để dẫn dắt tất cả các cô. Nếu cuối cùng ta lại tham gia quá sâu về kế hoạch chiến thuật của các cô, cô không nghĩ rằng sẽ thật rắc rối sau khi đánh bại Jaldabaoth sao?”

   Tiếng xì xào lan ra khắp căn phòng.

“… Hay ý của cô là cô sẽ tự mình trở thành thuộc hạ nghe theo chỉ đạo của ta? Nếu như vậy, ta sẽ sử dụng biện pháp thích hợp nhất để cứu đất nước này.”

   Đó hẳn là cách tốt nhất phải làm đúng không? Bệ hạ có thể là undead, nhưng mọi thứ ngài ấy nói hoàn toàn hợp lý. Ngài ấy chắc chắn cũng  sẽ tuân theo những thỏa thuận ngài đã hứa. Ngay bây giờ, vào ngay lúc này, nếu cô muốn cứu những người dân đang chịu đau khổ, quỳ gối xuống trước một vị vua của đất nước khác một thời gian hẳn là sự lựa chọn đúng đắn phải không?

“ Người duy nhất có thể đứng trên chúng ta là nữ hoàng, Holy Queen. Đáng tiếc, chúng tôi không thể chấp nhận sự chỉ huy từ vị vua của một đất nước khác.”

   Tuy nhiên, Remedios nhanh chóng từ chối đề nghị.

“—!”

   Cô nên sẵn lòng làm bất cứ điều gì để cứu những người dân! Không phải đó là lý do tại sao chúng ta sử dụng vị vua của một đất nước khác, và là một vị vua phi phàm như thế sao?

   Neia ôm đầu. Đó là để giấu đi sự u ám, cảm xúc rối bời đang mắc kẹt trong ngực cô.

“ Chúng tôi có thể hỏi ngài sẽ làm gì nếu như ngài ở địa vị của chúng tôi không?”

“ Nếu là ta á, hừm? chà, điều đúng đắn nên làm là ngay lập tức di chuyển căn cứ của các ngươi đến một khu vực khác, đúng không?

“ Một khu vực mới…”

   Mọi người trong phòng, bao gồm Remedios, có một biểu hiện chán nản trên gương mặt. Đó là bởi vì họ không biết bất kỳ nơi nào khác phù hợp để làm nơi trú ẩn.

“ Xem xét đến phản ứng của các ngươi, ta đoán là các ngươi không biết. Nếu như vậy, các ngươi cần lên kế hoạch tương lai nhanh lên nữa, trước khi đội quân của Jaldabaoth sẽ tấn công các ngươi… Vậy, vì đó là tất cả, ta sẽ về phòng để nghỉ ngơi.”

   Khi Neia chuẩn bị đi theo ông, Sorcerer King đưa tay ra ngăn cô lại.

“ Thứ lỗi cho ta, nhưng ta muốn ngươi ở lại đây và lắng nghe quan điểm của những người khác thay cho ta, cô Baraja.”

“ Đã hiểu, thưa bệ hạ.”

   Trong khi ông ấy không thừa nhận cô như là một người dân của mình, có vẻ như Sorcerer King đã đối xử với cô như một tùy tùng thay thế cho ông. Như vậy, nếu cô không hoàn thành nhiệm vụ này, ông sẽ thất vọng. Chỉ tưởng tượng Sorcerer King thất vọng khiến trái tim cô run rẩy vì lý do gì đó.

“ Ta có thể nhờ cô chứ? Cô không phiền chứ đội trưởng Custodio?”

“ Nếu bệ hạ đã cho phép, chúng tôi sẽ không phản đối.”

   Sau khi nghe điều đó, Sorcerer King quay người rời đi với thánh hiệp sĩ được phân công dẫn đường cho ông.

   Khi ông đã đi khuất, một linh mục phát biểu.

“ Vậy đó là Sorcerer King… Đội trưởng Custodio, Nó thật sự sẽ ổn chứ? Tôi hy vọng liều thuốc sẽ không làm căn bệnh trở nên tồi tệ hơn. Nó sẽ rất rắc rối.”

“ Đúng vậy. Lấy thuốc độc tương lai để thoát khỏi hiện tại đau khổ… đó có phải là những gì người khốn cùng nên làm không?”

“ Chúng ta đã nói về điều này trước đúng không? Đừng để tôi phải lặp lại lời của mình. Hiện giờ chúng ta đã ở trong chất độc rồi.”

