Overlord Tập 14 Chương 3

Overlord Tập 14 Chương 3

Phần 1

Tất cả quan chức trong hoàng cung cùng một  núi báo cáo khổng lồ đều tập trung tại nơi này. Biểu cảm của họ không được tốt, lý do có lẽ là vì họ phải xử lý một lượng công việc khổng lồ. Một lý do khác có thể là do sự căng thẳng mà họ cảm nhận được về tình trạng nguy hiểm hiện giờ của Vương Quốc.

Zanac xoay nhẹ tay phải, anh đã ký rất nhiều công văn đến nỗi nó ngày càng đau nhức và bắt đầu lan xuống bả vai phải, khiến anh phải xoay vòng tròn cả bả vai. Anh có thể nghe thấy tiếng xương bả vai kêu lên khi làm vậy.

Giống như những người khác trong căn phòng, cơ thể anh khao khát muốn được nghỉ ngơi.

Nhưng số lượng công việc được chuyển đến văn phòng ngày càng tăng lên khiến cho khao khát của anh chìm trong tuyệt vọng .

Đây là lý do anh cần thêm người để giải quyết việc những việc này hoặc phân công công việc của mình cho người khác. Không may là, chẳng có người nào đủ tin tưởng để Zanac có thể ủy thác công việc của mình. Nếu người nào đó muốn tiếp quản khối lượng công việc của Zanac, họ phải là một thành viên trong gia đình hoàng gia.

Có một lý do mà Zanac không muốn yêu cầu sự giúp đỡ từ cha hoặc Renner.

Thật sự có một vài người có thể giúp đỡ anh nhưng anh không thể gọi họ vào lúc này.

Một lần nữa Zanac cầm cây bút của mình lên, lướt qua báo cáo đặt trước mặt, sau đó ký tên và đóng dấu.

Sau khi lặp lại việc này tám lần liên tục, anh nghe thấy một tiếng gõ cửa.

Những tiếng thở dài có thể nghe thấy rõ từ nhiều quan chức. Có lẽ là một số lượng báo cáo lớn đang được chuyển đến thêm.

Một trong những quan chức, có tiếng thở nặng nề nghe có vẻ không tự nhiên, đứng dậy và đi về phía cửa với tốc độ rừa bò. Chuyển động của hắn chậm đến mức như thể hắn tin rằng hắn càng di chuyển chậm, sẽ càng ít phải làm việc.

Một hiệp sĩ đứng ngoài cửa.

“Tôi rất xin lỗi vì làm phiền mọi người trong lúc bận rộn, nhưng Renner-sama muốn nói chuyện với Hoàng tử.”

Không như những gì anh đã đoán, nhưng nó cũng rắc rối không kém.

“Ta rất bận. Nói với em ấy rằng hãy chuẩn bị những gì muốn nói trong bữa tối.”

Kể từ khi anh trai mất tích, Zanac và gia đình đã cố gắng ăn tối cùng nhau nhiều nhất có thể. Những ngày vừa qua là ngoại lệ, có lẽ Renner đã ăn một mình trong thời gian đó.

Mặc dù vậy, cô không hề cô đơn. Trong những lúc thiếu vắng người hầu, cô sẽ ăn tối với Climb và Brain. Có lẽ cô là người hạnh phúc nhất nơi này, ít ra là hạnh phúc hơn Zanac và cha của họ.

“Vâng, thưa Hoàng tử.”

Hiệp sĩ đóng cửa và rời đi, nhưng Zanac biết rằng Renner sẽ không chấp nhận lý do đó.

Zanac dừng viết và ra lệnh cho vị quan chức vừa mở cửa đang chuẩn bị trở lại vị trí ngồi của mình giữ nguyên vị trí đó.

Sau khoảng một phút trôi qua, cánh cửa lại được gõ và vẫn là người hiệp sĩ đó.

“Thần rất xin lỗi, thưa hoàng tử. Công chúa nói rằng….nếu ngài không muốn cô ấy nhỡ miệng nói ra vài tin đồn có vẻ không hay cho lắm, thì hãy đến gặp cô ấy ngay.”

Cô đang nghiêm túc muốn đe dọa anh? Zanac nở một nụ cười gượng gạo. Anh biết rằng em gái mình thực sự sẽ làm như vậy, nhưng nếu muốn đe dọa anh thì chắc phải có lý do, có lẽ anh nên lắng nghe những gì em ấy muốn nói. Nếu tin đồn thực sự được lan truyền xung quanh, chắc chắn khối lượng công việc của anh sẽ còn tăng lên nữa. Anh chỉ cần giả vờ hành động như thể bị ép buộc và nó trái với ý muốn của mình.

“Hiểu rồi, hãy cho vào nhưng chỉ một mình nó thôi. Hai người kia, hãy để họ chờ ở phòng chờ.”

“Vâng, thưa Hoàng tử.”

Từ câu trả lời ngay lập tức của hiệp sĩ, dự đoán của Zanac đã chính xác, hai người đó đang đi cùng em gái của anh.

Brain là chiến binh mạnh nhất Vương Quốc, có sức mạnh vượt trội. Climb cũng mạnh hơn nhiều so với một chiến sĩ thông thường. Cả hai đều được sắp xếp ở cả ngày trong cung điện và làm vệ sĩ riêng cho Renner có vẻ như là một sự lãng phí tài năng to lớn.

Hai người này không thuộc quyền quản lí trực tiếp của hoàng cung mà thay vào đó được trả tiền qua quỹ bí mật của Renner, do đó họ là cấp dưới trực tiếp của cô. Zanac không thể yêu cầu bất kỳ chuyện gì từ họ.

Sau khi tên hiệp sĩ đóng cửa, Zanac quay sang các quan chức vẫn đang đi loay hoay xung quanh phòng và nói,

“Mọi người, em gái ta sẽ sớm đến gặp ta, ta có một số việc cần thảo luận với em ấy? Nên hãy vui lên, vì các ngài sẽ được nghỉ giải lao trong ba giờ bắt đầu từ bây giờ. Nghỉ ngơi một chút để đầu óc tỉnh táo lại nhé.”

Các quan chức nở những nụ cười đầy vẻ mệt mỏi và đi ra với những bước chân nặng nề như thể họ là zombie.

Công chúa Renner bước vào ngay sau đó. Không giống như các quan chức vừa rời đi, cô nở một nụ cười rạng rỡ.

“Onii-sama , tha thứ cho em nói thẳng, những quan chức nội bộ đó cần được nghỉ ngơi nhiều hơn nếu muốn họ làm tốt công việc. Mọi người sẽ có xu hướng sẽ phạm phải sai lầm nhiều hơn khi họ mệt mỏi. Nói về điều đó, anh có ổn không?”

Zanac xoa cái cằm đầy râu của mình. Anh đã làm việc với một lượng thời gian tương đương với những quan chức đó nên anh cũng tỏ ra mệt mỏi như họ. Cậu muốn nghỉ ngơi, nhưng dưới cương vị là người lãnh đạo, có quá nhiều việc anh cần phải ra quyết định.

“Thành thật mà nói ta cũng đang suy nghĩ đến việc tìm một người nào đó có thể giả chữ ký của mình.”

“Có một người có thể giả chữ ký của cha, anh có muốn em cho gọi hắn không?”

Renner lặng lẽ nhìn Zanac. Anh biết câu hỏi đó có nghĩa gì, nhưng anh vẫn kiểm tra lại.

“- Ý em là sao?”

“Cha hiện giờ sao rồi?”

Zanac gượng cười.

“Oy oy…em nghĩ anh sẽ âm mưu giết cha à? Trong tình hình hiện nay sao? Cha cảm thấy không khỏe lắm, ông đang nghỉ ngơi trong phòng. Ta không nghĩ ông ấy có thể an tâm nghỉ ngơi nếu ông ấy bị nhắc nhở về nhiệm vụ của mình như là một vị vua. Đó là lý do tại sao, một công chúa như em không nên gặp ông ấy bây giờ. Xin lỗi ~”

Renner cười một cách tự nhiên. Qua điều đó anh đã hiểu được Renner đã biết hết mọi chuyện.

“Onii-sama, giữa chúng ta không cần phải nói dối. Mặc dù không có binh lính của hầu tước Raeven, Onii-sama vẫn đủ binh lực để kiểm soát cha mà. Bộ trưởng nội vụ và bộ trưởng quân sự chắc cũng đã về phe của anh…Cha đã làm gì vậy?”

“Ông ấy vẫn muốn thảo luận với Vương quốc Sorcerer.”

Vì lẽ đó, Zanac phải nắm lấy quyền lực và anh sẽ xử lí mọi thứ tốt nhất có thể.

Vì anh đã nhốt cha mình nên anh phải tự mình gánh vác tất cả những vấn đề xảy ra. Nếu anh vẫn yêu cầu sự giúp đỡ từ cha trong hoàn cảnh này, thực sự anh sẽ là một người đàn ông thảm hại nhất thế gian.

“Mmmm….Em cũng hiểu cảm giác của ông. Ông ấy đã chứng kiến hơn 200,000 người bị giết nhanh chóng trên chiến trường…”

Thêm vào đó việc mất đi Gazef Stronoff và con trai cả. Zanac không nói gì nhưng thầm lẩm bẩm trong lòng.

“Không phải là ta không đồng tình với mong muốn của ông rằng nên giải quyết vấn đề này thông qua ngoại giao, để giảm số thương vong xuống mức thấp nhất có thể, nhưng mọi chuyện đã vượt quá giai đoạn để sử dụng một giải pháp hòa bình thông qua ngoại giao là điều không thể.”

Zanac lấy ra một tờ giấy khổng lồ và trải nó ra bàn.

Nó không phải loại giấy thông thường, mà là một tấm giấy mỏng và trắng. trên nó là một bản đồ toàn bộ Vương Quốc được tạo ra bằng [Copy] .

“Nhìn này. Đây là những thành phố đã rơi vào tay đạo quân chinh phạt của Vua Pháp Thuật.”

Vô số dấu ‘X’ rải rác ở phía bắc và phía đông của Vương quốc, hơn một nửa trong tổng số thành trì của Vương Quốc đã được đánh dấu. Nếu ai đó thành thạo về các xem bản đồ sẽ biết đây là những thành phố rất lớn, có rất nhiều ngôi nhà có người đang ở bị đánh dấu. Những người thông minh sẽ nhận ra rằng nếu bản đồ này có thêm chi tiết về các làng mạc, số lượng dấu ‘X’ sẽ còn nhiều hơn nữa.

Zanac vạch ra một con đường trên bản đồ bằng ngón tay.

“Nhìn từ bên ngoài có vẻ như Vương quốc Sorcerer dường như không có động thái gì từ lúc bắt đầu cuộc chiến đến giờ, nhưng trên thực tế họ đã xâm lược phần lớn khu vực phía Bắc.”

Renner nhìn vào nơi mà ngón tay của Zanac dừng lại.

“Để gây áp lực lên các nước láng giềng của chúng ta như nước Cộng Hòa và ngăn họ mang quân đến tiếp viện cho chúng ta.”

“Đúng vậy. Chúng ta đã nghĩ rằng họ không hề có hành động nào và việc tuyên bố chiến tranh chỉ là một lời đe dọa. Trong khi cha chúng ta vẫn ngây thơ cố gắng thương lượng với họ, mọi thứ đã tiến triển đến giai đoạn này. Các thành phố đã bị phá hủy và người dân của chúng ta đã bị tàn sát gần hết.”

Zanac nghiến răng, âm thanh phát ra từ hai hàm răng có thể được nghe thấy.

“…Tội ác man rợ này, thực sự không thể tha thứ.”

Những kẻ gây ra những việc này không thể gọi là hoàng gia.

“Vậy nghĩa là, Vương quốc Sorcerer không có ý định giao tiếp gì với chúng ta. Chắc họ có kế hoạch gì đó mà chúng ta chưa từng biết được?”

“Em nói đúng, những việc tiếp theo sắp xảy ra – có lẽ là một sự xâm lược dữ dội hơn.”

Zanac cúi đầu xuống.

Đó là lý do mà anh đã gấp rút đưa ra lệnh sẵn sàng quân đội đến mọi quý tộc trong đất nước.

