Overlord Tập 12 Chương 2 Phần 4

Dịch giả: Nguyễn Huy

Họ đi bộ dọc trên con đường của E-Rantel. Điểm đến của nhóm là quán trọ mà người gác cổng đã bảo với họ rằng đó là cái cao cấp nhất được lập ra ở thành phố này, Shining Gold Pavillion – Hoàng Kim Khách Điếm.

   Neia nhìn vào những người khác nhau dọc theo những con đường.

   Ryurarius nói làm cho cô có ấn tượng như thể quốc gia này được lấp đầy bởi những bán nhân loại và undead. Tuy nhiên, thực tế thì khác hẳn – đa số dân cư ở đây là con người.

   Undead duy nhất mà cô thấy là những nhóm giống con cô đã gặp ở cánh cổng của thành phố, cũng như những undead hình ngựa với cơ thể với xương và khói đang kéo xe hàng. Không có những loại khác bên cạnh đó.

   Mặt khác, có tất cả các loại bán nhân loại.

   Một nhóm Goblin diễu hành trên con đường gần thành phố, mỗi người trong số chúng tỏa ra khí phách của những người lính dày dặn kinh nghiệm. Điều đó ngay lập tức làm cho ấn tượng về loài Goblin trong Neia vỡ tan. Không, không chỉ Neia là người duy nhất cảm thấy như thế. Những tiếng thở hổn hển vì bất ngờ đến từ đội ngũ những thánh hiệp sĩ.

   Cũng có những bán nhân loại có gương mặt như những chú thỏ trong đồng phục của hầu gái cũng như bán nhân loại đứng bằng hai chân, có gương mặt như con ếch, nhưng cô chỉ thấy mỗi một loài chỉ có một ví dụ trong thành phố này.

   Có vẻ bình thường hơn mình tưởng tượng… chà, không phải là bình thường, nhưng mà vẫn thế, khá giống với quốc gia con người. Khó có thể nói rằng nó đang dưới sự cai trị của một vị vua undead đáng sợ.

   Không có vẻ sợ hãi trên những gương mặt của người dân đi lại theo những con đường. Neia không chắc điều này là bởi vì họ đã tự động viên bản thân, và phát triển để quen với nó, hay họ đã quyết định rằng họ không cần phải lo lắng về cuộc sống chung với undead. Tuy nhiên, không có dấu hiệu hỗn loạn trên những đường phố. Vào lúc đó, cô thậm chí còn nghe thấy tiếng trẻ con cười đùa.

   Thế này thì tốt hơn Jaldabaoth nhiều, mình đoán vậy.

   Và rồi, Remedios bất ngờ dừng ngựa lại. Vì họ là thủ lĩnh, những người dẫn đầu cả nhóm đã dừng lại, những người còn lại không còn lựa chọn nào khác ngoài cũng dừng lại theo.

“Xin lỗi, Dwarf-san.  Tôi có thể hỏi vài câu hỏi được không?”

   Remedios đang hướng đến ba người lùn đang làm việc phía bên lề đường. Cũng có ba Skeleton thực hiện việc làm đất dưới chỉ huy của những người lùn.

   Cú sốc văn hóa cô nhận được sau khi vào thành phố này đã quá lớn khiến cho bây giờ nó cũng chỉ còn lại một chút khi cô thấy những Skeleton. Nó thậm chí còn ẩn chứa sự nhẹ nhõm trong tâm trí cô khi thấy một đối thủ mà cô có thể thắng được nếu phải giao chiến.

“ Cái gì? Những người này là ai? Mấy người đến từ đất nước nào.”

“ Tôi xin lỗi vì phải nói chuyện trên lưng ngựa. Tuy nhiên, chúng tôi đến từ Thánh Quốc, và chúng tôi đang tìm kiếm Hoàng Kim Khách Điếm. Có thể hướng dẫn làm thế nào để chúng tôi đi đến đó được không?”

“ Hoàng Kim… Hoàng Kim Khách Điếm à? Àhhh, cái nơi sang trọng đó.”

   Những người lùn cho họ một hướng dẫn sơ bộ. Tuy nhiên, nó khác với những gì người gác cổng đã nói với họ, và cảm giác cứ như là họ bị gửi đi một chút nhầm lẫn. Tuy nhiên mục tiêu thực sự của họ không phải là hỏi đường.

“ Tôi hiểu rồi. Cảm ơn rất nhiều. Gustav, đưa cho họ chút quà mọn để cảm ơn đi.”

   Gustav xuống ngựa và lôi ra một túi nhỏ những đồng xu.

“ Chắc chắn là không cần phải thế này chỉ vì chỉ đường đâu?”

“ Nó ổn mà. Sau cùng, chúng tôi đã làm gián đoạn công việc của các anh.”

“ Thật sao? Vậy cảm ơn vì lòng tốt nhé.”

   Những người lùn chấp nhận món quà của Gustav và mỉm cười.

“ Chà, sau khi chúng tôi mua được chút đồ ăn, chúng tôi rất biết ơn những người đàn ông và phụ nữ của Thánh Quốc vì điều này.”

“ Không, không cần đâu… nói đến nó, các anh đang làm gì ở đây vậy?”

“ Hửm? Có gì đâu? Chúng tôi đang đắp đường. Đích thân Bệ Hạ đã yêu cầu chúng tôi làm đấy. Trong khi đa phần những người dân là những người làm việc, chúng tôi ở đây thì với mục đích như là người tư vấn kỹ thuật.”

   Gahahahaha, những người lùn cười giòn giã.

“Tôi hiểu rồi, còn những undead đằng kia…?”

“ Chúng là những Skeleton Bệ Hạ cho chúng tôi mượn, phải không? Àhh, thiệt tình, anh không thể đánh bại undead trong lĩnh vực lao động chân tay đâu. Nó chắc chắn đã thay đổi quan điểm của tôi về chúng.”

 “ Điều khiển undead, hừ…”

“ Nó không như bất cứ thứ gì từng gặp qua… chà, tôi đoán là không thể khác được bởi vì anh là khách du lịch. Tuy nhiên, điều này thì dễ đoán ở vương quốc Sorcerous, nhỉ? Tôi nghe rằng những undead cũng xuất hiện để làm việc ở gần những ngôi làng. Sau cùng thì, chúng có thể hoàn thành những công việc tẻ nhạt như gieo trồng và nhiều thứ khác mà chỉ cần ra lệnh. Nhìn kìa, những undead không biết mệt, chúng cũng không ngủ, và không cần ăn. Thêm nữa, chúng cũng hiểu những gì chúng ta muốn nói, vậy nên chúng hoàn thành công việc một cách tuyệt vời những nhiệm vụ giao cho chúng. Với những gì chúng làm, anh thậm chí không cần làm việc như một con chó nữa. Thậm chí đất nước chúng tôi cũng đã bắt đầu sử dụng chúng.”

“ Bởi đất nước của anh, ý anh là một quốc gia của người lùn tách biệt với vương quốc Sorcerous?”

“ Ồ đúng vậy. Đó là nơi chúng tôi đến, nhưng bây giờ chúng tôi đang sinh sống ở quận bán nhân loại của vương quốc Sorcerous.”

“ Khu vực bán nhân loại?”

“ Đúng vậy. Đó là nơi mà tất cả những chủng tộc không phải là con người sinh sống. Họ nói đó từng là khu ổ chuột của thành phố này, nhưng nó đã bị phá bỏ. Rồi được xây lại để cho những chủng tộc của mọi loài sinh sống thoải mái. Chà cũng phải mất một thời gian nữa trước khi nó hoàn thành, nhưng những nơi sinh sống cho những chủng tộc nhỏ hơn con người – như người lùn là một ví dụ — thì đã bắt đầu có người sinh sống rồi.”

“ Chúng tôi ở đây là để phụ trách cho công việc xây dựng!”

   Người lùn đồng nghiệp nhảy vào cuộc hội thoại.

“ Tôi hiểu rồi. Nhưng nếu khu ổ chuột đã bị dỡ bỏ, những cư dân ban đầu của nó giờ ở đâu?”

   Mắt của Remedios hướng đến những undead.

“ Chúng tôi cũng không chắc, nhưng tôi nghĩ họ đã được gửi đến những ngôi làng hay đại loại thế. Có nhiều những ngôi làng đổ nát, bỏ hoang xung quanh đây, và tôi được nghe rằng họ được gửi đến đó để tái thiết lại và làm việc trên những cánh đồng ở đó. Đó là nơi mà có thể chỉ huy những undead để làm việc. Nếu tôi không nhầm, họ bắt đầu trồng trọt với quy mô lớn, hay kiểu gì đó. Đó là tại sao giá lương thực ở đất nước này khá là rẻ.”

“ Không quan trọng là nó rẻ! Điều quan trọng là nó ngon! Và rượu nữa! Ôi, tôi đã béo lên sau khi đến sống ở thành phố này!”

“ Nếu tôi quay về mà cứ ục ịch như thế này, vợ tôi sẽ hét lên rằng “ Phần của tôi đâu” vào tôi. Tốt hơn là nên giảm cân trước khi về nhà!”

“Ahhhh, chúng ta thật sự may mắn như trúng xổ số vậy.”

     Guhahahaha, những người lùn lại cười.

“ Cuối cùng, có những undead hình dạng ngựa. Các anh có biết tên chúng không?”

“Tôi chịu. Nhưng mà, không quan trọng nếu chúng tôi không biết, đúng không? Chúng không gây hại cho bất kỳ ai. Chúng là những cái túi xương nhưng mà chúng mạnh vãi loz, thật hoàn hảo để dùng kéo hàng, đúng không?”

“ Tôi cũng thấy vậy. Cầu chúc các anh mọi điều tốt lành!”

   Sau khi chào tạm biệt những người lùn, cả nhóm lại tiếp tục hướng đến quán trọ.

“ Đội trưởng, tại sao cô lại hỏi tên của những sinh vật undead hình ngựa đó?”

   Neia bối rối. Cô đã nghĩ rằng điều đó làm đội trưởng không vui nhất.

“… Gustav. Đó là bởi vì anh hành động lạ kỳ khi anh thấy những thứ đó.”

“ Thật sao…?”

“ Nói xem, anh có biết tên của những con undead đó không?”

“… Chà, một cái tên đến trong tâm trí tôi… nhưng tôi nghĩ tôi đã nhầm rồi. Nó là không thể nào, tôi chắc hẳn là nhớ nhầm. Tôi không thể tưởng tượng những sinh vật undead như thế có thể bị điều khiển.”

“Hừm~ Tốt, nếu anh đã nói vậy thì cứ thế đi.”

    Và thế là hết chuyện.

   Trước một lúc lâu, theo sự hướng dẫn, họ đã đến trước một quán trọ sang trọng, chắc chắn là Hoàng Kim Khách Điếm mà người gác cổng đã gợi ý với họ. Trong khi tên của nó được viết trên tấm bảng, ký tự của Vương Quốc thì khác với Thánh Quốc, vậy nên họ chỉ có thể đoán sơ về nó. Vương Quốc và Đế Quốc đã từng cùng là một đất nước, vậy nên có nhiều nét tương đồng giữa họ, nhưng Thánh Quốc thì chưa bao giờ có ràng buộc gì với những đất nước đó, vậy nên có sự khác biệt lớn giữa họ.

“Gustav, vào đặt phòng đi.”

“ Tuân lệnh. Oi, hai anh, đi với tôi.”

   Gustav mang theo hai thánh hiệp sĩ đi cùng với anh ta vào trong quán trọ. Nhiều phút sau, một trong số họ quay lại.

“ Đội trưởng, chúng tôi đã đặt phòng xong rồi. Chuồng ngựa ở đằng sau quán trọ, vậy nên họ muốn chúng ta mang những con ngựa ra đó.”

“ Được rồi, tôi hiểu rồi. Hộ vệ Baraja, mang ngựa đi.”

“ Vâng ạ!”

   Cô cột những con ngựa vào một cái cây phía trước quán trọ, và rồi cô dẫn bọn chúng đến chuồng ngựa từng con một. Chăm sóc ngựa là công việc của một hộ vệ, nhưng quán trọ cũng có nghĩa vụ giúp đỡ, và như vậy, Neia chấp nhận ý tốt của họ và vào trong quán trọ.

   Có thể để ngăn mùi hôi của chuồng ngựa vào quán trọ, bởi vì có một mùi thơm thoảng thoảng khiến cô nghĩ thế.

   Có phải nó từ một loại gỗ thơm hay nước hoa nào đó?

   Từ bên ngoài, nó trông như cùng đẳng cấp với quán trọ ở Vương Quốc, nhưng sau khi thấy nội thất bên trong, nó có thể còn đẹp vượt trội hơn. Cô thậm chí cảm thấy có chút không thoải mái khi đi vào bên trong với cơ thể đang còn bẩn thỉu của mình – tắm gội về cơ bản chúng chỉ là hành động dội nước lên người đến khi nghĩ rằng mình không còn nhớp nháp nữa – từ cuộc cuộc hành trình dài.