   Không phải bệ hạ, nhỉ. Họ không nhắc đến ngài ấy với thái độ tôn trọng?”

   Neia tức tối bởi thái độ thay đổi đột ngột mà họ đã thể hiện khi Sorcerer King rời đi.

   Nếu người ta hiểu về thái độ của người dân Thánh Quốc hướng đến undead, vậy thì thái độ của họ cũng là điều dễ đoán được. Hơn nữa, sự không hài lòng của Neia mới là bất thường, tại sao cô lại cảm thấy không vui về điều này.?

“Chà, ông ta hiện giờ vẫn hữu dụng, vậy không thể khác được… và chúng ta xem xét cụ thể xem ông ta sẽ giúp chúng ta như thế nào… nhưng là một linh mục, chúng ta có thể có rắc rối với việc trung hòa chất độc đúng không?”

   Ý của ông là gì, hữu dụng? Có ai đó để ý một sai lầm chúng ta đã gây ra và thậm chí còn hỗ trợ một giải pháp, nhưng không chỉ họ không biết ơn, họ còn nghĩ về cách sử dụng ông ấy như thế nào – À, vậy sao! Đó là những gì mình đã cảm nhận được từ bệ hạ cái gì đó về Thánh quốc hiện giờ thiếu … một cảm xúc chính trực. Đó là tại sao mình cảm thấy như thế này…

   Cô đã nhận được bao nhiêu sự ân sủng của ông?

  Sau khi cùng đi một cỗ xe với ông, cô đã có cơ hội nhận ra sự thật rằng mặc dù ông là một undead, Sorcerer King là một vị vua đáng tôn trọng.

   Vì vậy, những gì cô cảm thấy với những người ở đây không gì chính xác hơn từ: “đáng thương hại”.

“ Nói đến nó, hộ vệ Baraja. Cây cung đó cô đang mang là gì vậy?”

“À, vâng, Bệ hạ đã nói rằng ngài ấy cho tôi mượn vũ khí này trong quá trình làm nhiệm vụ của tôi.”

“… Ta có thể nhìn qua nó được không, hộ vệ Baraja? Ta muốn xem nếu có bất cứ ma thuật nham hiểm nào được yểm vào cây cung không.”

   Người linh mục đưa tay về phía cô.

   Bình thường, cô sẽ trao nó cho ông ta, tuy nhiên –

“ Vui lòng cho phép tôi từ chối.”

   Người linh mục sững người. Gương mặt đó nói rằng ông ta không ngờ là bị từ chối.

“ Vũ khí này là tôi được nhận từ bệ hạ để bảo vệ ông ấy. Tôi sẽ không chấp nhận rời khỏi tay mình.”

   Cô sẽ không chấp nhận người mà chỉ nghĩ đến việc sử dụng đồng minh của mình chạm vào nó, thậm chí dù chỉ một chút. Neia cúi thấp đầu khi cô trả lời để giữ sự giận dữ trong tim cô không thể hiện ra.

“—Đội trưởng Custodio, điều này có nghĩa là gì?”

“ Ahh, Hộ vệ Baraja, giao cây cung ra—“

“ Nói cách khác, ngài không phiền nếu tôi báo cáo chuyện này cho bệ hạ chứ?”

   Không khí trong căn phòng đông cứng lại.

“Đủ rồi. ta hiểu rồi. Chúng ta tiếp tục nói chuyện nào.”

   Hừm~ Vậy ít nhất họ vẫn biết rằng có những thứ sẽ tệ hơn nếu như bệ hạ phát hiện ra.

“ Trước đó, Đội trưởng Custodio, Không phải sẽ tốt hơn là để cho hộ vệ Baraja quay lại bên cạnh Sorcerer King–dono sao?”

   Neia để ý rằng những linh mục đang nhìn vào cây cung một lúc.

   Neia hiểu ý nghĩa anh ta đang cố truyền đạt, nhưng mặc dù sự giận dữ sôi sục trong tim cô, cô không để nó tuôn ra thành lời hay hành động.

“ Tôi xin lỗi, nhưng tôi ở đây để nghe những gì mọi người nói theo lệnh bệ hạ. Tôi sẽ rất biết ơn nếu ngài cho phép tôi tiếp tục ở lại đây và lắng nghe những lời đó từ bên này.”

“ Thật sự đủ rồi… Gustavo. Anh nghĩ chúng ta nên làm gì?”