“Nói cho ta nghe, em gái, xin hãy dùng trí tuệ tuyệt vời của em. Tại sao chúng ta không nhận thấy được bất kỳ cuộc xâm lược nào của Vương quốc Sorcerer? Tại sao chúng ta không hề nhận được bất kỳ tin tình báo nào về những cuộc xâm lược cho đến khi thành phố E-Nauru ở phía Bắc đã thành công trong việc ngăn bước tiến quân địch?”

Khi Vương quốc Sorcerer tấn công bao vậy một thành phố, người dân đồn rằng không có một linh hồn nào có thể thoát nổi khỏi vụ thảm sát. Tuy nhiên, để che giấu không để bất kỳ thông tin nào rò rỉ là một kỳ tích mà gần như không bao giờ có thể thực hiện được. Mặc dù thương nhân và khách du lịch vẫn thỉnh thoảng xuất hiện xung quanh những nơi đó ngay cả trong thời chiến.

Làm sao có thể bịt miệng tất cả mọi người?

Có phải đó là do một loại phép thuật của Vua Pháp Thuật?

“Onii-sama đã cảm giác được điều gì đó rồi phải không? Bằng cách nào đó Vương quốc Sorcerer đã vô hiệu mọi nguồn tin tình báo của chúng ta.”

“Ah…em cũng nghĩ vậy sao. Nếu vậy, những dấu ‘X’ trên bản đồ cũng không hoàn toàn chính xác nữa.”

“Nếu đây không phải là do Vương quốc Sorcerer gây ra, thì mọi việc sẽ dễ giải thích hơn. Có kẻ phản bội trong số chúng ta.”

Khả năng chính là một trong số những quan chức nội bộ đã phản bội và đã báo cáo các thông tin sai lệch. Khả năng khác là một số quý tộc của Vương Quốc đã về phe Vương quốc Sorcerer và gửi về những báo cáo sai.

Ngón tay Zanac, tiếp tục lần theo dấu vết trên bản đồ. Anh suy ngẫm, điều gì khiến những quý tộc có thể bị tha hóa để thao túng một lượng lớn thông tin như vậy.

Ngón tay Zanac, dừng lại trên một thành phố và anh di chuyển nó sang một bên để không che thành phố đó đi.

“…Oh, em gái, chắc là em đã có đáp án rồi, quý tộc nào đã phản bội chúng ta?

“Có khả năng nào khác không?”

Em gái anh đã nhìn thấu anh hoàn toàn. Dù trong quá khứ anh từng cảm thấy trí tuệ của em ấy sẽ trở gây ra rất nhiều phiền phức, nhưng giờ anh lại cảm thấy đáng tin cậy hơn bất cứ ai.

“…Em có thể đếm trên đầu ngón tay một số người có đủ quyền hạn kiểm soát những thông tin này ở thủ đô. Như bộ trưởng bộ quân sự chẳng hạn, nhưng ông ta cũng không thể kiểm soát toàn bộ thương nhân và khách du lịch trong và ngoài thủ đô. Không một ai trong thủ đô có đủ khả năng để kiểm soát chặt chẽ thông tin của chúng ta như thế.”

“Nếu anh đã suy nghĩ về điều này, hẳn là onii-sama đã có câu trả lời…Đó là Marquis Raeven.”

“-Làm sao mà? Không thể nào như….”

———-***———-

Phần 2

Zanac không muốn tin vào lập luận này, mặc dù ngón tay của anh đang dừng tại E-Libera.

“Thật khó có thể tin điều đó là sự thật? Hầu tước Raeven là một người có thể làm mọi thứ vì đứa con trai. Điều gì sẽ xảy ra nếu con trai của ông bị bắt làm con tin?”

“… Có thể Hầu tước Raeven đã bị khống chế? Thật là đáng khinh!”

“Theo em nghĩ lý do ông ta phải bội là vì cha đã bị anh bắt ”

Zanac thật sự không muốn tin rằng Hầu tước Raeven đã phản bội, không có nhà quý tộc nào có mối quan hệ mạnh mẽ được như ông. Ông ta chỉ cần kêu gọi một vài nhà quý tộc khác thân tín với ông, sau đó ông hoàn toàn có thể cắt đứt các nguồn tin báo cáo đến và từ thành phố mà ông chọn. Những người sống sót sẽ tìm cách tránh xa các thành phố lớn để được an toàn, E-Libera sẽ là một lựa chọn tuyệt vời khi nghĩ đến.

Lẽ nào vì những yếu tố đó mà Vương quốc Sorcerer đã nhắm đến ông?

“… Theo em thì Vua Pháp Thuật là người như thế nào?”

“Ông ta là một người có suy nghĩ rất linh hoạt, sở hữu một trí tuệ và mưu lược của cả một quốc gia. Điều đáng sợ nhất ở ông ấy chính là ông không bao giờ dựa vào sức mạnh áp đảo của mình, mà còn lên kế hoạch tỉ mỉ cho mỗi nước đi của mình. có thể nói rằng ông ta là một con quái vật với một đầu óc siêu việt, không thể dùng từ ngữ chính xác nào có thể miêu tả được. ”

[Hoh?] Zanac nhìn Renner, dường như có gì đó không ổn về cô. Biểu cảm của cô vẫn như thường lệ, nhưng giọng cô mang một cảm xúc khác thường, đó là sự kính trọng và tôn kính.

“Một chuỗi những âm mưu đan xen như lưới nhện diễn ra ngay trước mắt chúng ta có lẽ đã được dệt vào Vương Quốc từ nhiều năm trước. Chúng ta chỉ là những con sâu bị mắc bẫy.”

“Anh thích suy nghĩ chúng ta là những con bướm hơn.”

“Dù là trường hợp nào đi nữa chúng ta chỉ là những kẻ đáng thương trong mắt họ, nếu onii-sama thích sử dụng từ bướm trong phép ẩn dụ đó cũng tốt thôi. Ngay cả khi chúng ta bay qua những mạng nhện này một cách an toàn, chúng ta sẽ gặp một lớp mạng nhện khác bên dưới … thật đáng sợ. Em không tin rằng trên thế giới này lại có một người như ông ta tồn tại. Nếu mọi hành động của chúng ta hoàn toàn nằm trong dự tính của ông ta thì sao? ”

“Em đang muốn nói rằng ông ta vượt xa em à?”

Renner cười và không trả lời.

“Quay lại với chủ đề của chúng ta, có phải onii-sama đang nghĩ về việc tìm hiểu các lãnh thổ của Hầu tước Raeven, phải không? Em không nghĩ rằng anh có thể tìm thấy bất cứ điều gì có ích ở đó.”

“Đúng là như vậy, nhưng chúng ta cũng không thể cứ ngồi mà không làm gì, phải không?”

Khả năng Hầu tước Raeven đã phản bội họ là rất cao, họ phải làm gì để đối phó với điều này. Anh hy vọng rằng có thể tìm thấy manh mối nhỏ nhất cho tất cả những điều này.

“Trước khi chúng ta làm điều đó, em có một câu hỏi cho onii-sama. Nếu tình hình hiện tại tiếp diễn, Vương quốc Sorcerere chắc chắn sẽ bắt đầu trận chiến cuối cùng ở gần thủ đô. Onii-sama sẽ ra lệnh cho những người lính bảo vệ thành phố hay đưa họ ra ngoài để chặn cuộc tấn công? Làm thế nào để chúng ta tăng cường lực lượng? ”

“Anh đã nhận được phản hồi từ các quý tộc lân cận thủ đô.”

Những người ở xa chưa trả lời. Đó là vì họ chưa nhận được tin nhắn của anh, hay vì họ đứng một bên quan sát. Có lẽ họ muốn thấy hoàng gia bị xóa sổ để họ có thể cúi đầu trước Vua Pháp Thuật. Hoặc có lẽ họ không muốn bị điểm trừ trong mắt Vương quốc Sorcerer khi ra mặt bảo vệ Vương Quốc.

Họ tin rằng tốt hơn là nên tránh xa việc này là bằng chứng cho thấy họ hoàn toàn ngu ngốc.

Không, anh không nên chế giễu sự ngu ngốc của họ. Nếu họ biết được Vương quốc Sorcerer tàn ác như thế nào, thì chắc chắn họ đã không làm như vậy. Họ chỉ là những nạn nhân bị chi phối bởi sự thiếu thông tin.

Một khi thủ đô sụp đổ, không nghi ngờ gì nữa, Vương quốc Sorcerer sẽ mở rộng sự tàn bạo lan đến các thành phố khác. Các quý tộc muốn trốn khỏi cuộc chiến này sẽ bị tiêu diệt.

“Anh có niềm tin rằng … chúng ta có thể thắng không?”

Zanac nở một nụ cười cay đắng và bình tĩnh trả lời câu hỏi khó này.

“Không phải là vấn đề thắng hay thua, đơn giản là chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải đối mặt với chúng trong trận chiến. Vương quốc Sorcerer sẽ thiêu rụi từng mẫu đất của đất nước này và tàn sát tất cả người dân của chúng ta. Đây là lựa chọn cuối cùng của chúng ta nếu muốn sống. ”

“… Onii-sama … rất có phong thái của một vị vua, eh?”

“Sao? Ý em là gì? Em đang chế diễu anh vì quá sung mãn với chính mình à?”

“… Umm, nếu chúng ta thua trong trận chiến này, có phải toàn bộ Vương Quốc sẽ bị hủy diệt không? Nếu đúng là như vậy thì người dân của Vương Quốc dù họ trốn đến đâu họ cũng sẽ chết. Em không chắc lựa chọn đánh cược tất cả vào trận chiến này của onii-sama là chính xác, Hầu tước Raeven có thể đã phản bội chúng ta vì lý muốn cứu người dân. ”

“Anh hiểu rồi… thành phố của ông ấy có thể trở thành nơi an toàn cho những người tị nạn, hmmm,”

“Nhưng anh vẫn nghi ngờ Vua Pháp Thuật sẽ không cho phép điều đó xảy ra. Có thể hắn cũng đã ra lệnh cho Hầu tước Raeven giết những người tị nạn trong thành phố để kiểm tra lòng trung thành.”

Tại sao Hầu tước Raeven phản bội họ? Không rõ ông ta đã phản bội họ chưa? Có lẽ đây cũng là một mưu tính khác của Vua Pháp Thuật, để gieo trồng hạt giống nghi ngờ giữa họ để thả thính anh và Renner.

Zanac nghĩ về Hầu tước Raeven, người đàn ông này chỉ muốn một tương lai tốt đẹp hơn cho Vương Quốc.

Có lẽ anh nên viết cho ông ta một lá thư và có một cuộc trò chuyện, nhưng đó có thể là một động thái nguy hiểm.

Một kẻ phản bội tiếp tục nhận được những lá thư từ Vương Quốc. Điều đó chắc chắn sẽ khiến Vua Pháp Thuật đặt ra nghi ngờ về ông.

Có thể xem đó là một mưu đồ mà ông có thể sử dụng để chống lại, Tốt nhất là xảy ra trường hợp Hầu tước Raeven sẽ hành quân cùng với đội quân của Vua Pháp Thuật. Đây là thời điểm tốt nhất để làm điều gì đó như thế này. Nếu Hầu tước Raeven thực sự bị sức ép bởi gia đình ông bị bắt làm con tin, thì ông cũng hoàn toàn không có lỗi.

Zanac nhớ lại Hầu tước Raeven luôn yêu thương quá mức đứa con trai của mình.

Anh cố gắng nhớ từng chi tiết, đôi mắt anh gần như nheo lại thành một đường cho đến khi anh ta bị gọi trở lại thực tế khi nhìn thấy em gái mình.

“Những người dân tị nạn? Nói về điều đó, cha muốn em … được rồi, ông ấy muốn chúng ta chạy trốn về Liên minh Karnassus với tư cách là đại diện của Vương Quốc. Đó là yêu cầu của ông trước khi anh nhốt ông lại. Nếu bây giờ em muốn làm theo, tốt nhất là nên sớm rời khỏi thủ đô. ”

Anh phải sớm lên kế hoạch thảo luận với mọi người và đối mặt với một trận chiến quyết định chống lại Vương quốc Sorcerer. Anh không muốn đề cập đến sự thật rằng, họ không có cơ hội nào cả. Thất bại có nghĩa là thủ đô và các thành phố khác sẽ bị san bằng thành tro bụi.

