Overlord Chúa tể bất tử tập 1 Review

Overlord Chúa tể bất tử tập 1 Review

Trước mặt hai chị em, tên hiệp sĩ vận giáp trụ toàn thân vung cao kiếm lên. Thanh kiếm lóe sáng dưới nắng, như tuyên bố sẽ lấy mạng hai người chỉ trong một nhát, nhanh gọn, không đau đớn.

Cô chị nhắm mắt, cắn chặt môi dưới. Cô không muốn trưng ra bộ dạng bất lực, nhưng chẳng còn cách nào khác ngoài chấp nhận số phận. Nếu đủ mạnh, cô đã đánh lại hắn và chạy trốn.

Tiếc rằng cô không mạnh. Nên kết cục chỉ có một. Cô sẽ chết ở đây.

Kiếm đã bổ xuống… … nhưng chưa thấy đau.

Đôi mắt nhắm nghiền từ từ hé mở. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt cô là thanh kiếm mới hạ nửa chừng. Tiếp đến là chủ nhân nó. Tên hiệp sĩ đứng sững như đóng băng, mắt nhìn đăm đăm sang bên cạnh cô gái. Tư thế đầy sơ hở cho thấy bản thân hắn cũng vô cùng sửng sốt.

Cô gái tò mò quay mặt nhìn theo ánh mắt hắn. Những gì cô thấy… là tuyệt vọng.

Là đêm đen. Là bóng tối trải dài tít tắp như thế không có tận cùng. Bóng tối trồi lên khỏi mặt đất theo hình bán cầu, tạo nên cảnh tượng thần bí, khơi gợi nỗi bất an khó tả.

Lẽ nào đây là lối thoát? Cô bất giác nghĩ khi nhìn thấy quang cảnh ấy. Trấn tĩnh lại rồi, cũng là lúc suy nghĩ trong đầu được kiểm chứng. Có thứ gì đó đang tràn ra từ bóng tối. Đến khi định hình được… “Á!” Cô hét lên thất thanh. Thứ vừa xuất hiện là đối thủ mà con người đừng

hòng đánh thắng. Đầu lâu trắng hếu, hai hốc mắt rỗng lập lòe ánh lửa, lom lom như quan sát con mồi.

.. Bàn tay xương xẩu không da không thịt nắm chặt cây quyền trượng vừa tôn nghiêm vừa đáng sợ, cây

mi quyền trượng quy tụ mọi vẻ đẹp trên thế gian. Là hiện thân của “cái chết”, sinh ra cùng bóng… tối ở thế giới khác, khoác trên mình áo choàng đen

De tuyền đính trang sức tinh xảo. Trong tích tắc, không khí đông cứng lại. Ngay cả thời gian cũng ngừng chuyển động khi đấng chí tôn giáng thế.

Cô gái quên cả thở, hồn phách bay biến đi đầu. Nhận thấy bản thân hô hấp mỗi lúc một khó khăn, cô  hít lấy hít để thứ không khí đã rời đo trạng thºi ngưng đọng. Cô tưởng thần chết đến đón mình về thế giới bên kia, nhưng nhanh chóng nhận ra điểm kì quái: tên hiệp sĩ muốn lấy mạng cô cũng không cử động.

Hợ… Cô nghe thấy tiếng kêu, nhưng không phải kiểu rên rỉ đau đớn. Là tiếng của ai? Có vẻ như của cô, của đứa em gái đang run lẩy bẩy, mà cũng có thể là của tên hiệp sĩ cầm kiếm đứng ngay trước mặt.

Những ngón tay xương khô vươn ra chầm chậm, bàn tay xòe rộng như muốn nắm lấy thứ gì đó. Chúng không hướng đến cô, mà hướng về tên hiệp sĩ.

Cô muốn nhìn đi nơi khác nhưng không dám, vì quá sợ hãi. Cô có cảm giác nếu chẳng may rời mắt, tình hình sẽ càng đáng sợ hơn.

“Grasp Heart.” Hiện thân của “cái chết” nắm tay lại. Tiếng kim loại lanh canh vang lên.

Lòng hiếu kì thôi thúc, cô chị khẽ liếc mắt sang, liền trông thấy tên hiệp sĩ đổ sập xuống đất, toàn thân bất động.

Hắn đã chết.

Phải, chết thật rồi. Mối nguy đe dọa tính mạng hai chị em tiêu tan trong chớp mắt, nhưng cô vẫn không vui nổi, bởi “cái chết” không biến mất mà chỉ “huyển sang hình dạng khác khủng khiếp hơn.

Mặc kệ ánh mắt khiếp đảm của cô, “cái chết” tiến lại gần.

Trong mắt cô, bóng tối càng lúc càng lan rộng.

Cứ thế này, nó sẽ nuốt chửng mình mất. Cô vừa nghĩ vừa ôm chặt lấy em gái, thâm tâm không còn ý định bỏ chạy nữa. Nếu đối thủ là con người, cô còn có hi vọng phản kháng. Tiếc rằng hình thù trước mắt đã đập tan tia hi vọng mong manh ấy.

Ít nhất, xin hãy cho mình được chết không đau đớn. Cô đành cầu nguyện.

Em gái ôm chặt thắt lưng cô, người run bần bật. Muốn cứu em nhưng bất lực, cô chị vô dụng này chỉ biết nói lời xin lỗi, cũng chỉ biết cầu trời cho hai chị em bị kết liễu cùng lúc, như vậy em cô mới khỏi lẻ loi khi xuống suối vàng.

Và rồi…

Link đặt mua giảm 30% Tặng Kèm Postcard (Số lượng có hạn)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!