“ Bệ hạ đã nói trước tất cả chúng ta. Nếu chúng ta để cô ấy rời đi ngay bây giờ, nó chắc chắn sẽ gây ra nhiều vấn đề hơn trong tương lai.”

“Đúng vậy, vậy chúng ta sẽ để cô ta ở lại, nhé?”

   Đó có phải là điều mà cô nên nói trước người trong câu hỏi không? Khi Neia nghĩ vậy, cô lặng im cúi đầu biết ơn.

   “Nào, theo những gì Sorcerer King đã nói, chúng ta nên làm gì? Có ai có bất kỳ ý tưởng nào về việc rời khỏi nơi này và tìm một nơi tị nạn mới không?”

   Có lẽ ai đó với kỹ năng xạ thủ như người cha Pavel của cô có thể tìm thấy một nơi cho nhiều người ở trong một thời gian dài. Tuy nhiên, không có ai như thế ở đây.

“ Sorcerer King – Bệ hạ đã nói từ đầu rằng nếu chúng ta không làm bất cứ điều gì, Jaldabaoth cũng sẽ không hành động. Như vậy, tại sao không tìm một nơi mới trước khi chúng hành động?”

   Đề xuất đó là của một thánh hiệp sĩ, chỉ được một vài đồng thuận lác đác. Tuy nhiên, Neia biết rõ rằng đặt vấn đề đó ra cũng không giải quyết được gì. Cuối cùng, tất cả sẽ khiến cho các vấn đề chồng chất lên trong tương lai.

“ Vấn đề không phải chỉ là tìm một nơi ở mới, mà còn là vấn đề tiếp tế. Trong khi bây giờ là mùa đông vậy nên đồ ăn dễ dàng cất giữ, tìm đủ cho toàn bộ chúng ta cho cả mùa thì không dễ dàng gì. Thậm chí nếu chúng ta không bảo đảm sự hợp tác với Vương Quốc, không phải ít nhất là chúng ta nên mua lương thực từ họ sao? Điều đó không phải sẽ giúp được nhiều sao?”

“ Không may, giá cả ở Vương Quốc đang cao một cách không thể tin nổi. Còn nữa, thậm chí nếu chúng ta có mua được lương thực, chúng ta cần một số lượng khổng lồ để chống chịu với chừng này người trong nhiều tháng, vậy nên vận chuyển chúng sẽ rất khó.”

“ Đội phó-dono, tôi hiểu những gì anh đang cố nói. Tuy nhiên, sẽ không có bất cứ gì để thảo luận mà không có lương thực. Cuối cùng, chúng ta cần vài con đường để nhận thực phẩm từ phương nam, đúng không? Hay có lẽ chúng ta nên chuyển căn cứ đến bờ biển, vậy chúng ta có thể dùng tàu chở chúng từ Vương Quốc.”

“ Không may, chúng ta thiếu ngân sách cho việc đó, và chúng ta không nhận được hồi đáp nào từ những thương nhân của Vương Quốc. Cũng như từ phía nam…”

   Gustavo cười khổ khi anh ta trả lời:

“ Họ chắc chắn không nhận ra nguy hiểm đang kéo đến gần bọn họ. Hải quân của chúng ta đang từ từ bị thất thế. Nó như thể họ đang bước từng bước đến bệ chém khi từng ngày trôi qua.”

“ Vậy chúng ta cần cái gì đó để phía nam muốn giúp đỡ chúng ta, đúng không?”

“ Căn cứ, lương thực, các vấn đề của chúng ta đang chất chồng.”

“… Cũng như việc hồi sinh Holy Queen-sama… có thể làm được không? Sau tất cả, một khi chúng ta có thể giải quyết, mọi thứ khác sẽ trở nên trôi chảy”

“Không may, theo những gì chúng ta biết được từ Blue Rose, thậm chí ma thuật bậc 5 cũng khó mà hiệu quả nếu không có xác, hay là nó bị hư hại nghiêm trọng.”

“… Chúng ta có thể dựa vào sức mạnh của Bệ hạ được không?”

“ Anh muốn mượn sức mạnh của undead?”

“ Từ mọi thứ mà mà chúng ta đang có, còn gì khác chúng ta có thể làm được chứ? Nếu Holy Queen được hồi sinh, vậy thì chỉ còn lại vấn đề chính (Jaldabaoth) thôi.”