Điều đó có nghĩa là không một nơi nào trong Vương Quốc an toàn. Có lẽ họ nên làm theo lời đề nghị của cha và từ bỏ đất nước.

Trong những tình huống thông thường, có hai cách mà một đất nước chiến thắng sẽ đối phó với hoàng tộc của đất nước bị thua trận.

Một là thông qua các cuộc hôn nhân chính trị kết hợp họ với nhau, hai là giết sạch mọi dòng máu hoàng tộc để không xảy ra hậu quả về sau.

Vương quốc Sorcerer chắc chắn sẽ chọn cách sau.

“Đó là một ý tưởng tuyệt vời, onii-sama cũng đến đó chứ?”

“Tại thời điểm này, làm thế nào anh có thể … Nếu anh trai của chúng ta vẫn còn ở đây, anh sẽ chọn bỏ chạy. Đừng bận tâm đến việc, anh sẽ làm gì nữa? Vua Pháp Thuật bất tử nên có lẽ ông ta sẽ không hãy quan tâm đến phụ nữ, nên tất cả phụ nữ trong cung chắc chắn cũng sẽ bị giết. ”

“Nếu Vương quốc Sorcerer đánh bại chúng ta, em có thể bị cưỡng hiếp bởi một trong những kẻ mà chúng ta ghê sợ.”

Zanac thể hiện sự ghê tởm trên khuôn mặt khi nghe em gái mình bình tĩnh nói những lời như vậy. Nhưng, anh phải thừa nhận rằng cô nói cũng có lý.

Người đẹp Renner rất nổi tiếng, luôn có những loại người như vậy tồn tại.

“Vậy thì hãy nhớ đừng rời xa khỏi Climb và Unglaus kể từ bây giờ.”

“Mmm, Okay, em sẽ không để Climb rời khỏi mình.”

“Không có ai ngoài hai chúng ta ở đây và giờ hãy ngưng nói về tình hình hiện tại, nhưng em phải cho anh câu trả lời về hai người đó.”

Tại sao Brain Unglaus lại chọn phục vụ người phụ nữ này?

Mặc dù anh đã nghe tin đồn rằng Brain quan tâm đến Climb, nhưng anh ta dường như không phải là người đồng tính. Tuy nhiên, theo một số cuộc điều tra, có vẻ như anh ta không thích bất kỳ người phụ nữ nào cả – Không phải vì anh ta chỉ quan tâm đến trẻ em chứ?

Anh không thể nói lên những suy nghĩ đó, anh biết rằng em gái anh đáng sợ như thế nào. Nếu hai người đó biết được điều đó, nó sẽ thật rắc rối.

“Dù sao đi nữa, em không có ý định chạy trốn. Là một công chúa, em sẽ đối mặt với cái chết với niềm vinh dự và trang nghiêm.”

Thật là bất ngờ.

Anh đã từng nghĩ về điều này trong quá khứ, về việc em ấy sẽ chấp nhận bất kỳ cuộc sống nào miễn là có thể ở cùng với Climb. Có lẽ em ấy chỉ nói như vậy ở đây và đã chuẩn bị hoàn tất để trốn.

[Em ấy sẽ là kiểu người sẽ làm điều đó …]

“Nhưng ngay cả một xác chết vẫn có thể bị Vua Pháp Thuật khai thác thông tin.”

“Có lẽ là vậy, mà onii-sama sẽ lãnh đạo quân đội chống lại Vua Pháp Thuật à?”

“À, ừ. Mặc dù sự hiện diện của anh sẽ không tạo ra kỳ tích nào cả, quân đội cần một hoàng gia để lãnh đạo họ – anh phải giữ vững lập trường.”

Zanac nhìn về phía trần nhà.

“Vừa rồi em có nói anh sẽ là một vị vua trong tương lai, đó là lý do tại sao trách nhiệm này thuộc về anh … hy vọng cha sẽ sắp xếp cho tang lễ của anh … em có thể chọn chạy trốn bất cứ lúc nào em muốn.”

Mặc dù anh lúc nào cũng cảm thấy khó chịu về em gái của mình, nhưng họ vẫn chung huyết thống. It nhất đó là những gì mà anh có thể làm với em mình vào lúc này. Có lẽ anh sẽ nhận được sự thương hại của Thần thánh sau khi chết.

“Em hiểu. Em sẽ xem xét tình hình mà làm như vậy.”

Khi Zanac tập trung nhìn về phía cô, anh thấy Renner trả lời với một nụ cười thường thấy ở cô.

———-***———-

Phần 3

Cuối cùng Vương quốc Socerer cũng bắt đầu tiến quân về phí Tây. Họ đã tàn phá vô số thành phố và làng mạc trên đường đi. Đích đến kế tiếp là thủ đô, mặc dù di chuyển với tốc độ khá chậm.

Một đội quân càng lớn, tốc độ hành quân sẽ càng chậm. Tuy nhiên, theo người bạn đồng hành, Evileye, điều nay sẽ không hợp lý với đội quân của Vương quốc Socerer, một đội quân chỉ toàn là Undead. Cô cho rằng mục đích của việc này là để xóa sạch toàn bộ dân cư Vương Quốc.

Nỗi sợ hãi và lo lắng về việc thủ đô sắp bị tấn công dẫn đến sự hỗn loạn bùng phát trong thủ đô, dẫn đến việc nhiều người đã chết. Lúc này người dân thủ đô có hai lựa chọn.

Một là chạy trốn về hướng ngược lại với E-Rantel – phía Tây.

Lựa chọn còn lại là ở lại thủ đô, đóng cửa và cầu nguyện.

Phần lớn mọi người đã chọn ở lại thủ đô. Những người chọn đầu tiên đều là những người có của cải, quan hệ hoặc những kỹ năng để đảm bảo sự sống còn của họ khi phải di cư đến những vùng đất xa xôi.

Đó là lý do tại sao hơn 95% dân số thủ đô đã chọn ở lại. Nhưng, điều đó chỉ đúng cho đến ngày hôm qua.

Hoàng tộc đã ban hành một sắc lệnh.

Nội dung của sắc lệnh này là: vì quân đội Vương quốc Sorcerer đang đến gần, thành phố cần nhiều nhân lực hơn để bảo vệ. Tất cả những người đàn ông khỏe mạnh đều phải tham gia trận chiến. Thực chất đây là một lệnh cưỡng chế.

Tất nhiên, có nhiều người rất sợ chiến trường và vì vậy họ chọn cách bỏ trốn, nhưng đá số mọi người tin rằng nếu họ chọn không tham gia chiến tranh, những người thân yêu của họ sẽ chết.

Ý chí mãnh liệt của người dân bắt đầu lan rộng trong thủ đô, những người bị ảnh hưởng bởi nó bắt đầu rơi vào điên loạn. Đường phố nhộn nhịp với những người đàn ông chuẩn bị cho chiến tranh. Những người cha và những đứa con trai đều trở thành những người lính. Những người mong muốn khẩu phần tốt hơn trong khi họ rời đi làm cho ngành công nghiệp ẩm thực bùng nổ. Điều này đã trở nên trầm trọng hơn bởi người dân biết về việc hoàng gia đã ra lệnh cho mọi thương gia trong thành phố giữ giá thực phẩm ở mức thấp.

Nhóm Blue Rose chen lấn đi qua dòng người.

Lakyus có một gợi ý với những đồng đội sau lưng cô.

“Tôi đã nói với mọi người rồi, tôi có thể đảm nhận việc chuyện này. Dù yêu cầu không chỉ định rõ ràng ai phải đi, nhưng không có nghĩa là toàn bộ chúng ta đều đi. Tôi nghĩ ai cũng có việc cần phải làm đúng không? Hay chúng ta tách nhau ra?”

”…Chuyện gì thế Lakyus? Tại sao cô cứ không muốn cho chúng tôi đi cùng?”

Lakyus miễn cưỡng nở nụ cười khi nghe Evileye nói. Dù trong đầu cô nghĩ, ”Sao cô lại biết.”. Evileye khá giỏi về những việc đó, nhưng Tia và Tina còn nhanh nhạy hơn cô nhiều. tạ ơn chúa vì cô không phải đối mặt với họ.

“Tôi hiểu cảm giác của Lakyus lúc này. Tôi nghe nói Azuth-danna cũng có mặt mà, đúng không?”

Lakyus cảm thấy tim mình vừa rớt ra ngoài.

 

Đúng vậy. Chú của Lakyus, Azuth Aindra, thủ lĩnh nhóm mạo hiểm gia Adamantite Red drop cũng được mời đến.

“Oh, hai người là họ hàng, hẳn phải có nhiều chuyện riêng tư để nói. Chúng tôi hiểu mà.”

Tốt rồi, sự nhầm lẫn của họ đã đưa họ ra khỏi lý do thực sự. Lakyus đồng tình với những gì Gagaran đã nói,

“Đúng vậy. mọi người có thể làm việc này vì tôi chứ? Chú ấy đã không gặp tôi kể từ lúc đến thủ đô rồi. Nên –“

“Thật phức tạp.”

“Không thể tin được.”

“Ể?”

Lakyus nhìn cặp song sinh.

“Hai người là người thân và đều là mạo hiểm gia cấp Adamantite. Với tình hình hiện tại, nếu chú ấy đã về thủ đô và không nói cho cậu biết, sao người yêu cầu của chúng ta tìm ra được thông tin này?”

“Nếu ông ta có quan hệ với Red Drop, hẳn ông ta sẽ nói ra. Nhưng người yêu cầu đó đã không nói gì cả.”

 

Đêm qua, một người đàn ông vô danh đã xuất hiện tại nhà trọ mà Blue Rose đang ở, nói với họ rằng họ có yêu cầu công việc, và đi đến địa điểm này. Người này trực tiếp tiếp cận họ mà không thông qua Hội mạo hiểm giả là một hành động đáng ngờ đến mức khiến Lakyus muốn từ chối lời đề nghị của ông ta. Tuy nhiên, khi biết rằng Azuth của Red Drop cũng sẽ ở đó, cô đã đồng ý xuất hiện.

“Đúng thế, điều này rất đáng ngờ., thậm chí nó có thể là một âm mưu. Nó có thể là một lời nói dối để nhử chúng ta.”

“Yeah. Với khả năng đây có thể là một cái bẫy – dù cậu mạnh mẽ, nhưng có nhiều thứ cậu không thể xử lí một mình được. Nếu bên kia có ý định hại chúng ta, chúng ta không nên để chúng xử lí từng người một được.”

”Mọi người…”

Lakyus rất vui vì mọi người lo lắng cho cô nhưng,

“Chúng tôi cũng muốn gặp vị senpai anh hùng đó.”

Lakyus cảm thấy dạ dày cô quặn lại.

Trong khi chú của cô ấy không chính xác là một kẻ xấu, ông ta cũng không thể được gọi là một người tốt. Nhìn chung, điều cô chắc chắn là anh ta là người chỉ có thể gây ảnh hưởng xấu đến trẻ em.

Khi Lakyus gặp lại ông khi cô vẫn còn là một đứa trẻ, ông có vẻ bình thường nhưng có vẻ như ông đang che giấu bản chất thật của mình. Có lẽ não của ông đã bị hỏng trong nhiều cuộc phiêu lưu của mình?

Cô chỉ có một giải pháp cho những điều mà cô không thể hiểu được – mặc dù đây không phải chính xác điều gì đó mà những vị Thần sẽ bận tâm – đó là cầu nguyện. Ngoài ra, cô không thể làm gì khác.

Chú của cô là kiểu người hành động trung thực và chính trực khi gặp ai đó lần đầu tiên. Ông cũng là kiểu người thích nói những câu ngô nghê như, “nếu bạn khao khát một anh hùng, thì nhiệm vụ của anh hùng là xuất hiện để thực hiện điều ước của bạn.”.

Cô chỉ có thể hy vọng rằng ông sẽ làm điều tương tự vào lần này.

Lakyus và đồng đội đã đến nhà trọ mà họ được báo trước.

Công việc kinh doanh quanh đây dường như khá tồi tệ và nói chung nơi này khá bẩn thỉu.