   Neia hướng tới căn phòng mà nhân viên quán trọ đã nói với cô, và gõ cửa.

“ Ai đấy?”

“ Hộ vệ Neia Baraja.”

   Phía trước cánh cửa là một thánh hiệp sĩ mặc giáp đang đứng. Vì sự khác nhau một trời một vực từ E-Rantel trong trí tưởng tượng so với thực tế, cô cảm thấy rằng thậm chí thời gian để giải tỏa những mệt mỏi từ chuyến đi cũng thật xấu hổ, và cô muốn hành động ngay khi có thể.

“ Ngươi đến đúng lúc đấy. Chúng ta sắp bắt đầu cuộc họp.”

   Trong khi cô đang tự hỏi rằng cô có cần tham gia không, thì thật không tốt khi hỏi quá nhiều.        Những người đứng đầu đã nói vậy, và vâng lời họ dĩ nhiên là hành động đúng đắn.

“ Vậy chúng ta sẽ xin yết kiến với Sorcerer King như kế hoạch. Gustav, nhờ vào anh đấy.”

“ Dĩ nhiên rồi, Đội trưởng. Nhưng còn gì khác chúng ta nên làm ngoài điều đó? Kế hoạch ban đầu là gặp người có sức mạnh và nhờ họ giúp đỡ…”

   Vì Momon là một mạo hiểm giả, ban đầu họ dự định hướng thẳng đến Guild Mạo Hiểm Giả. Tuy nhiên, theo Ryurarius, Guild Mạo Hiểm Giả hiện giờ đã đóng cửa, và được yêu cầu trao cho Sorcerer King.

“ Bỏ vấn đề về Guild đi. Hãy xem xem nếu chúng ta có thể lôi kéo những mạo hiểm giả đang nhàn rỗi và những cá nhân nổi bật đến với Thánh Quốc.”

“ Tôi hiểu rồi, vậy –“

   Gustav ra lệnh cho hai thánh hiệp sĩ, và họ ngay lập tức bắt tay vào hành động.

   Neia tự hỏi rằng loại công việc nào họ sẽ giao cho cô đây.

   Bình thường, công việc của một hộ vệ là đánh bóng áo giáp và những thanh gươm của những Thánh Hiệp Sĩ, họ làm những việc như giặt giũ, và những công việc tạp vụ khác. Là ủi và gấp đồ cũng là một phần của những công việc đó. Đa phần những thánh hiệp sĩ hiện giờ đều đã từng trải qua những việc này.

   Dĩ nhiên, bởi tài năng siêu việt của đội trưởng, người trở thành thánh hiệp sĩ một bước một, có thể chưa từng gặp những công việc như vậy…

“ Vậy về những người khác thì như thế nào? Họ sẽ đợi bên trong quán trọ à?”

“ À, khi tôi thu thập những tin đồn ở Vương Quốc, tôi đã tin rằng đây là một thành phố u ám và đen tối. Tuy nhiên, nó thì bình thường hơn tôi tưởng… tôi tin rằng để vài người ra bên ngoài sẽ không có vấn đề gì?”

“ Trong khi rất khó để nói ở tình thế này, tôi tin là sẽ không có nguy hiểm bất ngờ đâu.”

“ Vậy sao? Vậy cử nhiều người đi đến những ngôi đền và gặp họ, nếu họ có thể giúp chúng ta giới thiệu với Momon.”

“ Người cai trị thành phố này là Sorcerer King, một sinh vật undead. Sẽ không tốt nếu như chúng ta có liên kết với những ngôi đền lúc này, đúng không?”

“ Nhưng mà, chúng ta là những thánh hiệp sĩ. Còn nơi nào để đi nếu không phải là những ngôi đền chứ?”

   Gustav có vẻ mặt rất phức tạp. Remedios sững lại.

“ Điều đó… cũng đúng.”

“Và thêm nữa với những cảnh mà Sorerer King đã cho chúng ta nhìn thấy, cũng tốt nếu đi nhìn ngắm và nghe ngóng về cuộc sống trong thành phố từ những người dân, đúng không?”

“ Anh có ý đúng đấy…”

   Nhưng họ sẽ làm gì nếu như họ thấy một thứ gì đó mà họ, những thánh hiệp sĩ, không thể tha thứ được?

   Gustav có chút rắc rối khi trả lời bởi vì anh ta đang còn suy nghĩ về câu hỏi.

   Neia tự trả lời câu hỏi của mình.

   Những thánh hiệp sĩ là những người hiện thân của công lý, vậy có lẽ bảo vệ những lẽ phải với một thánh hiệp sĩ và phê phán Sorcerer King. Tuy nhiên, nếu kết quả của việc đó sẽ có thể làm cho Sorcerer King không giúp đỡ Thánh Quốc, nghĩa là họ không thể cứu được hàng ngàn người đang chịu đau khổ, vậy đó có còn là điều lẽ phải nên làm nữa không?

   Cô nhớ rằng cha cô một lần đã nói rằng ông ấy không hiểu công lý của những thánh hiệp sĩ. Cô đã không quan tâm nhiều đến điều đó trong những ngày cô đang rèn luyện với mục tiêu trở thành thánh hiệp sĩ trong đầu. Nhưng bây giờ, Thánh Quốc hiện đang trong tình trạng này, có lẽ trái tim của cô đã trở nên mềm yếu, và rồi cô đã nghĩ đến tất cả những điều đó vào lúc này.

   Có lẽ những nghi ngờ trong cô có thể được quét sạch nếu cô có thể hỏi mẹ, nhưng mẹ cô đã không còn sống nữa.

   Cuối cùng, cô chỉ có thể dựa vào bản thân để tự mình tìm câu trả lời.

   Khi Neia tiếp tục suy nghĩ về những thứ đó, cuộc hội thoại tiếp tục. Một cặp thánh hiệp sĩ sẽ đi đến những ngôi đền Tứ Thần, trong khi hai nhóm hai người khác sẽ đi thu thập thông tin trong thành phố. Remedios và những người khác sẽ ở lại để xử lý nếu có bất cứ điều gì xảy ra.

   Như dự đoán, Neia nhận được lệnh đánh bóng áo giáp.

   Sau khi cuộc họp kết thúc, Neia chăm sóc cho áo giáp của mọi người.

   Cô chùi chúng thật sạch bằng một tấm khăn ướt.

   Không hổ danh là áo giáp ma thuật, nó không hề bị hư hại hay móp méo. Nếu có bất kỳ vết móp nào, họ sẽ phải đập lại nó từ bên trong, nhưng nếu gặp những tay vụng về, nó sẽ khiến cho bề mặt gồ ghề xấu xí. Vì Neia không tự tin về kỹ năng của cô ở khoảng đó, áo giáp ma thuật mà những thánh hiệp sĩ mang là tốt nhất.

   Cô rất hạnh phúc để chôn trái tim và tâm trí mình trong công việc, vậy nên cô sẽ không cần suy nghĩ về những điều không cần thiết.

   Và thế, trán cô bắt đầu đổ mồ hôi, Neia làm sạch áo giáp của tất cả mọi người.

***

   Cuộc yến kiến với Sorcerer King diễn ra sớm hơn họ mong đợi. Neia không thể không bất ngờ. Đó là bởi vì nó đã được sắp xếp ngay sau ngày mà Gustav đã đi để cầu xin với trường hợp của mình

   Những thánh hiệp sĩ của Thánh Quốc – kèm theo Neia – phát hiện ra rằng nơi sinh sống của Sorcerer King nơi mà họ đến thì khá là mộc mạc. Có lẽ nó khá là phô trương cho một người cai tri của một thành phố, nhưng toàn bộ cái này thì không hợp với một người tự gọi mình là một vị vua. Không có vẻ trầm mặc, không có dấu tích lịch sử, không có hào khí oai hùng, và nó cũng không thể hiện những minh chứng của một người giữ quyền lực. Nó giống như một tòa nhà được xây dựng với mục đích thực tiễn hơn.

   Nó thì quá đáng buồn để mà so sánh với cung điện hoàng gia của Vương Quốc hay là Thánh Quốc. Nhưng, đây là nơi ở của Sorcerer King. Vì nó trước kia là một vùng lãnh thổ thuộc Vương Quốc, ông ta chắc hẳn đã quyết định sử dụng cơ sở vật chất cũ sau khi cai trị nó.

   Khi những thánh hiệp sĩ cởi mũ của mình và điều tra nơi này, có một chút dấu vết của sự khinh bỉ mà chỉ có Neia nhận thấy. Có lẽ họ đã so sánh chúng với cung điện hoàng gia ở quê nhà.

   Ai có thể chê trách họ vì điều đó?

   Và rồi, Neia đã thấy Con Tàu Ma mà họ đã gặp trước đây, cũng như những undead đi lại trên những con đường.

   Tại sao một vị vua người giữ sự thống trị lên những undead cấp độ đó lại chọn sống ở một cung điện đơn sơ cũ kỹ như vậy?

   Mình có cảm giác rằng hẳn phải có lý do cho điều đó… nếu ông ta muốn một cung điện xa hoa, tất cả những gì ông ta phải làm là chỉ cần ra lệnh cho những người lùn chỉ đạo những undead không biết mệt mỏi xây một cái…

   Khi họ đi ngang qua những cánh cổng của cung điện, có hai hàng undead đứng đối diện nhau, tương tự như con họ đã gặp đầu tiên khi tiến vào thành phố. Điểm khác giữa những undead họ đã gặp ở cổng là bọn chúng gầy hơn và đang bắt chéo những ngọn thương giơ cao lên không trung.

   Những lá cờ được treo trên đầu những ngọn thương được bắt chéo. Ở bên phải là những lá cờ của vương quốc Sorcerous, và ở bên trái là những lá cờ của Thánh Quốc.

   Dưới những lá cờ là lối đi họ có thể đi qua.

   Sau đó, tiếng nhạc vang lên. Trong khi đó là giai điệu mà cô chưa từng nghe trước đây, nhưng nó chắc chắn là phù hợp nhất để là một phần của một buổi lễ trang trọng.

   Neia nhớ lại bài học cô đã từng học trước đây.

   Yếu tố quan trọng nhất để kháng lại phép thuật là phải quét sạch tâm trí.

   Không, không thể nào là một đòn tấn công ma thuật. Nếu đây là một cái bẫy, sẽ chẳng cần phải nâng những lá cờ của Thánh Quốc.

   Neia bước đi trong khi xem xét những thứ nổi bật, đồng thời quét mọi thứ xung quanh.

   Có hàng lính danh dự và những lá cờ của Thánh Quốc. Đây rõ ràng là dấu hiệu Sorcerer King đối đãi với phái đoàn của họ như là những vị khách danh dự, nói cách khác, ông ta chấp nhận Neia và những người khác như đại sứ ngoại giao chính thức của vương quốc Sorcerous, điều đó có nghĩa là Neia và nhưng người khác phải giữ gìn danh tiếng của Thánh Quốc.

   Nó làm cô thấy vui, nhưng cùng lúc nó khiến cô căng thẳng đến quặn ruột.

   Cô đi dọc theo bên dưới hàng cờ, và ở cuối hành lang là – Neia bật ra một hơi thở bất ngờ.

   Cô ấy là một vẻ đẹp đẳng cấp thế giới.

   Cô ấy thật xinh đẹp… cô ấy cực kỳ xinh đẹp…

   Cô có một vẻ đẹp không tì vết. Chiếc váy trắng đắt tiền không thể tính được giá trị mà cô đang mặc cũng không một chút khiếm khuyết hay vết dơ nào.

   Nụ cười hiền dịu của cô ấy cũng đủ khiên cô, một người phụ nữ có thể bị nhầm lẫn như là một thiên thần. Tuy nhiên, thực tế thì không phải vậy, có một cặp cánh quạ đen nhô ra từ thắt lưng của cô.

“ Vương quốc Sorcerous gửi lơi chào mừng tới tất cả quý vị. Xin cho phép tôi được giới thiệu bản thân. Tôi là Tổng Quản Thủ Hộ Vệ của nhiều Thủ Hộ Vệ Tầng và Thủ Hộ Vệ Khu Vực mọi nơi trong vương quốc Sorcerous của Ainz Ooal Gown. Nếu sử dụng như cách thức bên các bạn, tôi giữ vị trí Thủ Tướng.”

“ Tôi, Tôi rất cảm ơn vì sự chào đón nồng ấm của các bạn. Tôi là người dẫn đầu của phái đoàn ngoại giao Thánh Quốc, Remedios Custodio, và tôi vô cùng cảm kích vì các bạn đã sắp xếp thời gian để gặp chúng tôi.”

“ Không cần cảm ơn. Bệ hạ Sorcerer King quan tâm sâu sắc đến việc phát triển của Thánh Quốc, và bệ hạ đã nói rằng sắp xếp thời gian cho các bạn cũng đã trong dự tính.”