   Mắt mọi người đổ dồn vào gương mặt chua chát của Remedios.

“ – Để chuyện đó sang một bên chút đã. Chúng tôi đã thảo luận khi đi qua những đất nước khác, nhưng mục tiêu chính của chúng ta là tấn công những khu trại và giải phóng người dân.”

   Nhiều người gật đầu đồng ý.

“ Tôi hiểu rồi. Tất cả những người dân của Thánh Quốc đều đã được huấn luyện chiến đấu. Nếu như vậy, chỉ với việc giải phóng một người dân cũng sẽ tăng chiến lực của chúng ta một cách nhất định… dĩ nhiên là, giả sử là họ sẵn lòng giúp đỡ. Tuy nhiên, như vậy không phải vấn đề lương thực sẽ càng trở nên tồi tệ hơn sao?”

“ Đó là lý do tại sao tôi nói chúng ta sẽ tấn công những khu trại. Hẳn là có đồ ăn ở đó.”

“ Tôi hiểu rồi! Đúng là đội trưởng Custodio!”

   Remedíos mỉm cười khi cô nghe một thánh hiệp sĩ nói vậy.

   Tuy nhiên, mắt Neia lạnh lùng nhìn vào Remedios đang tự mãn. Sau cùng thì cô biết ai là người đề xuất ý kiến đó.

“ Còn nữa, với sự giúp đỡ của người dân, chúng ta sẽ tiếp tục tấn công và giải phóng những khu trại ở nhiều khu vực. Với cách đó, chúng ta có thể tìm những quý tộc có ràng buộc với phía nam. Chúng ta sẽ tập trung quân lực của họ trước khi Jaldabaoth có thể hủy diệt chúng ta và tấn công hắn một đòn trí mạng. Điều đó cũng không khiến họ phải làm gì cả.”

‘ Tôi hiểu rồi!”

   Lần này, có nhiều giọng nói đồng tình hơn.

“ Chúng ta sẽ thực hiện như thế. Như vậy, Hộ vệ Baraja, đi và lặp lại cho Sorcerer King—“

“—Đợi chút, đội trưởng. Tôi cảm thấy sẽ tốt hơn nếu như tự tôi đi nói với ông ấy. Nó là phép lịch sự cơ bản với vị vua của một quốc gia khi truyền đạt lại một vị vua kế hoạch của chúng ta.”

   Gustavo đã đúng, nhưng với một vài lý do, có gì đó có vẻ không đúng lắm.

   Tuy nhiên, Neia không thể từ chối điều này mà không biết đó là gì.

“Rất tốt. Làm thế đi, vậy. Tôi để việc đó cho anh.”

“Đã hiểu!”

***

   Neia và Gustavo quay lại phòng của Sorcerer King cùng với nhau. Cánh cửa thì chẳng qua chỉ hơn một mảnh vải, nhưng một thánh hiệp sĩ vẫn đứng trước nó. Có phải anh ta ở đây để canh chừng có người có thể gây hại của vị khách bên trong, hay để trông chừng vị khách?

   Sau khi nhận được lệnh rời đi bởi Gustavo, thánh hiệp sĩ rời đi.

   Tâm trí Neia nhíu mày.

   Vì anh ta đã đẩy người canh gác đi, đến đây rõ ràng anh ta có ý gì đó khác trong đầu bên cạnh việc nói với ông ấy về kế hoạch. Thật khó để tưởng tượng rằng họ muốn ám sát ông ta. Tuy nhiên, nếu chuyện đó thật sự xảy ra, vậy cô sẽ nâng giữ vũ khí như  là một lá chắn cho Sorcerer King.

“ Thưa bệ hạ, tôi là Gustavo Montanjes; Tôi và hộ vệ Neia Baraja xin phép được vào.”

   Sau khi được cho phép, Gustavo bước một bước vào phòng.

   Một khi nhớ lại những quán trọ họ đã thấy ở Vương Quốc và vương quốc Sorcerous, nơi này trông cực kỳ thảm hại. Đây không phải là một nơi cho vị vua của đất nước nghỉ ngơi.

   Không thể làm gì khác vì thực tế là những bức tường của hang động là đá thô, nhưng thậm chí những đồ đạc cũng ở tình trạng đáng buồn.

   Trong khi những thánh hiệp sĩ học cách sử dụng cưa trong những ngày tháng làm hộ vệ, nó vẫn không đủ để họ làm đồ đạc.