Các cửa ra vào nhà trọ được xây dựng tốt và nặng đến đáng ngạc nhiên.

Ngay sau khi Lakyus mở cửa, Tia và Tina vỗ hai lần vào eo cô.

Đó là một tín hiệu cảnh giác. Họ hẳn đã nhận thấy điều gì đó.

Sau cánh cửa là quầy phục vụ nhưng họ không thấy bất kỳ bằng chứng nào cho thấy nơi này đang phục vụ uống rượu.

Điều đó có nghĩa là nơi này không hoạt động như một quán rượu, mà chỉ là một quán trọ.

Lakyus cảm thấy rằng tất cả mọi người đã chuyển sang chế độ cảnh giác do sự đáng ngờ của nơi này. Họ đã chuẩn bị sẵn sàng cho trận chiến nổ ra bất cứ lúc nào.

Lakyus nói chuyện với người đàn ông đứng từ xa sau quầy.

“…Chúng tôi là Blue Rose, đến để gặp khách hàng.”

“Lên phòng 301, ngài Azuth của Red Drop đang chờ.”

Chú ấy đã ở đây rồi? Đến lúc tìm hiểu xem có đúng thật không rồi.

Lakyus cảm ơn anh và ngay lập tức leo lên cầu thang bên cạnh.

Nhà trọ im lặng đến lạ thường. Họ đã không gặp thêm ai khác trong suốt quãng đường, họ cũng không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào. Có phải vì các bức tường có đặc tính cách ly âm thanh tuyệt vời hay là do nhà trọ thực sự trống rỗng?

Nhóm lên tầng ba và thấy số lượng phòng trên này ít đến mức đáng ngạc nhiên. Các phòng trên tầng này có lẽ rất lớn.

Lakyus gõ cửa, phòng có một dấu hiệu được đánh dấu bằng số 301.

“Chú, cháu là Lakyus đây.”

Ngay sau khi lắng nghe, cô nghe thấy giọng thì thầm của một người đàn ông bên kia cánh cửa nói ”Vào đi.”. Giọng nói nhỏ tới mức cô không phân biệt nổi giọng đó có phải là chú cô hay không.

Sau khi chặn Tia và Tina, Lakyus tự mình mở cửa.

Nội thất của căn phòng rất khác biệt so với bên ngoài của nó.

Căn phòng chứa đầy đồ nội thất tinh xảo và nặng nề, sang trọng hơn nhiều so với nhà trọ của Lakyus. Thành thật mà nói, điều đó làm cô ấy phát điên. Nhà trọ này là cực kì đáng ngờ sau tất cả.

Họ thậm chí còn chưa hoàn thành việc khảo sát toàn bộ căn phòng khi một giọng nói hướng về Lakyus.

“Aw, Lakyus-chan! Lâu lắm mới gặp!”

“chú…”

Nó đích thị là giọng chú cô.

Lakyus đóng sập cửa theo hướng mà giọng chú cô phát ra.

“chu-chuyện gì thế Lakyus?”

Gagaran là người đầu tiên lên tiếng.

Mọi người chắc đã nghe giọng cô chú rồi. Thật khó để cô ấy nói rằng không có gì sau hành động đó.

“Mọi người, tôi nghĩ tôi sẽ gặp riêng chú ấy.”

“Cái gì… cô thực sự nói thế sau khi tất cả chúng ta đã đến đây?”

Giọng của Evileye vang lên như dự đoán.

Lakyus nhìn biểu cảm của mọi người. Evileye đã nói với tư cách là đại diện, cô có thể nói rằng những người còn lại có cùng suy nghĩ từ biểu cảm của họ.

Vậy thì –

“Haizz. Được rồi. Để tôi nói rõ này, chú tôi là một người khá kỳ cục.”

“…Thủ lĩnh của Red Drop á?”

Lakyus thể hiện sự nghiêm khắc như mong đợi của một thủ lĩnh và gật đầu khi nghe những gì Tina đã nói, rồi cô nhìn về phía những người khác. Họ bối rối, nhưng đã hiểu tính Lakyus từ lâu, họ biết cô thành thật. Sau khi cô phân tích điều đó từ biểu cảm của họ, Lakyus lại mở cửa.

Có một chiếc ghế dài bằng vải nhung sáng bóng trong phòng.

Trên đó là một người đàn ông, một người đàn ông mà cô biết rõ – đó là Azuth Aindra bằng xương bằng thịt.

Phần cơ thể bên trên của ông ta hoàn toàn lộ ra, có thể thấy rõ cơ bụng và xương sườn. Đây không phải là cách mà một người nên thể hiện mình trước khách hàng của họ nhưng đó không phải là lý do tại sao Lakyus ngăn bạn đồng hành của mình tiến về phía trước.

Trên cơ thể Azuth, bên trái và bên phải của ông, là hai người phụ nữ bán khỏa thân đang rúc vào người ông.

Không, họ không thể được gọi là bán khỏa thân. Những bộ ngực đầy khiêu gợi của họ được phơi bày hoàn toàn và mặc dù họ đang mặc đồ lót, đó chỉ là những sợi dây hầu như không thể che đậy bất cứ thứ gì.

Từ vẻ ngoài, họ có vẻ là những người hộ vệ cao cấp.

Trang phục khiêu dâm có khả năng được cởi ra gần đây đã nằm rải rác khắp mặt đất. Azuth giữ cả hai người phụ nữ trong mỗi cánh tay của anh ta, hai tay anh ta chụp lấy ngực họ, xoa xoa chúng.

“Chú à…Cháu gái chú được triệu tập bởi cùng một khách hàng với chú đấy, chú không thể chào đón cháu bằng phong thái lịch sự hơn à?” Lakyus nói.

Tuy nhiên, bàn tay của Azuth không rời khỏi bộ ngực của những người phụ nữ đó khi ông tiếp tục nhào nặn chúng. Những người phụ nữ dường như không bận tâm đến nhóm Lakyus, mà chỉ vô tư tiếp tục với những tiếng rên khe khẽ.

Thái độ này thật lòng khiến Lakyus nổi giận một chút. Nếu những người phụ nữ này đã được khách hàng của họ mua, Lakyus muốn nói chuyện với họ.

“Naaaaaah, Ta đã nghĩ mấy đứa sẽ đến muộn hơn cơ.Uhh, ta đâu có làm nó trên giường, nên chuyện đó đâu quan trọng phải hông?”

“Tất nhiên là quan trọng!” Lakyus không bận tâm quay qua kiểm tra biểu cảm của đồng đội cô.

“…Thật á?” Azuth có biểu cảm bối rối, nhưng anh ta vẫn tiếp tục tập nhào nặn ngực của hai cô gái. “Cháu có suy nghĩ quá ngây thơ rồi đấy. Đó là bản năng tự nhiên khi đàn ông muốn lên giường cùng những cô gái xinh đẹp. Con của ta chắc chắn cũng sẽ kế thừa những món quà như vậy. Cháu không biết là điều quan trọng nhất là phải duy trì nòi giống à?”

“Hmmm, kể cả anh là người sinh ra ở địa vị cao, thứ đó vẫn ám ảnh in sâu trong tim anh à?”

Khi nghe Evileye nói thế, Azuth có vẻ mặt khó chịu và lườm cô. Dù cảm thấy áp lực từ ánh mắt đó, nhưng không ai trong Blue Rose lùi lại. Với Evileye thì nó chỉ như gió thoảng thôi, cô tiếp tục,

“…Phew, Từ biểu cảm của anh thì tôi có thể nói chính xác là một thiện xạ. Họ gọi anh là anh hùng nhưng anh không khác gì một đứa trẻ. Có lẽ nào, lý do thực sự mà anh từ bỏ địa vị quý tộc và chọn sống như một mạo hiểm gia vì anh chính là loại người đó …? Dù sao thì, đây cũng không phải thái độ để gặp khách hàng, Các cô gái, hãy rời khỏi đây.”

“- có chuyện gì với đứa trẻ này thế?”

Cô ả phía bên phải lườm Evileye.

“Phew, rõ là phiền phức…Này, Aindra…căn phòng bên kia còn trống chứ?”

Evileye chỉ về phía cánh cửa không nằm ở hướng hành lang.

“Ahhh. Đó là phòng ngủ. Tôi đã kiểm tra nó rồi.”

“thế à? Cho họ vào đó đi.”

“Có chuyện gì với con bé này vậy? Cô đang cố làm gì vậy?” Người phụ nữ bên trái trừng mắt nhìn Evileye với vẻ mặt tức giận. “Cô đừng có hành động như thể mình cao sang và mạnh mẽ lắm, cô chỉ là một con nhóc thậm chí còn chả dám lộ bộ mặt thật của mình”

“…Hazzzzzzz. sử dụng [Charm person] ngay.”

“ À, vâng. Đã hiểu.”

Người phụ nữ bên trái đứng dậy ngay lập tức, khiến người phụ nữ bên phải có biểu hiện sốc với cái miệng há hốc

“Cô cũng vậy. Đừng quên dọn đống quần áo trên sàn.”

Trước khi người phụ nữ có thể trả lời, [Charm person] đã được sử dụng. Hai người phụ nữ ngoan ngoãn bước vào phòng bên cạnh.

Azuth bĩu môi và nâng vai. Từ góc nhìn của maoh hiểm giả, những gì Evileye đã làm không khác gì ai đó rút thanh kiếm của họ ra, nhưng ông dường như không có đổ lỗi cho cô vì điều đó. Mặc dù cô không muốn thừa nhận điều đó, Evileye thấy anh ta khá khoan dung trong vấn đề đó.

“Evileye, làm tốt lắm!” Tina đưa ngón tay cái lên cho Evileye. “Mặc dù vậy, có thể  những người phụ nữ là sát thủ, như mong đợi từ một mạo hiểm gia cấp Adamantite.

” Họ à?”

“Chúng tôi được đào tạo để làm những gì được cho là tốt nhất. Phụ nữ không có nhiều năng khiếu hoặc tài năng đặc biệt chỉ có thể dùng đến vũ khí là nữ tính của họ. Mặc dù Gagaran là trường hợp ngoại lệ, tôi sẽ giải thích phương pháp của họ. Đầu tiên-”

Evileye làm ngơ trước lời giải thích của Tia với Lakyus.

“Sẽ thật rắc rối nếu điều đó là sự thật. Chà, tôi sẽ không làm gián đoạn cuộc nói chuyện của hai người đâu. Cứ nói chuyện thoải mái đi.”

“Cảm ơn, Evileye. Vậy bây giờ, haizzz…” cô đã quá mệt mỏi trước cả khi kịp nói bất kỳ từ nào, “ Vậy bây giờ, thưa chú, khách hàng của chúng ta khá đáng nghi đấy. Họ là ai?”

“Hmmm? này này, đừng nói cháu đến đây trong khi vẫn chưa biết họ là ai nhé? Hmmm, họ là những người thuộc về một tổ chức khổng lồ, có lẽ vậy.”

“Có lẽ vậy? Xem ra, chú có vẻ khá thân thiết với họ?”

“Ta chưa gặp mặt họ trực tiếp. Nếu họ biết ý thì họ sẽ tự giới thiệu tên mình. Hmm, còn nếu họ định giấu danh tính, vậy thì – ” Azuth cười, “họ chắc chắn mờ ám. Vậy cháu dự định làm gì?”

“ý chú là sao khi nói cháu dự tính gì?”

“Nếu cháu định chạy– à không rời khỏi đây, cháu có thể sử dụng con đường mà ta chuẩn bị sẵn.”

“Chúng cháu không định rời đi.”

Lakyus cảm thấy mọi người đang lườm cô.

“…Pfff. Nghĩ kỹ đi. Quân đội của Vua Pháp Thuật đã giết sạch toàn bộ dân chúng và thiêu trụi mọi thành phố trên dường đến đây. Nghĩ rằng thủ đô sẽ được đối xử khác biệt là một suy nghĩ cực kỳ ngây thơ.”

“Vậy chú, hãy chiến đấu cùng nhau!”

“Không thể. Bời vì ta không trực tiếp xác thực sức mạnh của hắn, ta không dám chắc. Nhưng nếu những tin đồn là thật, ta – chúng ta không thắng nổi hắn. Chỉ có quái vật mới đánh bại được quái vật, sẽ không khôn ngoan nếu con người như chúng ta can thiệp.”