“Chúng tôi vô cùng cảm ơn vì điều đó.”

   Albedo luôn mỉm cười, và sự hiện diện của cô ấy đè nát những lời của Remedios dưới chân. Vẻ đẹp phi phàm của cô thậm chí khiến cho một người cùng giới tính – không, nó chính xác là bởi vì họ cùng giới tính – sẽ bị đắm chìm bởi nó. Ánh mắt của Albedo nhanh chóng lướt qua tất cả mọi người, bao gồm Neia.

“ Nào bây giờ, Bệ Hạ đang đợi chúng ta, vậy tôi sẽ dẫn đường cho quí vị đến phòng yết kiến. Các bạn có thể vui lòng theo sau tôi được không?”

“ V-Vâng, dĩ nhiên rồi. V-Vậy, còn kiếm của chúng tôi?”

“ Ah, vâng, về vấn đề đó.”

   Albedo mỉm cười thích thú.

   Tại sao cô ấy lại cười như vậy, Neia tự hỏi. Họ không thể mang theo vũ khí vào gặp một vị vua được, vậy nên bình thường họ sẽ được hỏi giao lại vũ khí. Đó cũng để thể hiện sự tin tưởng vào phía bên kia.

“Bình thường, chúng tôi sẽ giữ nó trong két an ninh, nhưng không cần làm vậy. Các bạn có thể mang nó theo.”

   Albedo nói điều gì đó mà Neia không thể hiểu nổi.

   Remedios cũng như muốn hỏi “tại sao?” Chắc chắn một người đã dành tất cả mọi lúc ở bên cạnh Holy Queen sẽ có lý do để hỏi câu hỏi này.

   Đối mặt với những nghi ngờ thích đáng của họ, Albedo lại mỉm cười một lần nữa.

“ Thông thường, đây là bởi vì chúng tôi tin tưởng vào danh dự của những vị khách của chúng tôi đến từ Thánh Quốc và cũng bởi vì chúng tôi, là một quốc gia chứa đựng nhiều undead, đó hẳn là một đất nước đáng sợ với các bạn. Vì vậy, tôi cảm thấy rằng cho phép các bạn giữ những thanh kiếm của mình sẽ khiến các bạn thoải mái hơn. Dĩ nhiên, chúng tôi không có ý định gây hại gì các bạn. Nhưng nếu các bạn muốn giao chúng lại cho chúng tôi, chúng tôi chắc chắn sẽ giải quyết yêu cầu đó.”

“ Tôi hiểu rồi.”

   Albedo nhìn vào bên cạnh, và những sinh vật undead tiến lại và nhận những thanh gươm của họ vào két an ninh.

   Có lẽ những thánh hiệp sĩ không vui khi đưa vũ khí của họ cho undead, nhưng vì đội trưởng của họ đã ra lệnh như vậy nên họ không có cách nào để từ chối.

   Neia nhìn vào Albedo khi cô trao vũ khí của cô.

   Không thể nói được cô ấy đang nghĩ gì khi cô tiếp tục cười với nụ cười xinh đẹp của cô. Hơn nữa, người ta có thể nói rằng cô ấy đang nhìn vào họ đơn thuần với thiện ý, như thể cô ấy đã rộng rãi với lòng tốt chân thành lên Neia và những người khác. Tuy nhiên, những đánh giá của Neia có đúng không? Ví dụ, nếu có một vế sâu hơn về nó –

 — Cô cho phép những người có vũ trang đứng trước chủ nhân của cô. Đó có phải là vì lệnh của Sorcerer King? Hay… là bởi vì cô biết rằng chúng ta sẽ không thể nào gây hại cho ông ấy?

   Sorcerer King là một magic caster có sức mạnh kinh khủng. Đó có phải vì sự kiêu ngạo của ông ta, rằng không có bất kỳ thánh hiệp sĩ nào đến từ Thánh Quốc có thể đánh bại ông ta?

   Hay có lẽ ông ta có những undead chiến đấu canh gác bên cạnh. Aldbedo-sama không trông như có bất kỳ khả năng chiến đấu nào…

   Thủ tướng, là người có sắc đẹp như tránh xa khỏi những bạo lực và có thể mỉm cười nhẹ nhàng.

“ Nào, mọi người. Sorcerer King đang đợi. Vui lòng đi tới và gặp ngài.”

***

   Phòng ngai vàng cũng không tráng lệ như cô đã tưởng tượng. Nó có vẻ như đã được đẩy vào phục vụ trực tiếp sau khi được nhận, không có bất kỳ sữa chữa nào.

   Tuy nhiên, ngai vàng thì đang tự phát sáng lấp lánh, người ta có thể nói rằng nó tỏa ra một hào quang hoàng kim. Chắc chắn nó không phải được rèn bằng vàng đặc; nó hẳn phải được mạ vàng. Nhưng thậm chí như vậy, người ta có thể thấy bao nhiêu nỗ lực và chi phí phải tốn kém để làm nó, từ kích cỡ của ngai vàng.

   Rồi, lá cờ đằng sau ngai vàng cũng rất ấn tượng. Nó làm từ một vài loại lụa nào đó và có màu đen tuyền, với một độ sâu không thể đo lường. Có một chút thay đổi nhẹ cấp độ ánh sáng có thể khiến người ta nghĩ rằng đó là màu tím sâu thẳm.

“ Mời vào, thưa Bệ Hạ.”

“ Mọi người, cúi đầu.” Remedios ra lệnh.

   Những thánh hiệp sĩ cúi đầu trước undead; thậm chí Neia cũng cảm thấy bất ngờ bởi Remedios có thể chỉ đạo như vậy, cô không kháng cự gì khi cô quỳ xuống một chân và cúi đầu. Nó là bởi vì cô là một hộ vệ và cô đã được học và thực hành những nghi lễ. Nói thế, kinh nghiệm của cô về việc gặp một vị vua thì rất giới hạn khi cô đã lướt nhìn qua Holy King một lần trước đây, là một hộ vệ. Cô hạ thấp đầu khi cô di chuyển mắt, điên cuồng liếc nhìn vào những thánh hiệp sĩ xung quanh cô.

   Nó có vẻ… mọi thứ vẫn ổn.

   Dĩ nhiên, đó là một suy đoán dựa trên việc nhìn vào lưng của họ. Có lẽ nếu cô nhìn họ từ đằng trước, nó có thể khác chút.

   Nó sẽ ổn thôi! Mình đã không bị khiển trách bởi bất cứ ai thậm chí phía trước Holy King-sama. Cha cũng nói là mình làm tốt, và ông còn khen mình nữa.

“ Bệ hạ giá lâm, Ainz Ooal Gown-sama.”

   Khi Albedo nói từ bên cạnh phía trước của cả nhóm, Neia nghe một âm thanh rất khẽ mà chỉ mình cô nghe thấy, như thể xé giấy, theo sau bởi những tiếng bước chân và pon, pon như thể có một cái gì cứng chạm vào sàn nhà. Ngay sau đó, cô cảm nhận được có ai đó ngồi lên ngai vàng.

“ Các ngươi đã được cho phép, ngẩng đầu lên.”

   Thật khó để thở những lúc như thế này. Nhìn lên quá sớm hay quá muộn sẽ là vi phạm nghi thức xã giao. Sau khi trì hoãn một vài giây, cô lặng lẽ nâng đầu lên.

   Và rồi, sinh vật phía trước bắt chặt sự chú ý của Neia.

    Ông ta, ông ta là Sorcerer King, Ainz Ooal Gown…

   Những chấm sáng đỏ đáng sợ bên trong hốc mắt của một cái sọ không da không thịt, nó phù hợp với dáng vẻ của một undead. Tuy nhiên, Neia biết rằng ông ta là một cái gì đó hoàn toàn khác.

   Điều đầu tiên mà cô bất ngời chính là trang phục.

   Độ dài và độ rộng của áo choàng có vẻ rất thoải mái, và những ống tay áo rộng đáng kinh ngạc. Đường viền những ống tay áo được trang trí nhẹ với màu vàng kim và đỏ tía. Nó được buộc ở thắt lưng bằng một cái khăn, nhưng nó trông vừa kỳ lạ vừa không kỳ lạ. Kỳ quái hết mức có thể, nó tràn ngập một hương vị kỳ lạ, và “đẹp” là những từ duy nhất cô có thể mô tả nó.

   Tiếp đó, ông ta mang một đôi găng tay cùng màu với bộ quần áo, vừa vặn với những miếng kim loại lấp lánh lên đủ tất cả màu sắc của cầu vồng, và một tay giữ một cây quyền trượng bí ẩn trông như bảy con rắn cuộn lại vào nhau. Đó hẳn là nguồn âm thanh của vật cứng ban đầu.

   Tuy nhiên, hào quang đen tuyền rực rỡ phía sau lưng ông ta thì thật sự bất ngờ.

… Ông ta có thật sự là một undead không nhỉ? Không thể nào…

   Trong tâm trí Neia, sinh vật undead là như Zombie, Skeleton, Ghosts, và đại loại như thế.

   Như vậy, Sorcerer King không thể được mô tả như là một undead trong mắt Neia. Bí ẩn là gương mặt xương không làm cô sợ hãi. Thực tế, thậm chí người ta còn có thể nói rằng ông ta có không khí của sự trong sáng và thánh thiện.

   Ông ấy là một tạo vật mạnh mẽ, một tạo vật tuyệt vời, một tạo vật có sức mạnh vượt quá khả năng tưởng tượng của cô có thể nghĩ tới – nói cách khác, Ngài ấy là một Đấng Tối Thượng.

   Neia quên đi Albedo, người đứng bên cạnh ngai vàng, và nhẹ nhàng nhìn vào Sorcerer King.

   Và tâm trí của cô quay lại khi có tiếng nói “ Vậy thì,” do Sorcerer King nói.

“ Các ngươi đã đi một quãng đường dài từ Thánh Quốc tới đây, Remedios-dono, và quý vị của hội thánh hiệp sĩ.”

“ Cảm ơn rất nhiều, thưa bệ hạ.”

“ Trong khi chúng ta có thể tổ chức một buổi tiệc để chào đón quý vị, ta tin rằng không ai trong số các vị có tâm trạng cho những thứ như vậy. Vì vậy, ta đã dành thời gian trong lịch trình bận rộn của mình sắp xếp một buổi gặp gỡ với các vị. Như thế, hơn là lãng phí thời gian cho trò chơi ngôn ngữ vô dụng – nói vòng vo với những lời tâng bốc không thật lòng – chúng ta hãy ngay lập tức nói đến trọng tâm của vấn đề nào. Ta tin sẽ không có lời phản đối nào chứ?”

“Không hề, thưa bệ hạ.”

“ Rất tốt, Vậy, nói ta nghe tình trạng hiện tại của Thánh Quốc. Nói không giấu diếm hay bỏ sót sẽ khiến cho vương quốc Sorcerous trợ giúp tốt hơn cho các ngươi.

   Sau khi Remedios biểu thị đã hiểu, cô dốc hết tấm lòng ra để mô tả về những vấn đề tình trạng Thánh Quốc.

   Neia không hiểu lý do là gì để dẫn đến việc cô ấy cung cấp những thông tin một cách trung thực. Mặc dù, nó có vẻ như Remedios cảm thấy suy nghĩ đến nó sẽ rất phiền hà.

   Nội dung câu chuyện của cô ấy cũng như những gì Gustav đã nói với Blue Rose, và cô ấy kết thúc bằng việc nói đến tình trạng căng thẳng ở tiền tuyến. Cô ấy chắc hẳn không muốn nói đến những gì như Thánh Quốc là một điềm báo kế tiếp sẽ là sự sụp đổ của những quốc gia khác, ít nhất là với vua của undead.

“ Ta hiểu rồi, ta hiểu rồi. Vì vậy, mục tiêu của cô khi đến đất nước của ta là gì?”

“ Chúng tôi muốn trình cho bệ hạ một yêu cầu; họ nói rằng mạo hiểm giả được gọi là Momon đã nguyện trung thành với ngài, và nếu chúng tôi có thể mượn chiến binh, người có thể đánh ngang với Jaldabaoth, sẽ không có gì khiến đất nước chúng tôi phải sợ hãi nữa. Tôi cầu xin ngài hãy gửi chiến binh Momon đến đất nước chúng tôi.”

   Ánh sáng màu đỏ trôi nổi trong mắt của Sorcerer King đột ngột biến mất, và rồi nó xuất hiện lại một lúc sau.

“Như ta đã nghĩ. Ta cũng đã chuẩn bị một câu trả lời cho điều này – điều đó sẽ không được.”

“ Tôi có thể hỏi lý do nào dẫn đến câu trả lời đó không?”

“ Chà, đây là một vết đen trong đất nước của ta. Tuy nhiên, Momon thì, cho đến lúc này, là một phần không thể thay thế được của đất nước ta. Nó chính xác là bởi vì có anh ta ở bên nên  những người dân có thể sống với trái tim thoải mái.”