   Tuy nhiên, cái giường, nơi mà Sorcerer King đang ngồi thì cực kỳ đẹp. Nó lập lòe một hào quang màu đen, như thể nó làm từ đá vỏ chai. Thêm nữa, có một tấm ra giường màu trắng tinh khôi trên nó.

   Bất cứ ai khác cũng sẽ cảm thấy sợ hãi bởi cái giường xinh đẹp này đã được tạo ra từ nơi nào đó vô định. Tuy nhiên, với Neia, cô đã có một quãng thời gian dài vì thế khi nghĩ đến những vấn đề như vậy không còn khiến cô bất ngờ nữa, vì đó là Sorcerer King.  Bên cạnh đó, có thể ông ấy chỉ đơn giản là dịch chuyển tức thời về nhà và quay lại với một cái giường.

   Tuy nhiên, đó vẫn là vấn đề khác với Gustavo, người mà không biết về Sorcerer King như Neia.

“ Bệ, Bệ hạ, Cái, cái gì đây?”

“ Ồ, đây hả?” Sorcerer King chỉ vào cái giường của ông. “Ta tạo ra nó với ma thuật, cũng như cái mền này, chà, ta cũng tạo ra nó với ma thuật. Nói đến nó, ta không biết 100% những lông cừu đến từ đâu, nhưng nó cảm thấy thoải mái khi nằm xuống đó. Ta chắc chắn ngươi có thể thoải mái khi ngủ trên nó.”

   Thậm chí sau khi nhận được câu trả lời. Tất cả những gì Gustavo có thể là là trả lời một cách gượng gạo. À, à. Tuy nhiên, Neia không có ý định phê bình anh ta. Sau cùng thì cô cũng đã nhìn từ xa và suy nghĩ.  Ma thuật thật sự có thể làm được bất kỳ điều gì~

“ Nào, ta hiểu tại sao cô Baraja quay lại, nhưng tại sao ngươi cũng đến, đội phó-dono?”

“À, à, vâng! Tôi không có ý định xem nhẹ hộ vệ Baraja, tôi cảm thấy rằng sẽ thích hợp hơn khi đội phó đích thân đến để tóm tắt nội dung cuộc họp; vì vậy nên tôi có mặt ở đây.”

“Hừm… Nếu đó là tất cả những gì ngươi nghĩ, vậy ta là một người ngoài không thể không tán thành. Tuy nhiên, ta muốn nói vài điều.”

   Lúc đó, có gì đó như màu đen trộn chung với chấm ánh sáng đỏ trong đôi mắt của Sorcerer King.

“ Ta giao cho cô ấy ấy những mệnh lệnh đó bởi vì ta cảm thấy cô ta có thể đảm nhiệm được chúng. Can thiệp vào chuyện đó bởi địa vị là cấp trên thì coi như xem nhẹ quyết định của ta. Ta tin rằng ngươi hiểu chúng khiến ta không vui như thế nào, đúng không?”

   Đến tận lúc này không quan trọng ông ấy nhìn vào cô ra sao, không quan trọng ông đã đối xử với cô như thế nào, Sorcerer King chưa một lần cho Neia thấy vẻ không vui. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên, ông ấy thể hiện sự giận dữ trước Neia. Sự giận dữ này sinh ra từ sự tin tưởng vào Neia, và nó khiến một cảm giác nóng bỏng chảy qua ngực cô. Ông ấy là người duy nhất giữ quan điểm đó về cô.

“ Tôi vô cùng xin lỗi!”

“ Lời xin lỗi đó nên hướng đến cô ấy. Tuy nhiên, chà, đừng bận tâm. Cứ tự nhiên tóm tắt cho ta.”

   Gustavo tóm lược những chi tiết về những gì được nói, những câu trả lời duy nhất là tiếng Hừmmm.

“Ta hiểu rồi. Vậy – ngươi mong ta làm gì? Hay là ngươi đang nói rằng ngươi thật sự đến đây chỉ để báo cáo với ta điều này?”

“Dĩ nhiên là không; tôi muốn hỏi bệ hạ có bất kỳ quan điểm nào về chiến dịch này.”

   Vậy ra thế.

   Anh ta muốn mượn trí tuệ của Sorcerer King. Đó là những gì Neia đã lo lắng về sự cương quyết của anh ta khi đến đây. Ra lệnh cho thánh hiệp sĩ rời đi cũng vì lý do đó. Nếu anh ta nghe được những gì Gustavo nói, nếu anh ta biết rằng đội phó đã cúi đầu trước vị vua của đất nước khác, là một undead, những thứ đó sẽ thật sự rất tệ.