Azuth thở dài não nề. Lakyus chưa từng thấy ông như thế này trước đây.

“…Ta biết đây chỉ là sự lãng phí thời gian. Đó là lý do ta không mang theo nhóm của ta đến đây. Ta cũng đã bảo lão anh trai của ta trốn đi.”

“Nhưng…không ai làm thế đúng không?”

“Haah. Đúng là một đám….ngốc ngếch. Nhưng, hắn ta cũng đã gửi đám trẻ cho ta chăm sóc. Chúng đã được những đồng đội của ta hộ tống đến nước Cộng Hòa và giờ chắc đã tới nơi.”

Những cảm xúc phức tạp nảy sinh trong trái tim Lakyus, Tia lo lắng nói, “Sếp à”. Cùng lúc đó, một giọng nói của người đàn ông vang lên từ hành lang, “Mọi người đến rất đúng giờ!”

Ba người đứng cạnh cửa, Tia, Tina và Gagaran, dường như bị đẩy bởi lực vô hình vào phòng. Một người đàn ông và một người phụ nữ theo sau họ.

Người đi trước là một chàng trai trẻ.

Tất cả mười ngón tay của anh ta đều có mang nhẫn. Một nụ cười dịu dàng tỏa ra từ khuôn mặt anh.

Đằng sau anh là một người phụ nữ mệt mỏi. Quần áo của cô bị lỏng và cô đi với một dáng vẻ rằng cô không muốn đi bộ chút nào. Một chiếc mũ khổng lồ khác thường đội trên vòm của cô, che gần hết khuôn mặt.

Lakyus nâng cao cảnh giác.

Những đồng đội của cô đã bị áp chế ở cấp độ sinh học – nghĩa là chỉ từ sức mạnh thuần túy. Cả hai vị khách này đều có khả năng mang đến cho mạo hiểm giả cấp Adamantite mạnh mẽ như Lakyus một nỗi sợ hãi mà cô không thể nói thành lời.

Tuy nhiên, một khi người đứng sau họ xuất hiện, bầu không khí đột ngột thay đổi.

Đó là một người đàn ông với cơ thể khổng lồ, từ từ bước vào phòng. Trang phục của anh ta giống như của một kẻ man di cầm rìu. Một áp lực dữ dội, áp đảo phát ra từ anh ta khiến họ cảm thấy như thể không gian xung quanh họ đang bị bóp méo.

Hai người trước mặt họ thực sự rất mạnh.

Nhưng, người đàn ông đó còn mạnh hơn cả hai.

Lakyus không thể di chuyển, như thể cô đang bị nghẹt thở.

Là một mạo hiểm gia được xếp hạng Adamantite, cô đã đánh bại vô số quái vật và ác quỷ mạnh mẽ nhưng tất cả bọn họ đều lu mờ so với người đàn ông này. Anh ta thậm chí có thể mạnh hơn con quỷ đầu lâu xuất hiện trong thời gian xáo trộn của Jaldabaoth.

Người đàn ông này có lẽ là vệ sĩ của hai người đó.

Những người mạnh mẽ như họ, nếu họ không thuộc về bất kỳ tổ chức nào, chắc chắn sẽ gây ra những tin đồn về họ lan truyền. Nếu là trường hợp đó, những gì đứng đằng sau họ phải là một tổ chức cấp quốc gia khổng lồ để có thể che giấu thông tin về họ hoàn toàn.

“…Chúng ta đã đúng khi mang theo vũ khí.”

“…Mỗi người trong số họ đều mạnh hơn chúng ta.”

“Haaah. Tôi không nhớ đã nghe về những người như này trong Vương Quốc.”

“Oy oy oy, mấy người đến trễ nên đừng có tỏa ra mấy cái hào quang đáng sợ như thế. Có phải người ủy thác công việc cho mấy người bảo thế không? làm mấy việc ngớ ngẩn như thế này?”

Người phụ nữ mà Azuth trêu chọc phản đối,

“Mang theo cả gái điếm, ấn tượng đấy, ông già. Đây đau phải khách sạn tình yêu -”

Azuth đáp lễ,

“Hmm, Nơi này chính là lí do mà ta gọi họ tới, ta muốn mấy người cũng thấy ghê tởm như ta.”

“Tsk -”Người phụ nữ nghiến răng đó là một biểu cảm khó chịu khi từ ngoài nhìn vào.

Cô không phản đối những gì Azuth đã nói, có nghĩa là nhà trọ này thực sự có liên quan đến họ. Chỉ có hai quốc gia có khả năng thành lập các tổ chức cấp quốc gia. Một người là Cộng Hòa Argland, còn lại là Pháp Quốc.

Có vẻ như là vế sau.

“Chà chà, nếu mọi chuyện kết thúc ngay bây giờ, tôi sẽ rất vui.”

“Quie-chan…haizz, Quie-chan là thủ lĩnh lần này nên tôi sẽ nghe theo vậy.”

Sau khi bị nhắc nhở bởi người đàn ông, người phụ nữ nhún vai đầy miễn cưỡng và gật đầu.

“Azuth-sama nói rất đúng. Ngài đã dành ra khoảng thời gian trong lịch trình bận bịu của mình để gặp chúng tôi mà chúng tôi vẫn đến trễ nhất. Tôi xin được xin lỗi bằng tất cả sự tôn trọng của mình.”

“Hmph”

———-***———-

Phần 4

Azuth mĩm cười nhẹ nhàng, đó là nụ cười của một quý ông không bao giờ chùn bước.

“Trước hết, xin hãy thứ lỗi vì tôi sẽ nói thẳng – chúng ta hãy bắt tay vào công việc, Azuth Aindra-sama và các thành viên của Blue Rose đã có mặt,”

Lakyus nheo mắt.

Chú của cô từ lâu đã không để ý đến danh hiệu cao quý của mình, nhưng vì ông vẫn là người đang mang danh hiệu hiệp sĩ danh dự, nên một nghi thức phù hợp là cần thiết trong hoàn cảnh này, chính vì vậy ông đã sử dụng tên đầy đủ của mình. Tuy nhiên, Azuth thật sự không thích được gọi bằng tên đầy đủ.

Những người lần đầu tiên gặp ông, nếu tiếp tục bị cuốn vào nghi thức sẽ không nhận ra điều này.

Tuy nhiên người đàn ông ở đây đã biết được việc này. Điều này có nghĩa là người đàn ông này đã điều tra rất kỹ các thông tin, không, sẽ chính xác hơn khi nói rằng tổ chức đứng sau người đàn ông này đã thực hiện tốt việc điều tra.

“Lakyus Alvein Dale Aindra-sama. Evileye-sama. Tia-sama. Tina-sama. Gagaran-sama. Chúng tôi ở đây để thuyết phục các bạn gia nhập đội ngũ chúng tôi. Lựa chọn chiến đấu đến hơi thở cuối cùng tại đây là một hành động đáng trân trọng, nhưng các bạn nên nghĩ về tương lai nhiều hơn. ”

“Ugh. Thật là thô lỗ. Quốc gia nào đã cử ông đến đây?”

“Vấn đề không phải là bọn ta đến từ đất nước nào. Điều đó không quan trọng”

Đột nhiên, một bàn tay xuất hiện từ phía sau người phụ nữ và bịt miệng cô lại.

“Không thể nào!”

Tia và Tina rút vũ khí ra trong sự ngạc nhiên.

Đứng đằng sau người phụ nữ là một người đàn ông mặc trang phục kỳ quái. Toàn bộ cơ thể của hắn, kể cả mặt và tay đều được che kín. Nhiều tấm kim loại hợp thành một bộ quần áo của hắn trông có vẻ rất chắc chắn.

“Không được, đây là một kỹ năng của class Sát Thủ(Assassin) vượt quá tầm hiểu biết của chúng ta.”

“Không ổn, người này mạnh hơn chúng ta rất nhiều.”

Hai đồng đội của cô là những sát thủ mạnh nhất – lợi hại nhất mà Lakyus biết, nhưng người đàn ông này còn mạnh hơn.

“Xin đừng lo lắng và vui lòng cất vũ khí. Nếu mục tiêu của chúng tôi là tiêu diệt các bạn, chúng tôi đã không cần giới thiệu bản thân với một phương pháp tầm thường như vậy.”

Người đàn ông này nói đúng. Không ai trong số những mạo hiểm giả xếp hạng Adamantite này có thể phát hiện ra tên sát thủ đó, hắn đã che giấu hoàn toàn bản thân một cách hoàn hảo. Sau đó hắn lại xuất hiện một cách ngu ngốc như vậy nghĩa là nhiệm vụ của hắn không phải là ám sát họ.

Hoặc có lẽ đây là một phần trong chiến thuật của chúng. Chúng làm vậy để nhắc nhở họ rằng nếu họ không đồng ý gia nhập nhóm, những sát thủ kiệt xuất có thể giết họ bất cứ lúc nào chúng muốn.

“Ngoài ra, rất xin lỗi về những lời nói không phù hợp của đồng đội tôi.”

“Oy oy. Có lý do gì các vị muốn dấu thân phận phải không? Tôi đoán các người đến từ Pháp Quốc?”

“Họ thực sự đến từ Pháp Quốc à? Thật khó tin nơi đó tồn tại những người như thế này.”

Evileye nói với vẻ bị sốc. Lakyus cũng ngạc nhiên không kém.

Trong quá khứ họ đã từng sử dụng một đơn vị chiến đấu để thiêu rụi những ngôi làng của demi-human, họ thật sự rất mạnh. Đặc biệt là đội trưởng của đơn vị, vào thời điểm đó mạnh hơn cả Lakyus. Tuy nhiên, không ai trong đơn vị đó mạnh bằng những người đang đứng trước mặt.

“Cô không biết à? Ta nghĩ rằng ít nhất cô đã từng nghe thấy những tin đồn về họ … họ là niềm tự hào của Pháp Quốc, là một đơn vị anh hùng, Hắc Thánh Kinh. Có khả năng tất cả bọn họ đã đạt đến cảnh giới của những anh hùng. ”

Azuth nhìn về phía những người đó.

Người đàn ông nở nụ cười giống như một con thú nhìn thấy con mồi trước khi nó ăn thịt.

“Hahahaha … Có vẻ như ngài biết khá nhiều về chúng tôi. Nhưng, có phải nhóm của ngài cũng có một người như vậy? Một người giống như bọn tôi, thậm chí còn mạnh hơn tôi?” . Hắn ta chỉ về phía Evileye”Evileye của Blue Rose. Cô là một người khá là khó đối phó. ”

Tuy nhiên, với thái độ của hắn ta cho thấy hắn không phải là một người thừa nhận thất bại, thay vào đó, biểu hiện của hắn nói với họ rằng hắn xem Evileye ngang hàng với mình.

“… Hừm. Luôn có những người mạnh hơn tôi … Hmm … không nói đến lũ quái vật, một người mạnh hơn tất cả bán nhân loại và nhân loại, chỉ có Momon-sama là mạnh nhất.”

“Chỉ có Momon? Hmmm …”

Người chiến binh( class barbarian ) lẩm bẩm với chính mình trong khi một nụ cười dần dần nở trên mặt, và không nói gì nữa.

“Nghe này. Các người đến từ đơn vị bí mật Pháp Quốc. Tại sao không chọn chiến đấu cùng với chúng tôi chống lại Vua Pháp Thuật để giành chiến thắng?”

“Có lẽ người phụ nữ đó cũng…không, điều đó….” Evileye vẫn đang lầm bầm một nhưng Azuth phớt lờ cô và hỏi người đàn ông, người nãy giờ vẫn đang giữ nguyên nụ cười trên mặt.

“Nhận được một lời mời từ người cao quý như ngài là một vinh dự cao nhất với tất cả chúng tôi. Tuy nhiên, chúng tôi ở đây với một nhiệm vụ duy nhất là thuyết phục những người đáng quý như mọi người tham gia cùng chúng tôi. Nên chúng tôi chỉ có thể chọn từ chối một cách lịch sự đề nghị của ngài. Rốt cuộc, những người lính tham gia vào những trận chiến vì những ham muốn ích kỷ sẽ mang lại tổn hại cho tổ chức của họ.”