“ Nhưng không phải ngài điều khiển những quân đoàn undead sao bệ hạ?”

“Hưhưhư.” Sorcerer King khẽ cười. “ Có vẻ như các vị của Thánh Quốc đã thấy đội quân undead của ta và cho rằng chúng khá khả quan. Vậy, sao các vị không chấp nhận mượn những đội quân undead đi thay cho Momon, ta tin các vị đã thấy rằng những undead ta chỉ huy khá mạnh. Chúng chắc chắn có thể tiêu diệt sự trỗi dậy của bán nhân tộc.”

   Remedios không biết nói gì.

   Cô ấy chắc hẳn đang tưởng tượng hình ảnh bản thân dẫn đầu một đội quân undead quay lại Thánh Quốc. Không, nó thì không thể tưởng nổi. Chỉ huy undead là hoàn toàn ngược lại với một thánh hiệp sĩ.

   Đúng là undead có những ưu thế đáng tự hào khi là quân sự. Chúng không cần ăn, chúng có thể nằm đợi ở giữa những khu rừng nguyên sinh, và người ta có thể gọi chúng là một đội quân lý tưởng.

   Tuy nhiên, chiêu mộ undead – được gọi là những kẻ thù của sinh vật sống vì sự căm thù sự sống của chúng – vào lực lượng thì đáng sợ hơn bất cứ thứ gì khác. Ngay từ đầu, mang quân đội của một quốc gia khác vào đất nước mình cũng khiến không thoải mái. Sau khi giải quyết những vấn đề của họ, chúng có thể tiến đến việc chinh phục Thánh Quốc.

“ Trong, trong trường hợp này…”

   Sorcerer King cười khi Remedios do dự.

“ Đúng vậy, Remedios-dono. Những người ở đất nước ta cũng nghĩ theo cách mà cô nghĩ. Sử dụng undead cho nông nghiệp, cày bừa trên những cánh đồng, và bảo đảm an ninh là tất cả đang ứng dụng và người dân đang dần chấp nhận nó. Nhưng không may, với những người dân có ít liên quan với những hoạt động đó không hoàn toàn chấp nhận chúng. Dĩ nhiên, tình huống hiện tại thì tốt hơn lúc ta mới thiết lập sự cai trị của mình, nhưng thêm thời gian sẽ cần thiết. Momon có thể lắng nghe những lo lắng của họ và dàn xếp chúng trong nhiều cách. Nếu ta gửi anh ta đi lúc này, không cần phải nói những người dân phản đối sẽ nổ ra như thế nào.”

“Nếu như vậy, chắc chắn những thánh hiệp sĩ chúng tôi có thể ở lại đằng sau và hoàn thành công việc xây dựng lòng tin với undead, đúng không? Nhiều người biết rằng thánh hiệp sĩ là đối thủ của undead. Vì vậy, không phải sẽ hiệu quả khi để chúng tôi lại và tuyên bố những undead của Bệ Hạ thì đáng tin sao?”

“ Ừm… đó là một đề nghị đáng xem xét.”

   Sau một quãng thời gian ngắn suy nghĩ, Sorcerer King quay mặt vào bàn tay không mang cây trượng.

“… Hừm. Để những người ngoại quốc xử lý chuyện đó có chút không phù hợp, không. Người ta có thể tin tưởng những người đã cùng trải qua gian khó với họ; chắc chắn họ không thể nào tin những người xuất hiện từ một nơi chưa rõ nào đó và nói với họ rằng undead là bạn của họ, phải không? Như ta nghĩ, cô sẽ không thể thế chỗ của mạo hiểm giả cấp độ adamantite, người nổi tiếng khắp thành phố này.”

   Lập luận của ông ấy không hề có sai sót.

   Vì vậy, cô không thể bắt bẻ với lập luận của ông. Thêm nữa, Remedios cảm thấy rằng sử dụng bất kỳ dạng cảm xúc nào cũng thiếu hiệu quả.

   Sorcerer King tiếp tục hỏi Remedios đang không nói nên lời.

“ – Rất tốt. Vậy chúng ta hãy chuyển chủ đề nào. Ta muốn hỏi về vài người mà cô không đề cập tới, Remedios-dono. Trong quá khứ, Momon từng nói với ta rằng Jaldabaoth chỉ huy những nữ hầu được xem là rất mạnh mẽ. Ta có thể hỏi nếu các vị đã gặp những người mặc trang phục như vậy ở Thánh Quốc không?”

“ Chúng tôi chưa từng thấy bất kỳ ai mặc như vậy ở Thánh Quốc. Thực tế, chúng tôi chỉ biết về chúng lần đầu khi chúng tôi gặp Blue Rose trong cuộc trò chuyện ở Vương Quốc.”

“ Ta hiểu rồi… Điều đó có nghĩa là những nữ hầu đó là con át chủ bài của Jaldabaoth, nhỉ? Hay đó có nghĩa là chúng hoạt động ở khu vực khác?”

“ Chúng tôi không thể chắc được.”

“… Ta tin cô đã đề cập đến Phương Nam Thánh Quốc thì vẫn đang cầm cự. Có phải các cô đang bí mật duy trì liên lạc với bọn họ không?”

“ Trong phạm vi nhất định nào đó, thì đúng vậy.”

“… Vậy là bọn chúng vẫn chưa xâm nhập về phía nam, đúng không? Có lẽ ta chỉ cả nghĩ thôi. Ừm…”

   Sorcerer King bất ngờ nhìn lên trần nhà.

“ Có phải bệ hạ cảm thấy rằng thuộc hạ của Jaldabaoth đã xâm nhập vào phía nam?”

“ Ta không nói thế. Nhưng ta nghĩ rằng nếu hắn ta sỡ hữu những con tốt mạnh mẽ như vậy, tại sao hắn chưa sử dụng chúng… và ta tin rằng ta đã đề nghị rạch ròi mọi chuyện ngay từ đầu, đúng không? Vì vậy, để ta đưa ra một câu hỏi chính xác – Thánh Quốc có thể báo đáp lại gì cho ta để đổi lấy sự trợ giúp từ quốc gia của ta.”

   Đây là một câu hỏi hoàn toàn bình thường và tất cả đều có thể đoán được. Tuy nhiên, để trả lời nó thì rất khó.

“ Chúng tôi có thể dâng lên tình bạn với đất nước chúng tôi, lòng tin và sự tôn trọng.”

   Sorcerer King khịt mũi khi nghe câu trả lời của Remedios.

   Tuy nhiên, người ta không thể nói rằng câu trả lời của Remedios là sai. Có nhiều lần khi mà tất cả những thánh hiệp sĩ sẽ cần xông pha vào một trận chiến sống còn. Người ta bảo vệ một ngôi làng nghèo mà thậm chí còn không thể trả công xứng đáng và thách thức một quân đoàn bán nhân tộc để giúp đỡ họ như là một hình ảnh mẫu mực của dòng dõi thánh hiệp sĩ.

“ Đó là điều mà rất nhiều thánh hiệp sĩ sẽ nói. Có lẽ những người bạn trong quá khứ của ta sẽ sẵn lòng trợ giúp chỉ dựa trên những điều đó. Nhưng không may, những lời đó không thể lay động được ta. Ta đã nói trước là bỏ đi những lời nói vô nghĩa. Cô có thể báo đáp cho ta bất kỳ lợi ích thiết thực nào không?”

   Có phải ông ta đang nói rằng Momon-dono là một người bạn của Sorcerer King không? Có phải ông ta nhắc đến Momon  một cách rất thân quen bởi vì anh ấy không chỉ là một thuộc hạ?

   Khi Neia suy nghĩ về câu hỏi đó, Remedios vẫn tiếp tục im lặng.

   Không.

   Sự thật không thể nói rõ rằng Remedios Custodio thì không có địa vị đủ để đưa ra bất kỳ lời hứa nào về việc đó.

   Điều gì sẽ xảy ra sau khi họ đánh bại Jaldbadaoth?

   Dĩ nhiên, họ sẽ cần tìm ra cái tên của vị Holy King kế tiếp. Tuy nhiên, theo đúng lẽ thường về một người như vậy chú ý đến những lời của thánh hiệp sĩ thì rất thấp. Nếu ông ta được chọn từ những quý tộc phương nam, người mà chưa từng qua lại với cô ấy, Remedios và những người khác chắc chắn sẽ bị đặt dưới nhà tù vì thiếu khả năng bảo vệ Holy Queen.

   Trong trường hợp đó, thậm chí nếu họ thỏa thuận một hiệp ước với Sorcerer King, không có gì đảm bảo rằng hiệp ước đó sẽ được tôn trọng. Không, trước cả vậy, nó rất mơ hồ rằng nhóm này thậm chí có quyền được đại diện cho đất nước của họ không. Cuối cùng, mục đích thật sự của phái đoàn ngoại giao này là xây dựng sự thương cảm giữa những thường dân không hiểu tình huống.

   Vì lý do đó, họ không có khả năng hứa trước điều gì. Không ai có thể đại diện cho toàn bộ quốc gia bởi chính họ; người duy nhất có thể làm điều đó là đức vua.

“ Tha thứ cho tôi, thưa bệ hạ. Tôi là phó đội trưởng Gustav Montanis, phục vụ dưới quyền của đội trưởng Custodio. Xin cho phép tôi được nói thay cho cô ấy.”

   Sorcerer King khẽ nâng cằm, biểu hiện rằng anh ta có thể tiếp tục.

“ Cảm ơn rất nhiều. Những gì bệ hạ đề nghị về một thứ gì đó thì chúng tôi không thể cam đoan. Thậm chí nếu chúng tôi lấy lại được lãnh thổ của Thánh Quốc, khôi phục vùng đất đã bị giày xéo bởi Jaldabaoth sẽ mất rất nhiều thời gian. Tôi không tin chúng tôi có thể đền đáp ngài bất cứ thứ gì chúng tôi hứa ở đây với bất kỳ thỏa thuận vội vàng nào.Tuy nhiên, có một điều tôi muốn nói với bệ hạ là về sự nguy hiểm của Jaldabaoth.”

“ Ừm… tiếp đi.”

“Vâng. Những bán nhân tộc thiếu tổ chức đã đe dọa vương quốc chúng tôi trong quá khứ hiện giờ đã được nắm trong lòng bàn tay của Jaldabaoth. Nếu Jaldabaoth không dừng lại ngay bây giờ, và hắn ta được giấu mình đi, không cần phải nói hắn sẽ chuẩn bị được những thứ gì mà hắn có thể làm và nơi nào hắn sẽ lại lộ diện.”

“Nói cách khác, ngươi đang nói rằng bây giờ là thời điểm tốt nhất để giết hắn, ngay mà lúc hắn đã lộ diện. Vì vậy, người ta nên tiêu diệt những mầm mống của bất cứ hiểm họa tiềm ẩn ngay khi có thể. Đó có phải là những gì mà ngươi đang nói không?”

“ Đúng như ngài nói. Quả nhiên là bệ hạ. Đúng vậy, đây là lúc thời điểm tên Jaldabaoth này bị tiêu diệt.”

“ Trong trường hợp này –“

   Ngay khi gương mặt của Gustav sáng lên vẻ vui sướng, Sorcerer King đưa tay ra để ngăn anh ta lại trước khi gõ cây quyền trượng lên mặt đất.

“ Tuy nhiên, Gửi Momon đi thì vẫn rất khó. Thậm chí gửi anh ta đi vì Jaldabaoth, sự vắng mặt của Momon sẽ dẫn đến trạng thái không thoải mái về tình hình chính trị của bọn ta và báo động người dân. Nếu như vậy, nên làm gì? Nếu ta có thêm thời gian để ổn định nội bộ chính trị đất nước của ta, ta sẽ gửi đi Momon – dĩ nhiên với sự chấp thuận của anh ta. Như những gì ngươi vừa nói, ngươi nên đợi chờ ít lâu, được không?”

“Nhưng, nhưng trong trường hợp đó… sẽ mất bao lâu?”

“ Ừm… Albedo, ngươi nghĩ sao?”

   Thủ tướng luôn đứng bên cạnh mọi lúc, đầu tiên sẽ báo cáo chủ nhân của cô ấy.

“ Sau khi xem xét sự gia tăng dần dần của những bán nhân loại vào đất nước chúng ta, nó sẽ trì hoãn tiến trình hơn dự kiến. Nó có thể mất một quãng thời gian nhiều năm. Vâng.. nếu chúng ta có năm năm, mọi chuyện sẽ không vấn đề.”

“ Thế đó. Ta tin rằng ngươi không còn câu hỏi nào nữa chứ?”

   Năm năm. Gustav nuốt từng lời đó vào miệng trước khi nhẹ nhàng lắc đầu.