   Ở điểm này, sử dụng gì để che đậy mọi thứ…

   Nó rõ ràng để thấy rằng họ bất lực nếu không có sức mạnh của Sorcerer King. Trong trường hợp đó, những thông tin về điều này chắc chắn sẽ truyền đi tới mọi người. Nó chỉ là vấn đề sớm hay muộn thôi.

   Những gì mà người dân Thánh Quốc nên làm là lan truyền về sự thương cảm và độ lượng của Sorcerer King ở khắp mọi nơi đất nước này, và đối xử với ông ấy với thái độ biết ơn.

   Trong khi mình hiểu rằng họ đang cảnh giác với ngài ấy bởi vì ngài ấy là undead, mình không nghĩ Sorcerer King là loại người…

   Tuy nhiên, thậm chí nếu Neia nói với mọi người, thì cũng sẽ không có ai tin cô. Họ có thể nghĩ rằng cô đã bị thu phục bởi ma thuật [Charm] hay những phép gì đó tương tự.

   Mình có thể làm gì để khiến mọi người tin tưởng Sorcerer King? Cuối cùng, có vẻ như mình sẽ cần phải làm gì đó để thay đổi ấn tượng ban đầu của mọi người về ngài ấy. Tuy nhiên, mình không thể nói điều gì đó thô lỗ như. “Làm ơn để thêm người đi cùng với ngài…”

   Trong khi Neia suy nghĩ những vấn đề đó, Sorcerer King vẫn đang nói chuyện với Gustavo.

“… Không, ta đã nói điều này rồi, ta sẽ không bình luận về kế hoạch chiến đấu của ngươi.”

“ Tôi cầu xin ngài hãy cung cấp cho chúng tôi một giải pháp ở điểm này, bởi vì chúng tôi không có nơi nào khác để đi. Chúng tôi muốn tránh mọi khả năng thất bại, dù là nhỏ nhất.”

“ Và đó là lý do tại sao ta sẽ không làm vậy. Nếu ngươi dựa trên đề nghị của ta và kế hoạch kết thúc thất bại, chuyện gì sẽ xảy ra? Ta không có ý định gánh vác trách nhiệm, ngươi biết chứ?”

“ Vâng, vì vậy, tôi cảm thấy rằng những gì chúng ta thảo luận ở đây sẽ chỉ ở trong tim tôi, bệ hạ và hộ vệ Baraja.”

“ Cô Baraja cũng thế à? Không phải sẽ tốt hơn không để cô ấy nghe thấy chuyện này sao?”

“Không, vì nhiều lý do, sẽ tốt hơn nếu ở đây có một bên thứ ba hơn là chỉ có hiện hiện của hai chúng ta. Còn nữa, với ai đó có kỹ năng như cô ấy ở bên cạnh, chúng ta có thể có nhiều ý tưởng hơn.”

“… Hửm, vậy chúng ta có thể thảo luận tóm lược vấn đề. Cô Baraja, ta tin cô ổn với điều này?”

“À! Vâng! Thần không phiền đâu ạ.”

“ Như vậy.. Có nhiều điểm trong kế hoạch mà ngươi đề xuất vừa nãy là ta có chút lưu tâm. Đầu tiên là câu hỏi về lương thực. Ta đồng ý rằng có thể có kho lương thực trong các trại tù nhân, nhưng ta không cảm thấy sẽ có nhiều ở đó. Khi ngươi nghĩ về nó, ngươi có nghĩ rằng bọn chúng sẽ cho tù nhân ăn uống hợp lý? Nếu là ta, ta sẽ giảm khẩu phần ăn hằng ngày của chúng và khiến chúng suy yếu, vậy thì chúng sẽ không có cơ hội nổi loạn. Còn nữa, Có một vấn đề về việc ép họ phục vụ như một người lính sau khi giải cứu họ. Còn về vũ khí của họ là gì? Ngươi sẽ chuyển nó từ hang động này à?”

“Không, chúng tôi không có. Tôi muốn nghĩ rằng chúng tôi có thể nhận được chúng từ những khu trại.”

“ Kế hoạch của ngươi đánh cuộc mọi thứ vào những khu trại là rất nguy hiểm. Ngươi hiểu điều này đúng không?”