“Tôi thấy rằng các vị chỉ đang cố dùng mệnh lệnh để từ chối khéo. Tuy nhiên, tôi vẫn tôn trọng ý kiến của các vị.”

“Thật buồn chán – nhưng chẳng phải mọi thứ sẽ đơn giản hơn nếu chúng tôi nghe theo chỉ thị từ cấp trên?”

Người phụ nữ khó chịu nói. Nụ cười của người đàn ông mất dần và nó được thay thế bằng một biểu hiện bối rối.

“Tôi cá rằng cô là kiểu người lúc nào cũng cảm thấy phiền phức khi gặp bất cứ vấn đề gì.”

“Đúng vậy. Miễn là tôi làm đúng nhiệm vụ của mình, khi xảy ra việc ngoài ý muốn trách nhiệm sẽ luôn thuộc về cấp trên của tôi. Thật khó chịu khi phải tự gánh vác trách nhiệm, vì vậy tôi không muốn bận tâm đến điều đó. Tôi khá giỏi chuyển trách nhiệm sang người khác, tôi thậm chí còn nhận được lời khen ngợi về điều đó ~ ”

“Đó không phải là khen ngợi.”

Người chiến binh thì thầm với chính mình.

“Hehe. Giờ thì, Aindra-sama…xin lỗi, Azuth-sama, chúng tôi hiểu ý của ngài. Vậy còn các thành viên của Blue Rose thì sao?”

“Trước đó, bọn tôi có thể hỏi một câu hỏi không? Làm thế nào chúng ta có thể thoát khỏi đây?”

“Tôi sẽ cho bạn biết sau khi bạn đồng ý gia nhập với với chúng tôi. Chúng tôi cũng đã gửi lời đề nghị này cho nhiều nhóm mạo hiểm giả khác và tất cả họ đã chấp nhận. Những nhóm đó đã được chuyển đến những địa điểm an toàn sau khi đồng ý.”

“… Này. Ông không sử dụng bạo lực hoặc đe dọa để buộc họ đi cùng chứ?”

Đúng như Gagaran đã nói, nếu một ai đó mạnh mẽ như họ đe dọa người khác, sẽ  rất khó từ chối.

“Chúng tôi thật sự muốn, từ sâu thẳm trái tim, muốn trở thành đồng đội với tất cả các bạn. Đây là một sự hợp tác cho tương lai của chúng ta – vì tương lai của loài người.”

Người đàn ông có vẻ không hề nói dối, với tính cách của này có lẽ là lý do tại sao ông ta được chọn làm người đàm phán.

“…Tôi từ chối”

Lakyus thậm chí không dành thời gian để hỏi ý kiến ​​của mọi người trong nhóm trước khi Gagaran trả lời.

“Không cần để ý đến ý kiến của chúng tôi … chúng tôi luôn nghe theo quyết định của chỉ huy. ”

Đồng đội của cô bắt đầu gật đầu đồng ý khi nghe những gì Gagaran nói.

“Thật vậy sao…? Có vẻ như không gì có thể lay chuyển nổi quyết định này. Tôi thực sự hết cách rồi.”

Người đàn ông chấp nhận sự từ chối với thái độ khác thường, Lakyus hạ thấp thân mình để đề phòng ông ta dùng vũ lực.

Người đàn ông mỉm cười khi thấy Lakyus làm thế.

“Làm ơn, không cần phải lo lắng, Lakyus-sama. Chúng tôi không có ý định sử dụng vũ lực. Chúng tôi hy vọng rằng tất cả mọi người ở đây có thể trả thù cho những nạn nhân của Vua Pháp Thuật. Chúng tôi đã để lại một khoản phí vì đã làm phiền mọi người tại quầy lễ tân, xin vui lòng chấp nhận nó trước khi mọi người rời đi. Bây giờ thì – chúng tôi sẽ đi khỏi đây.”

Sau khi người đàn ông ra lệnh, các thành viên của Pháp Quốc bắt đầu đi về phía lối ra. Mọi thứ dường như đã kết thúc trong hòa bình. Ngay khi Lakyus vừa thở phào nhẹ nhõm, Azuth gọi hỏi người đàn ông,

“Này, nói mới nhớ…Quý ngài Rufus hay Roof-ass gì đó, hắn vẫn khỏe chứ?”

“Ru? Tôi rất xin lỗi. Đất nước chúng tôi rất rộng lớn nên chúng tôi không biết ngài đang nói tới ai…Ngài có thể nói rõ hơn không -“

“- ah, vậy à. Ta đoán nó là điều đương nhiên khi những người ở cấp bậc như mấy người không biết đến tên ông ta. Vậy, mấy người hay gọi tên Undead đó là gì? Đấng toàn năng hay là gì nhỉ?”(MBB: Azuth muốn đề cập đến Surshana, vào phần các nhân vật trên MBB để xem thông tin về Surshana nhé)

Tất cả thành viên của Hắc thánh kinh đều khựng lại và sau đó sát ý nổi lên. Toàn bộ căn phòng đột nhiên tràn ngập Sát khí khiến họ cảm thấy như thể chiến đấu sắp nổ ra bất cứ lúc nào. Người đầu tiên thực hiện một động thái là một người đàn ông.

Hắn mở rộng cả hai cánh tay để ngăn những người phía sau.

“Quie-chan, sao thế? Chả lẽ chúng ta không giết sạch chúng à?”

Người đàn ông nhìn chằm chằm vào Azuth với ánh mắt lạnh lùng, không dao động và bình tĩnh trả lời người phụ nữ,

“Hắn gạt chúng ta. Đừng tự ý hành động. Đây là mệnh lệnh.” Sát khí tỏa ra từ họ biến mất nhanh như lúc nó xuất hiện. Người đàn ông lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mắt Azuth, “ … mặc dù tôi vô cùng tò mò muốn tìm hiểu mức độ hiểu biết của ngài về vấn đề này … Tôi sẽ báo cáo điều này với cấp trên. Mọi người, đã đến lúc chúng ta nên rời đi.”

Các thành viên của Hắc thánh kinh không hạ thấp cảnh giác của họ khi họ bước ra khỏi phòng mà vẫn giữ nguyên trạng thái rằng nếu nhóm Lakyus địnhthực hiện bất kỳ hành động nào, họ sẽ đáp trả lại ngay lập tức.

Một lúc sau, sau khi Lakyus chắc chắn rằng nhóm hắc thánh kinh đã rời đi, cô quay sang Azuth.

“Chú…Chú là người yếu nhất trong số chúng ta. Làm ơn đừng có chọc giận họ.”

“Hah…? Thật vậy, thật là nguy hiểm. Ta không nghĩ họ sẽ ra tay mạnh đối phó với chúng ta. Nếu là một người đàn ông với nụ cười giả tạo, ta đã chết lâu rồi. Có lẽ họ đã suy nghĩ điều gì đó kiểu như, ‘thay vì làm bẩn tay của chúng ta, điều đó sẽ có lợi hơn nếu chúng ta để Vua Pháp Thuật làm việc này trước khi chúng ta động tay vào’. Mặc dù ta nghi ngờ chúng ta đáng để xem xét.”

Lakyus cố tình hướng tiếng thở dài của mình về phía Azuth, người đang cười lớn.

Trong trường hợp này thật sự…?

Chú của cô đã tiết lộ với Hắc thánh kinh rằng ông có một loại thông tin quan trọng nào đó về Pháp Quốc, sẽ không có gì lạ khi họ giết ông để ngăn không cho tin tình báo lọt vào tay Vua Pháp Thuật. Kết cục khác có thể xảy ra là họ sẽ bắt cóc ông để thẩm vấn hoặc sử dụng phép thuật để lấy thông tin ra khỏi ông.

Căn nguyên của vấn đề là tại sao chú của cô đã cho Pháp Quốc biết rằng ông có loại thông tin đó. Nếu ông không làm như vậy, cuộc trò chuyện sẽ kết thúc tốt đẹp mà không có gì khác xảy ra.

Tại sao ông cố tình tự tử?

Azuth là một người có thể nhìn thấy bức tranh lớn hơn. Trong trường hợp này, hẳn phải có một cái gì đó quan trọng mà Lakyus không biết.

Cô sẽ không thể biết được câu trả lời nếu suy nghĩ một mình. Lakyus dừng suy nghĩ vô nghĩa này lại.

“Thề có thánh thần…Chú định làm gì tiếp theo?”

“Hah? Ta dự định sẽ đợi cho đến khi đội quân của Vua Pháp Thuật tới đây. Những quan chức ở đó dường như đang lên kế hoạch đưa binh lính đến các vùng lãnh thổ lân cận để lập đội hình. Thành thật mà nói, ta không nghĩ rằng họ có cơ hội chiến thắng. Vua Pháp Thuật và thuộc hạ của hắn sẽ đến đây sớm hay muộn, nếu các cháu không đủ mạnh để đấu với hắn, chỉ cần chạy đi.”

Anh đã nói rõ ý định của mình.

“Mặc dù vậy, cháu sẽ không từ bỏ thành phố này để chạy trốn. Chú…”

Nếu có thứ gì đó đánh bại Vua Pháp Thuật, thì đó không phải là đòn tấn công của một chiến binh mà đúng hơn là vết đâm của một kẻ ám sát. Chính vì điều đó, Lakyus đã phải nghiến răng và chỉ đơn giản đứng nhìn những người đàn ông được phái ra để bảo vệ chống lại cuộc tấn công của Vua Pháp Thuật.

“Nếu cháu muốn cùng ta chiến đấu bên cạnh, ta từ chối. Ta có kế hoạch của riêng mình.”

“Thật vậy sao?”

“Đúng. Ta sẽ làm những gì ta nghĩ là tốt nhất, và cháu nên làm những gì cháu nghĩ là tốt nhất. Tuy nhiên, vì lợi ích của cháu gái dễ thương, ta sẽ nhắc lại một lần nữa. Tốt nhất là chàu và đồng đội của mình hãy chạy trốn. Nhóm của cháu chẳng là gì khi đối mặt với sức mạnh của Vua Pháp Thuật.”

“ … hmph, ý là sao đây? Ông đang nói rằng ông có thể làm được nhiều điều hơn chúng tôi?”

Đối mặt với câu hỏi của Evileye, Azuth cười như thể ông không có câu trả lời cho điều đó.

“Thật vậy, ngay cả ta cũng không thể chiến thắng được Vua Pháp Thuật. Ta chỉ là một con người . Nhưng nếu Vua Pháp Thuật bao vây toàn bộ thủ đô, một mình ta vẫn có thể trốn thoát.”

Azuth đứng dậy.

“Bây giờ, ta sẽ đi sang phòng khác để hoàn thành công việc với những cái hông hấp dẫn, các cô gái sẽ làm gì đây?”

Lakyus nhận ra những gì chú cô nói và nhíu mày.

“Tụi cháu sẽ quay về. Vẫn còn nhiều thứ cần phải chuẩn bị.”

Lakyus chia tay chú vô và xuống cầu thang cẩn thận với những người còn lại trong nhóm. Họ nhận tiền ở tầng một và rời khỏi nhà trọ. Dường như Hắc Thánh Kinh không có ý phục kích xung quanh đây

—***—

Mất khoảng ba ngày để những người khách du lịch có thể đến được thủ đô từ khoảng cách này, nơi mà đội quân của Vương quốc Sorcerer đã xuất hiện. Zanac cầm báo cáo trên tay. Quân đội của Vương Quốc đã được huy động dưới sự chỉ huy của Zanac để sẵn sàng đón nhận cuộc tấn công từ Vương quốc Sorcerer.

Trên một vùng đồng bằng cách khoảng nửa ngày đường đi từ thủ đô, quân đội Vương Quốc đã thành lập một đội hình khi nhận được tin Vương quốc Sorcerer đang xâm chiếm từ phía tây. Theo kế hoạch chiến đấu, họ sẽ chờ đợi đội quân của Vương quốc Sorcerer ở đây.