“ Trong trường hợp đó, thời gian…”

“ Ta hiểu rồi.. đúng vậy. Ta nên xem xét đến tình huống của đất nước các ngươi. Sau cùng, nó là một yêu cầu từ một nước bạn.”

   Sorcerer King đặc biệt nhấn mạnh vào những từ “nước bạn”

“ Đất nước của ta sẽ nổ lực hết mình trong việc rút ngắn thời gian. Albedo, thời gian tối thiểu cần thiết để làm việc này là bao lâu?”

“ Nếu như vậy, khoảng cỡ ba năm thì sao? Tuy nhiên, nó có thể dẫn đến tình trạng náo động trong đất nước chúng ta.”

“ Không thể khác được. Chúng ta đang cứu một nước bạn, sau cùng. Ta cho rằng sẽ có vài tổn thất sinh mạng về phần chúng ta… Chà,  nói một cách ẩn dụ.”

   Sorcerer King có vẻ như đang nói đùa, nhưng không ai cười cả.

“… Hừm. Nào bây giờ, như thế thì sao? Bọn ta đã tăng tốc thêm 2 năm.”

   Ông ấy đã nhượng bộ hai năm, nhưng thậm chí ba năm vẫn là quá dài. Bao nhiêu thiệt hại có thể xảy ra trong quãng thời gian đó? Và rồi, có một câu hỏi rằng liệu Thánh Quốc có thể sống sót như một quốc gia trong suốt lúc đó – không, không có cách nào họ có thể. Tuy nhiên, nếu họ đến và nói ra điều đó, có lẽ thậm chí lời hứa sẽ gửi Momon sau ba năm có thể cũng sẽ bị hoãn lại.

   Tuy nhiên, khả năng Thánh Quốc được cứu được đăt trước mắt họ.

   Có lẽ, cô đã đến đây cho thời khắc này. Cô nên đánh cược tính mạng của mình.

   Sau khi sẵn sàng cho cái chết, Neia hít một hơi dài và nói.

“ Tôi vô cùng xin lỗi, thưa bệ hạ Sorcerer King.”

“… Ngươi là ai?”

“ Tôi là Neia Baraja, một hộ vệ của hội thánh hiệp sĩ của Thánh Quốc. Tôi hiểu rằng điều này là cực kỳ vô lễ, nhưng xin cho phép tôi được yêu cầu gửi Momon-dono sớm hơn.”

   Sorcerer King có vẻ đang đăm chiêu suy nghĩ.

“Neia! Sao một hộ vệ như cô dám cầu xin ân huệ của Sorcerer King!”

   Chỉ có duy nhất một điều trong tâm trí khi Neia nghe lời trách mắng của Remedios.

   Nếu cô phải giết hộ vệ của mình vì sự bất kính của cô ta, làm ơn đợi thêm một chút.

“ À, nó ổn. Neia, đúng không? Như vậy, chúng ta nên gửi Momon sớm hơn cỡ bao lâu?”

“ Tôi cảm thấy rằng anh ấy nên được gửi đi sớm nhất có thể, thậm chí nếu phải đốc thúc anh ấy đến ngay chỉ trong một ngày”

“ Và người khăng khăng yêu cầu của người, thậm chí biết rằng gửi Momon đi sẽ gây thiệt hại cho vương quốc Sorcerous?”

“Vâng!”

   Neia cúi đầu.

   Cô đã chuẩn bị từ lâu để yêu cầu đội trưởng lấy đầu cô nếu những lời cô làm phật ý Sorcerer King, để trả giá cho tội lỗi của cô bằng tính mạng mình.

   Cô nhắm mắt lại, bởi vì cô biết rằng cô có thể sẽ bị chém hạ bất kỳ lúc nào.

“ Thưa bệ hạ! Tôi vô cùng xin lỗi vì sự bất kính của hộ vệ chúng tôi! Chúng tôi chưa một lần nuôi dưỡng bất kỳ ý định gây hại cho vương quốc Sorcerous.”

“Không, nó không phiền đâu. Là một công dân của Thánh Quốc, đó cũng là điều tự nhiên khi muốn cứu quê nhà thậm chí gây hại cho những người khác… Ừm. Albedo, chúng ta có thể giảm xuống ít hơn 2 năm được không?”

“ Thần tin là nó sẽ rất khó.”

“ Thật sao. Tuy nhiên – làm đi.”

  Neia nhìn lên vào Sorcerer King.

“ Vâng! Đã rõ, thưa bệ hạ!”

   Có lẽ đôi cánh của Albedo đang rung động bởi vì cô không thoải mái về nỗ lực táo bạo này, đặc biệt khi giọng nói mạnh mẽ của người thống trị tuyệt đối hướng vào cô.

“ Neia… Baraja. Hai năm thì sao? Có lẽ nó có vẫn còn quá dài với ngươi, nhưng ngươi có thể cầm cự chừng đó với quân lực còn lại của phía nam, đúng không?”

   Đúng vậy, hai năm là quá dài Tuy nhiên, cô không thể thuyết phục sự rộng lượng của Sorcerer King thêm được nữa.

“ Cảm ơn rất nhiều, thưa bệ hạ!”

   Cô cảm ơn với một giọng rất chân thành bởi vì cô cảm thấy rằng những cơ hội cứu đất nước của cô đã nâng lên từ lúc này.

   Sau đó, Remedios cúi đầu.

“ Cảm ơn rất nhiều, thưa bệ hạ! Chúng tôi vô cùng cảm ơn ngài đã chấp nhận yêu cầu của hộ vệ chúng tôi.”

“ Nó ổn. – Đội trưởng Custodio, có có một người phụ nữ tốt dưới trướng đấy. Nếu cô ta không yêu đất nước của mình một cách sâu sắc, làm sao mà chỉ một hộ vệ lại dám cầu xin vị vua của đất nước khác như vậy? … Dĩ nhiên là ta không trách tội cô ta.”

“Không, tôi chắc chắn rằng cô ấy sẽ vui mừng khôn siết với những lời của bệ hạ.”

“ Vậy sao. Vậy đó là tất cả. Đây là một cuộc trò chuyện có ích.”

“ – Bệ hạ Sorcerer King rời đi!”

   Neia cúi đầu đáp lại lời của Albedo.

   Lại một lần nữa, tiếng quyền trượng gõ xuống mặt đất lại vang lên cùng bước chân ông ấy, theo cùng cách khi ông ấy đến. Những âm thanh đi xa dần, và sau đó họ nghe tiếng đóng cửa. Sorcerer King chăc chắn đã rời khỏi phòng.

“ Ngài ấy đi rồi.”

   Khi Neia nâng đầu lên, cô thấy đôi má Albedo thoáng ứng hồng khi cười và nói, “ Vậy, vùi lòng cho phép tôi hộ tống các vị ra ngoài.”

***

Neia đã sẵn sàng tâm lý bị quở trách bởi Remedios, và chắc là đã chuẩn bị đủ, sau khi họ quay lại quán trọ, nó đã đến.

“ Ngươi! Ngươi có biết mình vừa làm gì không!”

   Gương mặt Remedios đỏ bừng cúi sát với mặt Neia. Đội phó Gustav vội vã giữ tay cô ấy lại và bước ra giữa Neia và đội trưởng.

“ Đội trưởng Custodio! Xin chờ một lát! Đúng là không thể bác bỏ rằng hành động của hộ vệ Baraja là vô phép, nhưng cuối cùng, cô ấy đã tiết kiệm được cho chúng ta một năm chờ đợi. Đó không phải là điều đáng khen sao?”

“ Anh đang nói thứ vô lý gì vậy!? Tất cả mọi chuyện có thể tan tành mây khói bởi vì cô ta đấy! Còn nữa, anh muốn tôi khen cô ta vì tự ý hành động sao? Anh đùa tôi à?”

“ Xin hãy trách tội thuộc hạ.”

   Neia xin lỗi từ tận đáy lòng khi cô cúi đầu xuống.

“ – Cô có thực sự biết tội không vây? Có thể cô may mắn lần này, nhưng cô có thể chịu được trách nhiệm nếu mọi chuyện kết thúc trở nên xấu đi không?”

“… Xin hãy trách tội thuộc hạ.”

“ Ta biết rồi! Trả lời ta! Cô có thể đối mặt với những người dân đang chịu đau khổ ở Thánh Quốc và nói với họ rằng sự trợ giúp sẽ không đến bởi vì cô không?”

“ Không, thuộc hạ không thể gánh được trách nhiệm đó.”

“ Nếu như vậy, vậy tại sao cô lại nhảy vào và làm thế? Cô đang nghĩ gì vậy!?”

   Neia ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào đội trưởng.

“ Thuộc hạ cho rằng nếu tình huống trở nên tồi tệ, thuộc hạ sẽ bị xử tử bởi chỉ huy như một lời xin lỗi đến Sorcerer King vì những lỗi lầm của thuộc hạ.”

   Mắt Remedios mở to khi nghe thấy điều đó, chúng nhanh chóng khép lại với vẻ không hài lòng một lần nữa. Bên cạnh cô, đội phó gật đầu dứt khoát với vẻ tôn trọng.

“ Cô nghĩ điều đó đủ để tha thứ sao? Cô nghĩ rằng một mạng như cô sẽ đủ cho một lời xin lỗi?”

“ Thuộc hạ không biết, nhưng tôi chắc chắn rằng ngài sẽ có thể nghĩ ra cách gì đó, đội trưởng-sama.”

“ Và sẽ ra sao nếu như chúng ta không thể nghĩ ra được bất cứ thứ gì?”

   Đúng vậy, như đội trưởng nói, rất có thể việc xử tử Neia sẽ không đủ để cầu xin sự tha thứ của Sorcerer King. Tuy nhiên, Neia vẫn sẽ nói những gì cô ấy đã nói ở trong phòng yết kiến bởi vì ba năm là quá dài.

   Có thể nào đội trưởng sẵn lòng chấp nhận chờ đợi ba năm? Tại sao mình lại bị quở trách bởi người chả làm gì cả? Mình biết rằng nhiều mạng sống của người dân Thánh Quốc  đang bị treo lơ lửng, vậy mình sẽ không hành động theo ý muốn cá nhân. Thậm chí như vậy, ai đó nên làm gì đó lúc đó…

   Không phải sẽ ổn chỉ cần mọi chuyện đạt kết quả tốt, hay tiến trình thì quan trọng hơn? Cô ấy chắc hẳn không thể đưa ra một câu trả lời cho điều đó.

   Thậm chí vậy, thật khó cho người nào đó đã bước lên phía trước để làm việc gì đó phải chịu đựng sự giáo huấn của người không làm bất cứ điều gì.

   Dĩ nhiên, Neia biết khá rõ điều gì sẽ xảy ra nếu cô ấy thực sự nói ra điều này. Vì vậy cô tiếp tục giữ im lặng và đơn giản chỉ cúi đầu xuống.

“ Đội trưởng, như thế chắc đủ rồi. Nhờ cô ấy, chúng ta đã tiết kiệm được một năm chờ đợi. Thưởng phạt phân minh. Có lẽ cô nên khen cô ấy ở mức độ tương tự, đội trưởng.”

“… Cheh.”

   Đội trưởng trông có vẻ vẫn chưa cảm thấy đủ cho việc mắng Neia khi cô quay lưng và rời đi.

   Gustav thở phảo, và rồi quay sang đối mặt với Neia.

“ Quyết định của cô thật sự đáng khâm phục. Đội trưởng có thể trông như thế, nhưng sự thật cô ấy tôn trọng đóng góp của cô.”

   Đó rõ ràng là nói dối. Một lời nói dối mà không ai có thể che đậy được.

   Có lẽ Gustav đã cảm nhận được suy nghĩ của cô qua biểu hiện, nhưng anh ta nhìn vào mắt cô và mỉm cười đau khổ.

“ Dù gì đi nữa, ta sẽ đi nói chuyện với đội trưởng về điều này. Tuy nhiên, nếu cô đến gần cô ấy lúc này, nhiều thứ có thể chịu một chút mất lòng. Ta có thể phiền cô đi ra ngoài một chút được không?”

 “ Thuộc hạ đã hiểu. Cảm ơn, đội phó.”

   Một lúc sau bên ngoài quán trọ, Neia phát hiện ra cô không thể đi lại trong những cơn gió lạnh của mùa đông.

“ Mình chỉ cảm thấy… hahh…”

   Trong khi cô được nói đi ra ngoài, nơi nào cô có thể đi ở đất nước này?

   Neia lục tìm xung quanh trong túi của cô và lôi ra một túi da nhỏ. Có một chút tiền bên trong, một vài đồng tiền đồng và tiền bạc từ thánh quốc. Nếu chúng không thể sử dụng, Neia vẫn còn một tiền vàng dùng cho việc giao dịch. Nó thì quá dư dả cho một bữa ăn. Tuy nhiên, đồng tiền vàng này là đồng cuối cùng trong túi tiền mà cha mẹ Neia đã đưa cho cô. Cô nên xài số tiền quý giá này ở đâu?