“Vâng, tuy nhiên, cứu những người dân đang phải đau khổ là rất quan trọng.”

“ Điểm đó thì ta nhất trí. Thời gian càng trôi qua, càng ít người yêu quý đất nước này. Tuy nhiên, nó sẽ tốt nhất là làm gì đó về vấn đề lương thực. Thực sự, ta tin rằng tìm kiếm sự trợ giúp từ phía nam là lựa chọn tốt nhất trong nhiều cách. Những gì có thể làm để hoàn thành dễ dàng hơn?”

“ Hoàng tộc sẽ giúp đỡ. Trong khi Holy Queen-sama đã qua đời, tôi không nghĩ tất cả gia đình hoàng gia đã bị quét sạch. Chúng ta có thể trợ giúp những thành viên của hoàng tộc hỗ trợ bởi những quý tộc phía nam, và rồi đề nghị những quý tộc phía nam phối hợp với chúng tôi. Nếu chúng ta làm thế, chúng ta cũng sẽ có một nơi tị nạn an toàn… nói đến nó, bệ hạ. Holy Queen đã chết rồi, nhưng có lẽ bệ hạ có thể làm điều gì đó chứ?”

“Ngươi muốn ta làm gì?”

“Hồi sinh.”

“Ta hiểu rồi. Nó không phải là không thể.”

   Ông ấy nói với một giọng điệu bình thường khiến Neia nghi ngờ tai mình một lúc. Ma thuật hồi sinh có thể xem như là thánh thuật bí mật tối thượng. Rất ít con người có thể sử dụng nó. Bao nhiêu người có thể nói những điều đó một cách dễ dàng?

“Tuy nhiên, ta sẽ trông chờ một vài phần thưởng cho việc này. Vậy cái xác đâu? Nó trong tình trạng như thế nào?”

“ Địa điểm của cái xác hiện nay vẫn chưa rõ, cũng như hiện trạng. Về vấn đề phần thưởng, chúng tôi sẽ vui lòng trả số tiền như bệ hạ mong muốn.”

   Sorcerer King vẫy tay trước mặt ông ấy.

“ Thiếu cơ thể thì sẽ khiến mọi việc rất khó. Thậm chí nếu có nó, cái xác bị hư hại có thể là một vấn đề phức tạp. Không có xác chết nguyên vẹn, có khả năng nếu ta dùng ma thuật hồi sinh, nó có thể trở thành một undead.”

“ Điều đó, điều đó sẽ rất rắc rối cho chúng tôi.”

   Holy Queen trở thành một sinh vật undead sẽ không chỉ là một rắc rối, nó có thể dẫn toàn bộ Thánh Quốc vào chiến tranh.

“Không có magic caster nào trong Thánh Quốc có thể sử dụng ma thuật hồi sinh bậc năm sao?”

“Tôi xin lỗi, nhưng tôi chưa nghe bất cứ ai cả.”

“Hôh… và còn về những thành viên còn lại của hoàng tộc?”

“ Họ chắc chắn đang ở trong một trại giam giữ. Sau một thời gian dài, tôi nghi ngờ rằng còn có ai đó đang lẩn trốn trong những thành phố.”

“ Hô, những tù nhân, vậy sao? … Ngươi có bất kỳ thông tin nào nơi họ có thể ở không?”

“ Hoàn toàn không.” Gustavo lắc đầu trả lời. Sorcerer King nhìn vào trần nhà.

“Ừm. Ngươi thực sự đã làm mọi thứ rồi sao?”

“ Đúng vậy. Không ai trong số những thánh hiệp sĩ có kỹ năng như thu thập thông tin…”

“Vậy sao…” Sorcerer King tự hừmmm với bản thân. “Như ta nghĩ, một tổ chức vững chắc chấp nhận tất cả mọi thuộc hạ xử lý với tất cả mọi loại tình huống thì thiết yếu. Thêm nữa, người ta cần nhiều bộ máy thu thập thông tin.”

“ Thật-thật vậy, chúng tôi hy vọng dựa vào sức mạnh của bệ hạ. Tôi có thể biết nếu ngài có thể giúp gì cho chúng tôi với ma thuật của ngài?”

“Chà, ma thuật không phải là vạn năng… ngay từ đầu, chúng ta cần thông tin chi tiết những khi trại tù. Ta tin rằng người có bản đồ chi tiết để ta nghiên cứu?”