Một đoạn đường rộng đã bị chặn lại cho mục đích này. Nếu đội quân của Vương quốc Sorcerer tiếp tục đi theo quỹ đạo thẳng, hiện tại thì đây sẽ là cách hiệu quả nhất. Tuy nhiên, nếu Vương quốc Sorcerer thay đổi hướng tiếp cận của họ, sẽ cần phải chuẩn bị một mặt trận mới. Mặc dù họ lo lắng về tình huống có thể xảy ra đó, nhưng tất cả các báo cáo gửi về đều nói rằng Vương quốc Sorcerer đang di chuyển theo đúng ý họ. Có vẻ như họ không cần phải lo lắng về khả năng đó sẽ trở thành sự thật.

Tuy nhiên, không một ai vui mừng vì điều đó.

sẽ Cuộc đối đầu giữa đội quân của Vương quốc Sorcerer và đội quân của Vương Quốc lần này sẽ bao gồm các binh lính từ các quý tộc và, dân quân thủ đô, những người đàn ông khỏe mạnh được chọn ra từ những người tị nạn. Sẽ không sai khi gọi đội quân này là Hy vọng cuối cùng của Vương Quốc.

Tổng cộng, có hơn 400.000 người.

Thành lập thành công một đội quân lớn như vậy là một điều đáng khen ngợi, thực tế là họ đã lùng sục đến người cuối cùng. Rất nhiều người không có trang bị phù hợp, họ chỉ có một cái gậy.

Dù vậy sĩ khí quân đội rất cao. Tuy nhiên, lý do cho điều đó là vì họ trông giống như một con thú bị dồn vào bước đường cùng. Họ biết mức độ tàn khốc mà Vương quốc Sorcerer đã làm và do đó họ đã cầm vũ khí thông qua sức mạnh của ý chí để bảo vệ thứ mà họ yêu quý. Nếu sự can đảm của họ bị tấn công dưới bất kỳ hình dạng hay hình thức nào, đội quân Vương Quốc chắc chắn sẽ sụp đổ ngay lập tức.

Số lượng khổng lồ của quân đội đã thể hiện một sức mạnh to lớn, hàng ngàn binh lính xếp thành một hàng dài tạo ra một áp lực áp đảo mà không cần phải làm gì cả. Vậy thì, tại sao đội quân của Vương quốc Sorcerer vẫn hành quân thẳng tới đội quân 400.000 người?

Ngay cả những người không hiểu biết nhiều về chiến thuật chiến đấu cũng biết rằng đối mặt với một đội quân lớn như vậy thường phải chuẩn bị những chiến lược tốt nhất. Đối với Vương quốc Sorcerer, chiến lược tốt nhất dành cho họ là không nên có bất kỳ hành động nào cả. Họ có một đội quân toàn là Undead, không cần tiếp tế lương thực. Nếu phải so sánh, lực lượng 400.000 quân của Vương Quốc giống như một con thú khổng lồ sẽ đói khát vì hết lương thực. Nếu không có biện pháp xoay sở và tiếp tục bị dồn ép ở bên trong, con quái vật khổng lồ này sẽ sớm tự kết liễu mình vì chết đói.

Tuy nhiên, đội quân Vương quốc Sorcerer đã hành quân theo một đường thẳng, phá hủy mọi thứ trên đường đi của họ. Anh biết rằng Vua Pháp Thuật chắc hẳn đã nhìn thấy một chiến thuật sâu xa hơn, vì vậy thật khó để tin rằng rằng họ làm như vậy mà không có mục đích nào.

Vương quốc Sorcerer chắn hẳn có niềm tin vào chiến thắng sắp tới của họ.

Đối với một đất nước như Vương quốc Sorcerer, việc này không thể gọi là liều lĩnh. Việc đánh bại một đội quân 200.000 người chỉ bằng một câu thần chú, đội quân của họ dễ dàng bị xóa sổ chỉ với hai phép thuật.

Tất nhiên dưới danh nghĩa là một chỉ huy, Zanac không muốn tin rằng điều này có thể xảy ra. Tuy nhiên, những người dân, đặc biệt là quý tộc, hầu hết đều suy nghĩ như vậy.

Anh hiểu lý do tại sao họ đề nghị nên chia lực lượng của họ thành nhiều nhóm. Mặc dù họ sẽ bị hạ dễ dàng từng người khi tách ra, nhưng điều đó sẽ giúp tránh được khả năng toàn bộ đội quân bị tiêu diệt chỉ bới một phép thuật.

Nhưng họ không thể làm điều đó.

Do sự mất mát tàn khốc mà họ đã trải qua trong trận chiến ở đồng bằng Katze cũng như cuộc xâm lăng hiện tại của Vương quốc Sorcerer, không có nhiều quý tộc có kỹ năng chỉ huy một số lượng lớn binh lính và kỵ binh như vậy còn sót lại. Chia tách lực lượng sẽ không thể tạo ra những đội quân nhỏ, lực lượng 400.000 binh sĩ này sẽ biến thành 400.000 thường dân.

Chính vì thế họ đã tập hợp nhiều người đàn ông nhất có thể, ở một nơi mà mọi người đều góp chung can đảm đối mặt với Vương quốc Sorcerer.

Họ đã ở mặt trận này được hai ngày rồi.

Cần một khoảng thời gian lớn để chỉnh đốn đội hình khổng lồ này .

Sau khi cả hai bên đã thiết lập đội hình của mình, đội quân Vương quốc Sorcerer đã thể hiện rõ ràng một thái độ kiêu hãnh, đúng, họ đã cho Vương Quốc đủ thời gian để chuẩn bị.

Lực lượng của họ khoảng 10.000, bao gồm 3-4 loại udnead khác nhau. Đây là một con số rất nhỏ khi đối mặt với 400.000. Tuy nhiên, xét về sức mạnh cá nhân, quân đội Vương quốc Sorcerer, chắc chắn nắm giữ lợi thế áp đảo.

“Điện hạ”.

“Ta biết.”

Zanac nhanh chóng trả lời khi nghe tiếng bộ trưởng bộ quân sự.

Các hành động của vị Bộ trưởng rất cứng nhắc, đôi khi gần như khôi hài, do ông không quen với bộ giáp đang mặc. Nhưng, Zanac cũng không khác gì so với ông.

Anh đang mặc bộ giáp từng là áo giáp của Gazef, một trong những báu vật của Vương Quốc. Zanac biết rằng nó hoàn toàn không phù hợp với anh, vì anh kém xa Gazef.

Nhưng, Zanac rất biết ơn về bộ giáp chứa đầy ma thuật này.

Vài ngày qua, Zanac đã tăng cân vì thói quen ăn uống do căng thẳng. Nếu không pháp thuật của bộ giáp, anh sẽ phải nhờ đến thợ rèn nới rộng thêm một inch vào vùng thắt lưng.

“Mang ngựa ra đây!”

Theo lệnh của anh, một hiệp sĩ đã mang đến một con chiến mã đến lều của Zanac.

Zanac đã mất khá nhiều nỗ lực để có được con ngựa yêu thích, nó trông có vẻ không thích Zanac. Anh không mang theo bất kỳ vệ sĩ nào khi đi và tiến về phía quân đội của Vương quốc Sorcerer.

Ngay cả khi anh mang theo vệ sĩ, nếu Vua Pháp Thuật muốn giết anh, vệ sĩ sẽ hoàn toàn vô dụng. Họ không hề mang lại bất kỳ sự an toàn nào.

Đó là lý do tại sao cưỡi ngựa một mình là một minh chứng cho người khác về lòng can đảm. Nếu anh bị giết trong khi cưỡi ngựa một mình, nó sẽ làm xấu hình ảnh của Vua Pháp Thuật.

[Người hùngcủa Re-Estize … Quả là một hình ảnh đẹp]

Zanac đi đến vị trí giữa hai đội quân mà không gặp trở ngại nào. Anh kích hoạt một vật phẩm ma thuật để khuếch đại giọng nói của mình.

“Ta là hoàng tử của Vương quốc Re-Estize, Zanac Valleon Igana Ryle Vaiself! Ta muốn một cuộc thương thảo với Vua Pháp Thuật đáng kính!”

Zanac không muốn chiến đấu trong một trận chiến về trí tuệ với Vua Pháp Thuật. Giờ đây mọi việc đã đi đến điểm hoàn toàn vô nghĩa.

Anh chỉ muốn tìm hiểu lý do nào đã khiến Vua Pháp Thuật thực hiện những việc như vậy.

***—***

Ainz quan sát chiến tuyến mà quân đội của anh đã hình thành từ một cái lều ba mặt.

Trên thực tế đội quân Vương quốc Sorcerer toàn là Undead nên không cần lương thực, đội hình mà họ đã thành lập nhỏ hơn nhiều so với một đội quân thông thường nên có.

Nhìn từ góc độ khách quan, không cần thiết lập một đội hình nào cả và một số người đã gợi ý điều này với anh. Tuy nhiên, Ainz tin rằng xây dựng đội hình cũng là một kinh nghiệm quý giá.

Từ một số đội hình họ đã hình thành trước đó, đội hình trước mặt anh trông cứng cáp hơn nhiều so với những gì họ đạt được lúc đầu.

Lúc đầu, những mặt trận này được hình thành với sự trợ giúp từ ma thuật của Mare, nhưng vì một số lý do nào đó, Mare chỉ nhìn những người lính xây dựng đội hình trước mặt Ainz.

Aura cũng đang theo dõi những người lính ở bên cạnh, nhưng có vẻ như cô chỉ đang quan sát những thuộc hạ của mình.

Cho dù đó là chiến tuyến hay lều trại, phép thuật luôn tạo ra kết quả tốt hơn. Tuy nhiên, vì lý do tương tự như trên, Ainz đã đặt mua một chiếc lều này, hiện đang được sử dụng làm trụ sở di động của họ, nó thường xuyên được vận chuyển đến nhiều địa điểm thông qua việc khuân vác vật lý.

[sẽ tốt hơn nếu giao lại các công việc kỹ thuật cho Mare trong tương lai.]

Trong số các cư dân của Vương quốc Sorcerer, có rất nhiều tộc người và tộc dị hình thành thạo trong việc đào đường hầm. Sẽ là một ý tưởng hay nếu họ trở thành thuôc hạ của Mare. Có thể Albedo hoặc những thành viên khác có thể cũng đã có ý tưởng này và đưa nó vào hành động. Nếu đã làm như vậy rồi, thì tài liệu liên quan cho việc này đáng lẽ đã được Ainz xem qua. Anh cần phải hỏi lại Albedo về vấn đề này sau này.

Có phải cô ấy đang ngầm hành động? lẽ ra Albedo sẽ phải thiết lập các đội hình, giờ cô ấy đã trở lại với Cocytus.

“Ainz-sama,. Có vẻ đám nhân loại đã gửi một sứ giả tới. Chúng ta nên làm gì?”

“Có thể là một lời nhắn để bắt đầu cuộc chiến? Chuẩn bị đón tiếp, chuẩn bị nước uống tốt nhất.”

Khi Albedo bắt đầu chuẩn bị bàn, ghế, và một người đàn ông mặc áo giáp che kín người ngồi trên lưng ngựa xuất hiện trong tầm nhìn của Ainz.

Ainz nhận ra bộ giáp mà người đàn ông đó mặc.

[Đó là … là áo giáp của Gazef Stronoff. Có phải người đàn ông này là Phó tướng? Hắn không giống như những mô tả mà mình đã nghe.]

Sứ giả dừng lại giữa hai đội quân và bắt đầu nói lớn giới thiệu.

“Ta là hoàng tử của Vương quốc Re-Estize, Zanac Valleon Igana Ryle Vaiself! Ta muốn một cuộc thương thảo với Vua Pháp Thuật đáng kính!”

Anh có thể nghe thấy tiếng hắn rõ ràng ngay cả từ khoảng cách này. Hắn ta hẳn đã sử dụng một số loại vật phẩm ma thuật.

“Chúng ta nên làm gì, Ainz-sama? Nếu hắn không ở đây để tuyên bố bắt đầu trận chiến thì sẽ rất lãng phí thời gian để trò chuyện với hắn. Chúng ta sẽ bắt đầu trận chiến như thế nào?”