   Neia nhìn vào vùng đất xa lạ trước cô.

“ Thật là khó chịu… Hahhh…”

“ Chà, ngươi nghe có vẻ buồn.”

   Giọng nói bất ngờ từ sát bên làm vai Neia nảy lên.

“ Đi xuống con đường ở đằng kia, nơi này thì quá lộ liễu.”

   Chủ nhân của giọng nói này không phải là người mà cô có thể nhanh chóng quên mất được, và Neia ngăn bản thân mình khi cô mém tý nữa là hét lên. Sau khi đi theo hướng dẫn cô nghe thấy có gì đó di chuyển đằng sau cô. Nó có vẻ như không chỉ là giọng nói mà cô nghe được, mà có ai đó chính xác là đang ở sau Neia, chỉ có thể nói rằng người này đã khiến ông ta trở nên vô hình làm Neia không thể thấy được.

   Sau khi quay xuống con đường được chỉ, cô nghe thấy giọng nói, “ Hãy rẽ vào con hẻm bên trái.”. Neia im lặng vâng lời.

   Con hẻm sạch sẽ một cách bất ngờ, mà không người nào đi qua.

   Sau khi đi được vài bước, Neia quay lại và nói tên của chủ nhân giọng nói đó.

“ Bệ hạ, cho phép thần dám hỏi tại sao ngài lại đến đây? Có phải thần không thể thấy ngài bởi vì ma thuật không?”

“ Ta hiểu rồi, vậy ra đó là tại sao cô lại ngoan ngoãn như vậy. Cô đã biết ta là ai rồi.”

   Nói thế, Sorcerer King hiện hình.

   Ông ấy đã thay đổi sang một bộ áo choàng đen khiêm tốn, nhưng thậm chí như thế chiếc áo choàng của ông vẫn phát ra những tia sáng yếu ớt như màu nhung. Người ta có thể tưởng tượng ra giá trị thượng hạng của bộ đồ.

   Neia ngay lập tức quỳ xuống trước ông ta.

“ Vâng, đúng là bệ hạ,. Còn nữa… thần có thể hỏi những thuộc hạ của ngài đâu ạ?”

“ Không, ta không mang theo thuộc hạ. Sau cùng, có chúng xung quanh chỉ khiến mọi thứ thêm rắc rối.:”

‘ T-tại sao vậy ạ?”

“ Hừm, ta muốn nói chuyện với đội trưởng của người một cách riêng tư, vậy làm ơn đi và đón cô ta… không, tốt hơn là làm như thế tại phòng… Ngươi có thể giúp ta mở cửa sổ của căn phònng không? Ta sẽ vào qua nó.”

   Đó là một yêu cầu đáng sợ. Bình thường, cô sẽ không mở cửa sổ như vậy. Tuy nhiên, cô đã đang cư xử với vị vua của đất nước này và một vị vua người đã đồng ý trợ giúp Thánh Quốc. Đối mặt với yêu cầu của Sorcerer King, Neia không thể nào làm bất cứ điều gì hủy hoại tâm trạng của ông ta được.

   Những từ như “ám sát” thoáng qua tâm trí Neia, nhưng nếu Sorcerer King muốn làm như vậy, ông ta có thể làm vậy ở phòng yết kiến rồi.

   Dĩ nhiên, đây có thể là một kẻ giả trang Sorcerer King. Tuy nhiên, người trước cô ấy có thần thái của một nhà thống trị oai nghiêm, vậy nên cô không thể nhầm lẫn với Sorcerer King cô gặp trước đó được. Mỗi chuyển động của ông ta khi làm điều gì đó chỉ có thể được làm bởi người sinh ra như một vị vua.

   Có có nên tin tưởng ông ta? Hay là không?

   Neia suy nghĩ điều này, và chọn cái đầu tiên.

“ Đã hiểu ạ. Vậy, thần sẽ đi và làm ngay đây ạ.”

“ Ừm… Nghĩ đến việc này, có phải người đang được phái ra ngoài làm nhiệm vụ không? Nếu như vậy, ta nên xin lỗi đội trưởng của người.”

“ Ế?!”

“… Ể?”

   Neia không thể làm gì khác ngoài nhìn chằm chặp vào Sorcerer King.

“… Nếu không phải là một nhiệm vụ, vậy đây hẳn là thời gian rảnh của người, đúng không? Như vậy, nó rất có giá trị — hừmmm, Ta nên xin lỗi ngươi vì đã lấy mât quãng thời gian quý gia của ngươi để làm những việc này.”

“ Không, không, Bệ hạ đã quan tâm đến thần quá nhiều; không cần thế đâu ạ… nếu có bất kỳ điều gì, thần sẽ đi và mở cửa phòng của đội trưởng ngay ạ.”

   Neia ngay lập tức chạy đi từ phía bên cạnh Sorcerer King.

   Những lời nói ân cần từ ai đó khác như có người đang cẩn thận bôi thuốc dưỡng da vào đôi bàn tay bầm dập và thâm tím vậy.

   Chúng ngấm vào trái tim Neia, và nó làm cô ngạc nhiên.

   Neia chạy với tất cả sức mạnh, và ngay lập tức quay lại quán trọ.

   Bình thường, người ta có thể không chạy ở bên trong những quán trọ thượng hạng như thế này, nhưng Neia không thể trì hoãn với lý do đó. Cuối cùng, cô di chuyển nhanh nhất có thể mà không vi phạm quy cách lễ nghi, và mặc dù ánh mắt của những nhân viên cảm thấy có chút lạnh lẽo, cuối cùng cô cũng đến cánh cửa căn phòng của đội trưởng.

   Neia ngay lập tức gõ cửa, rồi phát hiện ra rằng nó đã bị khóa khi cô vặn thử tay nắm. Một sự lạnh lẽo chạy xuyên qua trái tim Neia khi cô nhận ra rằng cô là người duy nhất bị đẩy ra ngoài, nhưng giờ đây không có thời gian lo lắng những thứ như vậy.

“ Tôi là hộ vệ Neia Baraja, làm ơn mở cửa.”

   Cách cửa mở kêu lách cách và một thánh hiệp sĩ lộ mặt ra từ đằng sau nó.

“ Thứ lỗi cho tôi,” Cô nói thế; bây giờ không có thời gian để quan sát từng lễ nghi tiểu tiết nữa. Neia quay qua Remedios người ở bên trong căn phòng, và nói. “ Sorcerer King muốn nói chuyện riêng với ngài, đội trưởng.”

   Neia có thể cảm nhận ánh nhìn của mọi người từ đằng sau lưng cô.

“ Không, không thể nào. Ông ấy không có ở đây.”

   Nói vậy, Neia sải bước tới cửa sổ và mở nó ra.

   Như một minh chứng cho sự cao cấp, những cánh cửa sổ trượt mở ra một cách nhẹ nhàng, không có bất kỳ dấu vết gì là mắc kẹt.

“ Cô đang làm gì vậy?!”

   Từ quan điểm của bên thứ ba, điều này hoàn toàn bất ngờ, sự giận dữ bộc phát. Có cũng là điều tự nhiên khi là một thánh hiệp sĩ như cô ấy. Nó thậm chí còn không đáng tha thứ với một thánh hiệp sĩ, người được phụ trách việc bảo vệ an ninh cho Holy Queen.

   Tuy nhiên, Neia lờ họ đi khi cô chồm người ra ngoài cửa sổ và vẫy tay với Sorcerer King, người hẳn đang ở bên ngoài.

   Sau đó, Neia bị túm lấy cổ áo kéo lui.

“ Cô bị sao vậy, Hộ vệ Baraja? Đừng chỉ chồm ra ngoài cửa sổ mở như thế. Thêm nữa, không có dấu hiệu nào của Sorcerer King ở đó cả!”

   Nhìn lại, cô thấy một gương mặt đỏ chót của một thánh hiệp sĩ. Anh ta giận dữ như vậy là đúng rồi. Tuy nhiên –

“ Nếu làm điều đó, ta nghĩ. Cô ấy đã phá quy định của các vị bởi chỉ thị của ta. Nếu phải trách phạt thì hãy đổ chúng lên ta.”

   Một giọng nói lặng lẽ vang khắp căn phòng.

   Sorcerer King từ từ lộ diện từ khung cửa sô mà ông ta đứng.

   Neia thấy một thánh hiệp sĩ chạm đến thanh gươm ở thắt lưng anh ta, và vội vã ngăn anh ta lại.

“ Hừm… có vẻ như ta đã làm các người cảnh giác. Đó là do ta thiếu suy xét. Ta chọn cách tự mình đến đây bởi vì ta muốn nói chuyện riêng tư với các ngươi. Trong khi nó có thể thô lỗ khi vào qua cửa sổ, nó không thể khác được vì mục đích ẩn danh. Ta hy vọng các ngươi có thể hiểu… và ta phải xin lỗi cô ấy nữa.”

   Sau khi bước xuống từ cửa sổ, Sorcerer King nhìn qua căn phòng một lượt.

“… Ta là Sorcerer King, Ainz Ooal Gown.”

   Sau khi xưng tên của mình, Neia quỳ một gối xuống trước tất cả những người khác. Một lúc sau, cô nghe thấy tiếng những thánh hiệp sĩ đằng sau cô đồng loạt quỳ xuống.

“ Rất tốt… các ngươi có thể đứng lên, vì không còn thời gian, đó có phải là một câu nói thích hợp với cô không, đội trưởng Custodio?”

“ Chúng tôi không phản đối, thưa bệ hạ. Vậy xin mời đi lối này.”

Khi Neia đứng lên, cô thở ra – ngay đúng lúc chạm mắt với Sorcerer King, người đã quay đi Dĩ nhiên, là không có tròng mắt trong hốc mắt của Sorcerer King, vậy nói rằng chạm mắt với ông ta hoàn toàn chỉ là tưởng tượng của Neia.

“ Hộ vệ đó sẽ tham gia chứ?”

“ Cô ấy chỉ là một hộ vệ, thưa bệ hạ?”

“ Nhưng không phải cô ấy cũng trong phòng yết kiến lúc nãy sao?”

   Tông giọng tự nhiên của Sorcerer King khiến ông ta như thể thật lòng không biết vậy. Tuy nhiên, những lời của ông ta chứa một cảm giác mỉa mai mạnh mẽ.

“ Hộ vệ Baraja, tham gia với bọn ta.”

“ Vâng!”

   Mặc dù Neia không quá sắc sảo ở lĩnh vực này, vì một vài lý do, cô muốn biết tại sao Sorcerer King đến thăm bọn họ.

   Remedios và Gustav đối mặt với Sorcerer King ở trên bàn trong khi Neia và những người khác đứng dựa vào tường. Cũng giống cách mà họ đã gặp gỡ Blue Rose.

“ Nào vậy thì, Bệ hạ, xin phép cho tôi được hỏi thẳng. Tôi có thể hỏi tại sao ngài lại chiếu cố đến căn phòng khiêm tốn của chúng tôi được không?”

   Remedios gật đầu với câu hỏi của Gustav.

“ Dĩ nhiên rồi. Như ta nói từ đầu, ta không muốn nói chuyện vòng vo. Sau cùng, làm thế chỉ dễ làm cho câu nói của người ta khó hiểu ý nghĩa hay bị hiểu sai.”

  Những lời của Sorcerer King có một cảm giác quan tâm cá nhân đến họ mà rất khó giải thích.

“ Trong khi ta đã quyết định gửi Momon trong thời gian 2 năm tới, nếu các người co thể đồng ý một yêu cầu của ta, nó không phải là không thể để vương quốc Sorcerer chúng ta có thể ngay lập tức phái đi một người ngang với Momon.”

“ Ngang với Momon?” Remedios không thể làm gì khác ngoài việc kêu lên.

“… Tôi có thể biết bản chất yêu cầu của bệ hạ muốn thỏa thuận được không? Phụ thuộc vào đặc tính của yêu cầu, tôi xin ngài tha thứ cho chúng tôi vì không thể ngay lập tức trả lời ngài ngay đươc.”

   Sorcerer King cười đáp trả những lời của Gustav, và rồi ông ta nói.

“ Dĩ nhiên rồi. Theo tình trạng hiện tại của các người, ta có thể tưởng tượng một cách sơ bộ… Hiện giờ, gọi các người là phong trào kháng chiến thì khá là to tát, nhưng thực tế là các ngươi đa phần giống như một nhóm du kích trốn trong những hang động, ta có nói sai không?”

   Mọi người trong phòng nín thở, bao gồm cả Neia cũng không ngoại lệ.

   Tại sao Sorcerer King có thể nói được sự thật về bản chất trong trường hợp của họ? Ông ấy đã đoán được nó như thế nào? Nhấn mạnh vấn đề hang động thì đặc biệt ấn tượng.

   Gương mặt đội trưởng và Gustav không thay đổi, nhưng đôi mắt họ nhìn vào Neia Nó có vẻ như họ tin rằng cô ấy đã tiết lộ sự thật về họ cho Sorcerer King. Vì vậy, Neia lắc đầu ra hiệu, “ không phải tôi.”