“ Tôi vô cùng xin lỗi—“

“ Thần không nghĩ có một cái ở đây, thần sẽ đi lấy một cái nhé? Neia ngắt lời giữa chừng.

   Những bản đồ là kho báu của một vương quốc. Chúng càng chính xác thì càng hữu dụng trong chiến trận. Chấp nhận khả năng kẻ thù của đất nước biết quá nhiều về địa lý thì hại nhiều hơn lợi. Vì vậy, Gustavo hẳn dự định từ chối ông ta.

   Tuy nhiên.

   Neia không thể chấp nhận điều này.

   Cô không thể tha thứ việc sử dụng một chiều Sorcerer King.

   Nếu họ muốn dựa vào trí tuệ của ông ấy, họ sẽ phải trả giá.

   Mặc dù Gustavo nhìn chằm chằm vào cô, Neia giả vờ như cô không để ý.

“À, như vậy, để ta xem nó sau. Còn nữa, ta xin lỗi, nhưng nói ta biết mọi thứ ngươi biết về địa hình, cô Baraja.”

“Vâng ạ!”

   Sau khi hai bọn họ nói chuyện với nhau, Gustavo kéo tấm rèm qua một bên và rời đi. Một khi âm thanh từ tiếng bước chân của anh ta biến mất, Sorcerer King lẩm bẩm.

“ Ngươi không cần phải lo lắng về nó. Ta đến đây vì với mục đích riêng của ta. Đó là những nữ hầu quỷ đáng giá của Jaldabaoth.”

“Vâng.”

   Ông ấy hẳn đang nói về tấm bản đồ.

   Ngực Neia bùng cháy. Thật sự, thật sự thích thú khi mọi thứ bạn làm được công nhận bởi người khác.

“ Tuy nhiên, điều này thật sự gắng sức. Ta bất ngờ rằng một tổ chức dễ dàng đổ bể lại có thể duy trì lâu đến vậy.”

“ – Thần vô cùng xin lỗi.”

“Không, không cần phải xin lỗi ta… tuy nhiên, nó khá là phiền toái khi một tổ chức không liên kết. Các người không sử dụng biểu quyết số đông khi có những quan điểm khác nhau xảy ra sao? Và dĩ nhiên, một quy tắc là không giữ thù hận bất chấp kết quả như thế nào.”

“ Thật tuyệt vời nếu chúng ta có thể liên kết một tổ chức theo cách đó. Nó nghe như một tổ chức trong mơ.”

“ Hừm… tuyệt vời, ngươi nói vậy sao?”

   Sorcerer King bất ngờ nhìn lên trần nhà, nhưng mắt ông ta có vẻ như đang nhìn vào một cái gì đó xa xăm hơn.

“ Đúng vậy, đó thật sự là tổ chức trong mơ của ta.”

“ Có thể nào đất nước của bệ hạ tổ chức theo những điều như vậy?”

“ À, ahhh. Không, không như thế. Không may, đất nước của ta không phải là một nhóm như vậy. Tuy nhiên… kuku.”

   Sorcerer King trở nên yên lặng, và rồi ông ấy cười một cách ấm áp.

“ Nó sẽ thật thú vị nếu như vậy.”

“ Thú vị, ngài nói?”

“ – Nào, ngươi có thể nói với ta về khu vực xung quanh không?”

TRANS: Xin lỗi vì lâu đến vậy mới có phần mới, nhưng mình nghe một vài bạn nói về chất lượng dịch giống như dịch bằng google. Sau khi xem xét lại thì mình thấy đúng là trong những phần đầu mình vừa đọc vừa dịch nên văn phong không được hay. Làm cấp tốc không edit nên có rất nhiều lỗi typing. Vì vậy mình quyết định để nâng cao chất lượng bản dịch. Mình sẽ chịu khó mất thêm chút thời gian để nghiên cứu trước cũng nghĩ tìm từ ngữ phù hợp cũng như cải thiện văn phong. Cảm ơn vì mọi người đã ủng hộ.

PS2: Trong bản dịch này lấy từ bản chuẩn chính thức, có một vài cái tên bị sai khác với bản pastebin. Như tên Gustav thật sự là Gustavo, Tên Babel thật sự là Pavel. Chứ không khác gì hơn.

Overlord Tập 12 Chương 3 Phần 2
Overlord Tập 12 Chương 2 Phần 4

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!