   Sorcerer King lờ đi Neia và những người khác đang còn sốc và tiếp tục nói.

“ Sức mạnh của phương nam thì chưa bị ảnh hưởng, nhưng các ngươi không tìm kiếm sự hớp tác với bọn họ và thảo ra những chiến dịch. Đó là bởi vì tồn tại một vực thẳm giữa các ngươi và những quý tộc phương nam. Trong trường hợp này, một khi các ngươi – người đã thất bại trong việc bảo vệ Holy Queen – chịu sự chỉ đạo của Holy King mới, các ngươi không thể đáp ứng ta đất đai, tước hiệu, ưu tiên giao thương, và những đặc quyền khác. Nếu các người chính xác giữ những lời của mình trong trường hợp này, khả năng chiến tranh với vương quốc Sorcerous chúng ta tồn tại, phụ thuộc vào những gì ký kết với Holy King đời kế tiếp đạt được.”

   Sorcerer King nhấn mạnh rõ ràng nhưng điểm mấu chốt của cuộc chiến tranh với bán nhân tộc, cũng như những quyết định họ sẽ làm cho tương lai của họ.

“ Tương tự, các ngươi không thể sử dụng kho báu quốc gia như một vốn để thương thảo. Ví du, thanh thánh kiếm mà ngươi giữ, đội trưởng Remedios. Nếu ngươi chính xác thử dùng nó để đem ra trao đổi, cách tốt nhất để đối xử với kho báu quốc gia la làm như thể nó đã bị đánh cướp bởi Jaldabaoth và rồi chuyển chúng lại cho ta. Tuy nhiên, làm vậy rất nguy hiểm. Nếu có ai đó mách với Holy King kế tiếp rằng những gia tài này chính xác được nhận từ ngươi, niềm tin vào những thánh hiệp sĩ sẽ chìm như đá. Nói cách khác, vô dụng. Vì vậy, tất cả quý ông và quý bà ở đây có thể làm là những gì các vị đã nói ở phòng yết kiến, xác nhận cho ta về hoàn cảnh của các vị — hừmm, ta tưởng tượng rằng ta đã đóng đinh trúng vào đầu mối nhỉ, dựa trên những biểu hiện trên mặt các vị.”

   Sau khi nói tất cả những điều này Sorcerer King ngã ra sau dựa vào lưng ghế.

   Sự im lặng tràn ngập trong căn phòng.

   Hoàn hảo, ông ấy quá hoàn hảo.

   Neia cảm thấy một sự tôn trọng không thể so sánh được về sự hiểu biết uyên thâm của Sorcerer King. Có phải người đàn ông này được gọi là Sorcerer King, Neia tự hỏi.

   Neia đã từng được gặp Holy Queen một lần, trong quá khứ, nhưng Holy Queen chỉ đơn giản là chào cô, và với Neia nó khó có thể coi là một cơ hội gặp một vị vua đích thực. Vì vậy, với Neia, đây là lần đầu tiên cô được gặp gỡ với một nhà cai trị tuyệt đối, người sở hữu tầm nhìn và phẩm giá vượt qua tất cả những người khác, và trên tất cả, sức mạnh phi thường – nói cách khác, một tạo vật hoàn hảo.

   Tác động mạnh mẽ này đã để lại ấn tượng không thể xóa nhòa trong trái tim Neia.

“ Nói đến nó, bất cứ ai cũng có thể nghĩ được những điều đó. Ta rất xấu hổ khi ta đến đây và tự mãn nói rất tất cả những thứ như vậy… Ta tin rằng các ngươi không nghĩ rằng ta thậm chí còn không xem xét chừng đó?”

“ D-Dĩ nhiên, thưa bệ hạ!” Gustav trả lời với nụ cười cứng đờ trên gương mặt.

“ Thật tuyệt vời. Nếu như ta là một kẻ ngốc khi thậm chí không thể xem xét đến chừng đó, ta sẽ không thể đối diện với những thuộc hạ đang làm việc chăm chỉ vì lời ích của ta… Nào vậy thì, dựa trên những điều đó, ta sẽ nói rõ những gì ta muốn – những nàng hầu, nói cách khác, ta muốn những nàng hầu.”

   Tất cả mọi người – bao gồm cả Neia – chỉ có thể nhìn chằm chằm một cách ngớ ngẩn về những lời hoàn toàn nực cười vừa phát ra từ miệng của Sorcerer King.

“ … À, lỗi của ta. Ta chưa làm rõ ràng. Hừm, ta sẽ giải thích như thế này. Ta tin rằng chủ đề Jaldabaoth sở hữu những nữ hầu mạnh mẽ đã nhắc đến trong cuộc gặp trước. Ta muốn chúng. Các ngươi sở hữu bao nhiêu hiểu biết về những ma thuật như vậy?”

“ Không có gì cả.”

   Sau khi Remedios nói thế, Sorcerer King nhìn xung quanh, như thể tìm kiếm sự trợ giúp.

“ Vậy, vậy sao… Chà, nếu như vậy, ta tự hỏi mình nên bắt đầu giải thích từ đâu nhỉ… À, chà, nó cũng… à – các ngươi có thể tưởng tượng rằng Jaldabaoth đã ràng buộc những người hầu gái với hắn bằng những cơ chế. Vì vậy, kế hoạch của ta là đánh bại Jaldabaoth, lấy công thức về cho mình, và rồi đặt những hầu gái đó dưới sự kiểm soát của ta. Nói dễ hiểu, đất nước của ta sẽ nhận được những binh lính mạnh mẽ.”

“ N-Nhưng, chúng tôi chưa gặp những hầu gái của Jaldabaoth tại đất nước chúng tôi…”

   Sorcerer King cười vào câu trả lời của Gustav.

“ Sau cùng thì chúng đã xuất hiện ở Vương Quốc. Ta tin rằng khó mà tưởng tượng rằng chúng không có ở đó. Hay có lẽ, chúng sẽ không xuất hiện đến khi Jaldabaoth bị ép đến đường cùng?”

“ Để tôi tóm tắt lại… Chúng tôi vẫn không chắc rằng những nữ hầu đó có thực sự tồn tại. Nếu những nữ hầu đó không thực sự tồn tại, ngài sẽ làm gì thưa bệ hạ?”

“ Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến. Ta không yêu cầu các ngươi tạo ra cái gì đó không thể thay thế, trong bất kỳ trường hợp nào. Và phần lớn, ta sẽ chỉ viết lại đó như một nỗ lực vô ích. Tuy nhiên, có khả năng chúng có thể xuất hiện với vẻ ngoài khác với lốt nữ hầu, vậy yêu cầu của ta chắc hẳn cũng bao gồm luôn những thuộc hạ của Jaldabaoth. À, đúng thế. Hắn có thể sử dụng những loại item đặc biệt để thống trị chúng, vậy ta có ý định thêm một điều kiện rằng bất kỳ item ma thuật nào của Jaldabaoth mà Thánh Quốc không đưa ra được bằng chứng về quyền sở hữu đều thuộc về ta. Nó sẽ quay ra một vấn đề là những nữ hầu tàn phá Thánh Quốc của các người sẽ trở thành một phần của vương quốc Sorcerous của ta, và khi điều đó xảy ra, ta hy vọng dựa vào đó các ngươi có thể quên đi mối hận thù chống lại chúng một khi chúng về dưới sự thống trị của ta.”

“ Ý ngài là ngài muốn bọn tôi tha thứ cho những người đã tàn phá đất nước của chúng tôi?”

   Sau khi Remedios vặn vẹo không vui, Sorcerer King nhún vai.

“ Đó là bởi vì ta không nhận được bất cứ gì khác từ Thánh Quốc. Hay ý các ngươi là các ngươi có cái gì khác để báo đáp cho ta?”

   Remedios cắn chặt môi không thể trả lời.

“ Bệ hạ, ý của đội trưởng là như một người ngoài, sẽ rất khó để chúng tôi thuyết phục những nạn nhân quên đi mối hận thù của họ.”

“ Vậy các ngươi sẽ đơn giản là cần làm việc chăm chỉ hơn để thuyết phục bọn họ.” Sorcerer King nói với một giọng lạnh lùng. “… Không, vậy, chỉ cần nói rằng những nữ hầu đã bị tiêu diệt bởi ma thuật của Sorcerer King. Điều đó hẳn sẽ chế ngự mối hận thù của vài thứ gì đó, đúng không?”

   Họ sẽ làm gì, Neia suy nghĩ khi cô nghe Sorcerer King nói. Nếu họ vẫn từ chối chấp nhận những điều khoản của Sorcerer King sau khi ông ấy đã nhượng bộ nhiều cho họ, nó rất có thể rằng họ sẽ kết thúc với việc không thể hiện được điều đó. Rõ ràng đây là những điều khoản cực kỳ thuận lợi cho Thánh Quốc. Nếu họ không nắm lấy cơ hội này, vậy chỉ có một cách duy nhất để mô tả chúng là “Remedios”.

“Điều đó sẽ khá là bực bội. Chấp nhận những kẻ đã tàn phá –“

“ – Bệ Hạ!” Gustav hét lên át những lời của Remedios. “Xin phép cho chúng tôi thảo luận vấn đề này một chút! Xin hãy cho chúng tôi thời gian!”

   Anh vẫn còn muốn thảo luận vấn đến sau khi ông ấy đã thỏa hiệp đến chừng này? Thậm chí Neia cảm thấy thấy rằng nó sẽ không kỳ lạ việc Sorcerer King quở trách bọn họ. Nhưng –

“ Rất tốt. Tuy nhiên, mất quá lâu sẽ gây rắc rối cho ta, và ta không thể đi đâu bây giờ. Anh không phiền rằng ta sẽ đợi ở đây chứ?

   Neia không thể làm gì khác ngoài việc bị bất ngờ bởi sự hào phóng của Sorcerer King.

“ Cảm ơn ngài rất nhiều. Vậy, chúng tôi sẽ thảo luận nhanh những điều này. Cầu xin ngài hãy kiên nhẫn, mặc dù chúng tôi đã không phải phép với ngài.”

“ Nó ổn. Đi nói chuyện đi.”

   Hai người họ đứng lên và rời đi, và khi họ quay lại nhanh một cách bất ngờ. Không, họ đã có kết luận ngay từ lúc bắt đầu rồi.

“ Tha thứ cho tôi vì đã trì hoãn, thưa bệ hạ.”

“ Ồ không, Cứ tự nhiên và thảo luận thêm đi. Nó ổn. Vậy sao, mọi chuyện thế nào?”

“Vâng, quyết định của chúng tôi là sẽ tuân theo những điều khoản của Bệ hạ.”

“Ta không yêu cầu ngươi vâng lời ta. Ta đơn giản là làm một giao dịch. Chà, đó không là vấn đề. Bây giờ, trong khi chúng ta nên viết nó ra giấy, ta thiếu những đồ dùng cần thiết và con dấu. Chúng ta hãy thảo luận về nó sau… Ngươi không phiền nếu ta sử dụng chữ viết của Vương Quốc chứ?”

“ Có những người ở đây có thể đọc được nó, vậy nó ổn. Vậy, tôi có thể làm phiền ngài giới thiệu chúng tôi người có thể mạnh ngang với Momon được không?”

“Àh, anh ta đang đứng trước các vị đây – nói cách khác, chính là ta.”

   Sự im lặng bao trùm căn phòng một lần nữa, và Neia và những người khác không thể nói gì được vào lúc này.

   Sau khi chớp mắt nhiều lần, bộ não của họ cuối cũng cũng hoạt động lại đúng chức năng.

“ Bệ hạ mạnh như Momon?”

   Những lời của Remedios khiến Neia đứng yên tại chỗ, nhưng có một người đã ngay lập tức hành động bởi những lời đó.

“ Làm ơn, làm ơn chờ một chút, đội trưởng. Có cái gì đó khác chúng ta cần hỏi bệ hạ trước.”

   Gustav quay sang Sorcerer King. “Àh, Sẽ thật sự ổn nếu như bệ hạ rời khỏi đất nước của mình và đến Thánh Quốc chứ? Tôi không biết sẽ mất bao nhiêu thời gian.”

“ Đó sẽ không là vấn đề. Không như Momon, ta có thể sử dụng phép dịch chuyển tức thời, chỉ cần ta có thể tìm thấy căn cứ của ngươi, ta có thể quay lại vương quốc Sorcerous bất kỳ lúc nào.”

“N-Nhưng, thậm chí là vậy, chắc hẳn có một vị vua của một quốc gia một mình thân chinh đến thì cũng quá –!”

“ Sau khi nghe ta nói, ngươi không nghĩ rằng ta đến đó một mình đấy chứ? Ta đã nói rằng ta ý định đánh bại Jaldabaoth và mang những nữ hầu vào sự kiểm soát của ta, ngươi biết không? Nó sẽ quá nhiều để kéo dài tất cả những điều đó từ vương quốc Sorcerous. Thêm vào đó, liên quan đến câu hỏi của đội trưởng Custodio. Ta mạnh hơn Momon.”

“Vậy, sẽ không có vấn đề nào với nó Gustav.”

“ Dĩ nhiên là có vấn đề với nó! Bệ hạ! Trò đùa của ngài thật sự khá khó xử với chúng tôi!”

   Đội phó ôm chặt bụng khi anh ấy hét lên điều đó.

“ Đó không phải là trò đùa. Không ai khác ngoài ta có thể đánh bại Jaldabaoth. Thêm vào đó, ta sẽ tự mình thân chinh đi. Ta sẽ không mang theo một đội quân nào bên mình. Vì vậy, ta sẽ đến đó một mình, như ta bây giờ, để nó là một cuộc trò chuyện bí mật.”

“ Nhưng nếu bệ hạ chịu một vết thương không thể hồi phục từ Jaldabaoth nó có thể dẫn đến những xáo trộn giữa quốc gia chúng tôi và vương quốc Sorceous!”

“ Nó, nó như lời Gustav nói. Bệ hạ, Có thật sự không vấn đề với những điều đó không?”

“ Không hề.”

“ Nhưng—“

“—Gustav! Tôi vẫn đang nói chuyện. Đừng có xen vào!” Sau khi đưa tay ra để ngăn Gustav, Remedios cúi đầu thật sâu.

“Vậy, chúng tôi mong được sự chăm sóc của bệ hạ.”

***

   Không khí trong căn phòng trở nên yên tĩnh, như thể một cơn bão vừa đi qua – và thật vậy, nó đã xảy ra – những tiếng hét của Gustav vang vọng giữa những bức tường.

“ Cô đã nghĩ gì vậy?! Chiêu mộ một vị vua! Đức vua của một nước! Để đánh với Jaldabaoth và những thứ khác!”

   Neia đồng ý với anh ta.

   Anh ta có thể không làm việc theo những cảm giác thông thường, nhưng điều này đơn giản chỉ là vô nghĩa.

   Giữa tất cả những thứ này, Remedios nói khẽ.

“ Nói xem, anh không nghĩ rằng sẽ không có gì quan trọng nếu như có gì đó xảy ra với undead?”

   Căn phòng trở nên yên tĩnh thêm một lần nữa.

“ … Anh có một con quỷ, và anh cũng có một undead. Chúng ta sẽ không bị thiệt hại gì bất kể tên nào bị tiêu diệt. Anh không nghĩ vậy sao?”

   Mắt của Gustav mở to. Đây không phải là chấp nhận quan điểm của đội trưởng, mà sốc vì những gì đội trưởng vừa nói.

“ Cả hai bọn chúng đều là những kẻ thù của nhân loại. Vậy thật lý tưởng, sẽ là tốt nhất nếu cả hai bên đều tiêu diệt lẫn nhau… nói đến nó, chúng ta sẽ không chỉ ngồi yên và thu lợi. Thậm chí nếu Sorcerer King bị thương tới chết bởi vì Jaldabaoth, chúng ta sẽ không lợi dụng thời cơ với hắn ta. Tuy nhiên, đó là tất cả.”

   Giọng của Remedios dần trở nên to hơn.

“ … Đội trưởng. Nếu Sorcerer King, người điều khiển rất nhiều undead, bị tiêu diệt, vậy những undead sẽ được giải phóng, không phải nó sẽ gây nên sự tàn phá sao?”

“ Khi đến lúc đó, Vương Quốc, Đế Quốc và Pháp Quốc sẽ cùng hợp lực xử lý. Dĩ nhiên, chúng ta cũng sẽ gửi sự trợ giúp, nhưng Thánh Quốc đã bị tàn phá quá nặng nề bởi Jaldabaoth, Đến khi đất nước chúng ta khôi phục lại sức mạnh, tất cả những gì chúng ta có thể làm là cổ vũ cho họ… Từ quan điểm này, đất nước chúng ta sẽ đứng lên nhận những gì từ trận chiến giữa Jaldabaoth và Sorcerer King…”

“ – Đội trưởng!” Gương mặt của Gustav đơ như hòn đá khi anh ta nói. “ Thế nào là công lý?”

“ Là nó. Tất cả là vì lợi ích của đất nước chúng ta. Để cứu những người dân đang phải chịu đau khổ nhất. Nó không phải là tôi hy vọng rằng sẽ gieo rắc những đau khổ qua những đất nước khác. Tôi cũng muốn chiến thắng cho vương quốc Sorcerous trong việc trợ giúp Thánh Quốc.”

   Ai đây, Neia đã nghĩ vậy khi cô nhìn vào Remedios, người đang nói tất cả những điều này với giọng bình tĩnh, từng từ.

   Đó có phải thật sự là đội trưởng của những thánh hiệp sĩ của Thánh Quốc, Remedios Custodio?

   Neia không quá rõ ràng về hoàn cảnh của cô ấy. Sau cùng, cô đã luôn luôn nhìn cô ấy từ xa. Tuy nhiên, cô cảm thấy rằng cô ấy đã là một người hoàn toàn khác với đội trưởng mà cô từng nghe nói.

“ Gustav, anh không phản đối, đúng không? Nếu anh chấp nhận điều này, vậy chúng ta nên xem xét bước tiếp theo.”

“ Bước tiếp theo của chúng ta, cô nói?”

“ … Chúng ta phải nghĩ về việc sử dụng Sorcerer King như thế nào cho hợp lý.”

   Một cơn ớn lạnh chạy dọc lưng cô.

   Tại sao mình lại nghe cuộc trò chuyện như thế này, Neia nghĩ. Không, cô không một mình. Liếc ra xung quanh, cô thấy những thánh hiệp sĩ khác đứng đằng sau cô tất cả cùng biểu hiện như vậy trên gương mặt họ. Neia chắc hẳn cũng trông như vậy.

“Gustav, anh có bất kỳ ý tưởng nào không?”

“ Không, không, không hề. Không phải chúng ta nên nghĩ đến chuyện chúng ta nên làm gì sau khi mang Sorcerer King quay về với chúng ta sao?”

“ Chà, Nếu Sorcerer King không nói điều gì, và thực sự ông ta có thể đánh với Jaldabaoth, thế việc tái chiếm lại thủ đô thì sao? Và rồi chúng ta có thể hỏi ông ta đánh bại Jaldabaoth sau khi đó.”

“… Nó sẽ rất tệ. Bệ Hạ đã nói rằng ý định của ông ta là đánh bại Jaldabaoth, lấy những nữ hầu, và rồi quay lại đất nước của mình. Vì vậy, chúng ta nên để việc đánh bại Jaldabaoth đến cuối cùng để có thể thu về lợi ích lớn nhất… Nếu chúng ta chấp nhận đề nghị của cô, đội trưởng, chúng ta sẽ không có sức mạnh để đánh bại những bán nhân tộc còn lại.”

“ Vậy anh có đề xuất gì?”

   Gustav dừng một lúc để nghĩ, và rồi anh ta đưa ra một ý kiến.

“ Chúng ta hãy tăng số lượng của chúng ta trước tiên. Nói cách khác, chúng ta cần giải cứu những đồng đội bị bắt từ những khu trại.”

“ Tôi hiểu rồi! Một ý tưởng xuất sắc. Sau cùng, có những người quan trọng chúng ta cần giải cứu.”

“ Ý của cô là những thành viên của hoàng tộc, đúng không?”

   Remedios đồng ý với một tiếng “Àh”

   Mặc dù Holy Queen đã bị chết, họ không nhận được tin tức gì về toàn bộ hoàng tộc đã chết. Nếu một người trong số họ còn sống, có lẽ họ có thể sử dụng những người đó như một biểu tượng, và có lẽ nhận được toàn lực hợp tác của những quý tộc phương nam.

“ Còn nữa, những quý tộc chúng ta có thể giải cứu chắc chắn sẽ biết ơn những người đã giải phóng họ.”

   Đa số những quý tộc không bày tỏ chấp thuận với Holy Queen, và bởi sự tính toán của đội trưởng, không có ai là người cô ấy thích. Tuy nhiên, hẳn là có những quý tộc phương bắc có máu mủ ruột rà với những quý tộc phương nam. Nếu họ làm họ phải nợ một ân huệ, họ có thể tốt hơn để tạo một yêu cầu chính thức với những quý tộc phương nam.

   Remedios nhìn vào Neia.

“ Hộ vệ Neia. Hãy đi cùng với Sorcerer King. Hãy chắc chắn rằng cô có thể lay chuyển ông ta về phía lợi ích của chúng ta.”

“Hả? Hảaaaaah!?? Làm ơn, làm ơn đợi đã! Tôi không thể phục vụ một vị vua hay cái gì đó như một hộ vệ được!”

“ Tất cả nhưng gì cô cần làm là làm việc chăm chỉ, đúng không?”

“ Đây không phải là vấn đề làm việc chăm chỉ hay không!”

   Bình thường, cô sẽ đồng ý ngay lập tức, nhưng hiện giờ cô đang tuyệt vọng cố gắng từ chối. Đây không phải là cái gì đó mà cô có thể đơn giản chấp nhận được. Hẳn là có gì đó không đúng trong đầu Remedios rồi.

“ … Đ-Đúng rồi! Đội trưởng,” Gustav góp lời. “Nếu chúng ta không có ai đó có địa vị thích hợp để phục vụ như nữ hầu cận, nó sẽ trở thành một vấn đề với Bệ hạ.”

“… Có bao nhiêu người phụ nữ khác trong đội quân kháng chiến?”

   Những phụ nữ, những người không có khả năng chiến đấu đã chạy trốn sang phương nam từ lâu. Tuy nhiên, không thể nói rằng họ không tồn tại. Quân kháng chiến vẫn có một vài phụ nữ trong số họ. Gustav đang nhắc đến tên của một vài người trong số họ khi đội trưởng cắt lời.

“ Chúng ta cần một người phụ nữ từ đội thánh hiệp sĩ. Nếu tôi ra lệnh cho một người phụ nữ từ giáo hội, anh nghĩ xem những ngôi đền sẽ làm gì? Em của tôi hiện giờ không ở quanh đây nữa, anh biết chứ? Còn nữa, người đảm nhiệm trọng trách này nên được chọn từ những người có mặt ở đây và người đã nghe những suy tính của tôi. Chúng ta còn có thể ép nó cho ai khác nữa chứ?”

   Có nghĩa là cô đẩy nó qua cho tui sao, đúng không, Neia nghĩ, nhưng không nói.

“ Nếu đã như vậy…”

   Gustav nhìn vào đội trưởng.

“ Tôi cần chiến đấu ở tiền tuyến, anh biết chứ? Còn nữa, có phải anh muốn tôi đi cùng với Sorcerer King? Hay là chúng ta nên chuyển giao tất cả thẩm quyền cho Sorcerer King?”

“ Thậm chí nếu chúng ta sử dụng cách đó, chúng ta cũng  không thể chỉ việc đi ra ngoài và làm thế được, đúng không? Sẽ có những vấn đề về sự tin tưởng, và nếu Sorcerer King thấy rằng chúng ta không có sức mạnh để chiến đấu và quyết định chinh phục Thánh Quốc khi ông ta ở đó…”

   Sau khi thấy Gustav líu lưỡi Neia nhận ra rằng thực tế rằng đồng minh của họ có thể kết thúc bằng việc quay lưng lại với họ.

“ – Đã hiểu. Trong khi tôi sẽ không chịu khổ sở trong nhiệm vụ này, tôi sẽ làm việc chăm chỉ và nỗ lực hết mình.”

“ À. Tôi sẽ nói với cô điều này trước tiên. Nhiệm vụ của cô là khiến cho Sorcerer King dễ có thể sử dụng hơn. Làm ơn giữ ông ta trong tâm trạng tốt…”

   Đó không còn chỉ mà một yêu cầu nữa. Nó thật là buồn cười. Cô không có tự tin là cô hoàn toàn có thể làm được những việc như vậy. Tuy nhiên, không quan trọng cô nói gì, Remedios vẫn không đổi ý. Neia ôm đầu cam chịu.

“ Đã hiểu! Tôi sẽ nổ lực hết mình để đạt được mục tiêu, và tôi hy vọng tôi có thể dựa vào sự trợ giúp của mọi người ở đây.”

“Tốt. Nếu có bất kỳ điều gì, chỉ việc hỏi tôi và anh ta ( Gustav).”

   Thậm chí sự tuyệt vọng lấp đầy trái tim của cô, Neia cũng cảm thấy có chút bất ngờ rằng cô chính xác cũng cảm thấy chút vui mừng.

   Bệ hạ, Sorcerer King…

Overlord Tập 12 Chương 3 Phần 1
Overlord Tập 12 Chương 2 Phần 3

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!