“ Không, Albedo, Chúng ta. Không thể. Làm. Thế. Kẻ.địch. Mong muốn.Có. Một trận chiến. trí.tuệ.Với. Ainz. Sama, nếu. Chúng.ta. Từ chối. hắn. Nó. Sẽ. mang.lại.hình.ảnh.tiêu.cực.trong.mắt. Người dân.về. Ấn tượng. Của.sự.hào.phóng.của. Ainz. Sama.”

“ Những tin đồn đó chẳng có chút giá trị nào?” Albedo cười khẩy, “Chúng sẽ chết sạch, những tin đồn mà không có bất kỳ ai nghe  thấy thì có tác dụng gì?”

Ainz không quá quan tâm đến việc chiến đấu với một trận chiến trí tuệ hay bất cứ điều gì, chắc chắn hoàng gia của đất nước này sẽ không thua anh trong bất cứ điều gì khác ngoài năng lực chiến đấu. Tuy nhiên-

“Albedo. Có lẽ ngươi đã quên? Có khả năng tin đồn có thể được truyền qua ma thuật?”

“…Thần vô cùng xin lỗi.” “

“Hmmm….Ta sẽ đi. Hoàng gia của phe đối lập của chúng đến một mình. Nếu ta không làm điều tương tự, sẽ gây ảnh hưởng xấu cho chúng ta.”

“Có chắc là sẽ ổn không? Ainz-sama.”

 

“Ta không biết. Aura, nếu ta bị tẩy não hoặc kiểm soát tâm trí, các ngươi hãy nên sử dụng World Item của ngươi để bảo vệ ta.

Vật phẩm cấp thế giới(World Item) của Ainz nằm trong kho lưu trữ của Nazarick, vì vậy nếu Aura sử dụng [Depiction of Nature and Society]( [Sơn Hà Xã Tắc Đồ] )lên anh, anh sẽ bị mắc kẹt trong đó. Bằng cách này, ngay cả khi anh bị tẩy não, chúng không thể bắt cóc anh thông qua dịch chuyển tức thời hoặc các phương pháp tương tự khác.

“Đã rõ!”

“Umh”, Ainz đáp lại Aura và rời khỏi chiến tuyến bằng Soul Eater. Điều đáng chú ý là sau khi Ainz đã tập cưỡi ngựa, anh đã thể hiện vẻ rất phong thái khi sử dụng nó. Tuy nhiên, vì vẫn chưa quen với nó, để tránh phạm lỗi trước mặt hai đội quân, Ainz vẫn chọn cưỡi Soul Eater để đảm bảo an toàn.

Người bên kia đang đứng đợi Ainz bên cạnh con ngựa của hắn, vì vậy Ainz cũng rời khỏi Soul Eater khi đến nơi. Cho dù điều này có vẻ không có lợi cho anh, nhưng Ainz sẽ làm những gì tương tự với người khác khi họ tôn trọng anh.

Đối thủ của anh là một người đàn ông khá mũm mĩm. Lớp hóa trang dày đã che đi quầng thâm dưới mắt.

“Rất vui được gặp ngài, bệ hạ. Tên tôi là Zanac Valleon Igana Ryle Vaiself”

“Rất vui được gặp ngươi, ta là Vua Pháp Thuật Ainz Ooal Gown. Ta chờ đợi sự quan tâm của ngươi. Bây giờ, một cuộc trò chuyện thông thường sẽ không đứng xa như vậy”. Ainz dùng phép hai lần, tạo ra hai chiếc ghế vua màu đen đối mặt nhau. Bởi vì nó được tạo ra bằng phép thuật, hai cái ghế giống hệt nhau.

 

“Mặc dù chúng làm bằng kim loại và không được êm nhưng chúng ta nên ngồi xuống trước. Ngươi cảm thấy sao về việc này?”

“Tôi sẽ rất vui mừng, thưa bệ hạ.”

Khi cả hai ngồi xuống ngai vàng, Ainz sử dụng một câu thần chú khác để tạo ra một cái bàn đen bóng loáng giữa họ.

Trong khi Ainz đã bắt đầu sử dụng phép thuật ngay lúc họ gặp nhau, Zanac dường như không cảnh giác chút nào. Có vẻ như anh ta không có bất kỳ ý định vào xấu với Ainz.

Sau đó, Ainz lấy ra hai chiếc cốc và một thùng chứa đầy đá lạnh từ kho đồ của mình.

“Đồ uống chứ? Rượu sẽ không phù hợp với tình hình hiện tại của chúng ta, vậy còn nước cam thì sao?”

“Cảm ơn rất nhiều, thưa bệ hạ. Nước là đủ rồi ạ.”

“Bây giờ, mọi thứ đã sẵn sàng cho buổi nói chuyện. Chúng ta nên thảo luận về vấn đề gì? Có lẽ là lý do cho cuộc xâm lược của ta?”

“Điều đó không cần thiết, thưa bệ hạ. Tôi quan tâm nhiều hơn đến lý do tại sao ngài khăng khăng thực hiện những hành động kinh hoàng như vậy? Tại sao ngài từ chối lời đề nghị đầu hàng của chúng tôi?”

Đó là một câu hỏi tự nhiên mà người ta sẽ hỏi. Mặc dù với Ainz, lý do của anh rất rõ ràng và chính đáng, nhưng đối với họ, nó dường như là sự tàn sát vô nghĩa.

“Umu”, Ainz gật đầu. Mọi thứ đã diễn ra đến giờ phút này, không có lý do gì để che giấu ý định nữa. Anh bắt đầu tiết lộ các kế hoạch của Vương quốc Sorcerer với Zanac.

“Vì chúng ta không đạt được gì từ việc đó. Ta dự định hy sinh người dân của ngươi để làm gương cho thế giới về những gì sẽ xảy ra với họ nếu họ chống lại Vương quốc Sorcerer. Cuối cùng, tất cả các người đều sẽ bị giết và Vương Quốc sẽ bị biến thành đống tro bụi. Đống tro đó đó sẽ tiếp tục đóng vai trò như một lời cảnh báo sau nhiều thế kỷ, nhiều thiên niên kỷ, về việc đừng làm bất kỳ hành động ngu ngốc nào để chống lại Vương quốc Sorcerer.”

“ … ngài không có vẻ gì là đang nói đùa.”

“Tất nhiên là không, ta chỉ nói rõ điều gì sẽ đến.”

“Tại sao?”

“Ý ngươi là gì?”

Ainz không thể đọc được suy nghĩ từ lời nói củaZanac, và do đó trả lời bằng một câu hỏi.

“Vua Pháp Thuật đáng kính, ngài đang sở hữu một lượng sức mạnh to lớn. Ngay cả khi ngài không làm những gì ngài vừa nói, mọi người trên thế giới vẫn sẽ biết đến sức mạnh tuyệt vời của ngài.” Zanac liếm môi để không bị khô, nuốt một ngụm nước bọt và hỏi tiếp, “Tại sao ngài lại ích kỷ đến vậy?”

“Ích kỷ ư, ta à?”

Zanac căng thẳng trước khả năng cậu đã chọc giận Ainz, nhưng Ainz không hề tức giận.

“Mục tiêu của ngài là gì?”

Ainz phàn nàn với chính mình, “mục tiêu của ta là gì?”

 

Trong quá khứ, đối với Ainz, không, là với Satoru, đã gặp những người bạn mà cậu có trong trò chơi và Yggdrasil là hình ảnh thu nhỏ của cả cuộc đời anh. Đó là một kỷ niệm tuyệt vời mà tất cả những gì anh mong muốn là được đoàn tụ với bạn bè của mình một lần nữa.

Khi phích cắm sắp được rút ra, khi tất cả những thứ này trở thành vô ích, thay vào đó anh được chuyển đến thế giới này.

Kết thúc hóa ra không phải là kết thúc,

Nhưng thay vào đó, nó là một khởi đầu mới.

Những NPC do bạn bè của anh tạo ra bắt đầu có suy nghĩ, ý chí riêng. Từ mọi di chuyển của họ, anh có thể cảm nhận được tàn dư của những người bạn đồng hành trước đây. Không, thành thật mà nói, cú sốc mà anh đã trải qua vào ban đầu làm anh bối rối đến mức anh liên tục lo lắng về sự phản bội của họ. Nhìn lại, đó là ảo tưởng của anh. Bây giờ, anh không còn nghi ngờ gì về lòng trung thành của họ.

Tuy nhiên, có vẻ như Ainz không phải là người duy nhất được đưa đến thế giới này. Anh có thể nhìn thấy những dấu vết để lại bởi những người chơi khác.

Có lẽ đó chỉ là điều tự nhiên khi anh nghĩ rằng những người bạn đồng hành của mình, những người đã từng chia sẻ những khoảng thời gian tốt đẹp đó với anh, cũng có thể đến thế giới này. Đó là điều tự nhiên khi anh nghĩ như vậy. Tất nhiên, Ainz biết rằng anh đã được chuyển đến đây trong những giây phút cuối cùng của Trò chơi, điều này khiến cho những người bạn của anh có lẽ sẽ không xuất hiện trong thế giới này.

Trên thực tế, thông qua việc sử dụng nhiều phép thuật và nguồn tin tình báo, anh cảm thấy không hề có sự hiện diện của họ. Nhưng vì cậu không có bằng chứng cụ thể về niềm tin đó, nên khả năng việc đó vẫn có thể xảy ra.

Người ta có thể gọi anh là một thằng ngốc vì giữ những hy vọng vô ích, người ta cũng có thể gọi anh là kẻ thua cuộc vô dụng.

Nhưng với Ainz, đó là lý do sống của anh.

Và bây giờ giấc mơ đó đang dần tan biến.

Chắc chắn bạn bè của anh rất quan trọng với anh, nhưng bây giờ, các NPC cũng quan trọng với anh.

Họ thực chất là những đứa trẻ bị họ bỏ rơi.

Ainz, là người duy nhất ở lại, có nhiệm vụ bảo vệ họ bằng mọi giá.

Vì điều này, Ainz sẵn sàng hy sinh tất cả để đảm bảo không có thiệt hại nào xảy ra với các NPC. Để đảm bảo rằng Nazarick sẽ không bao giờ rơi vào thế lực bên ngoài, anh phải ưu tiên cho tổ chức trên mọi khía cạnh.

Shalltear bị chi phối bởi một số thực thể chưa biết trong quá khứ. Mặc dù anh đã thành công trong việc giành lại quyền kiểm soát cô, nhưng nếu mọi thứ trở nên tồi tệ hơn sau đó, thì thông tin quan trọng về Nazarick có thể đã được người ngoài biết đến; do đó, nó có thể dẫn đến sự phá hủy của bang hội.

Anh không thể cho phép một cái gì đó như thế xảy ra một lần nữa.

“Ngươi hỏi, Mục đích của ta là gì ư? Ta tìm kiếm một vài thứ rất khó để có nhưng cũng rất dễ dàng đạt được. Tất cả những gì ta mong ước….là 1 điều giản đơn. Đó là hạnh phúc.”

“Hạnh phúc?”

Zanac liên tục chớp mắt vì ngạc nhiên.

Ainz cười đáp lại. Anh không nghĩ những gì mình đã nói là quá đáng.

“Bất kể ngươi là con người hay bất cứ chủng tộc nào, theo đuổi hạnh phúc là mục tiêu cuối cùng, phải không?”

Ainz vứt bỏ vai diễn của mình và bắt đầu trò chuyện với Zanac như thể Zanac là bạn thân của mình.

“ Và ngài sẽ đạp lên hạnh phúc của người khác để đạt được nó?”

“Chẳng phải nó là điều hiển nhiên? Nếu hạnh phúc của những người ta yêu quý có thể được đảm bảo, thì những người khác không quan trọng với ta. Nếu ngươi có thể đảm bảo hạnh phúc cho dân chúng của mình bằng cách gây đau khổ cho dân chúng của một quốc gia khác, ngươi sẽ chọn chứ? Ngươi có dám nói, sẽ từ bỏ hạnh phúc của họ không?”

“Đấy là một chuyện khác!” Zanac bình tĩnh lại khi những lời nói trôi qua, anh cúi đầu xuống và nói, “Tôi đã quá bất lịch sự. Tôi xin lỗi, thưa bệ hạ.”

Ainz trở lại với tính cách người cai trị của mình.

“Không sao, không cần phải lo lắng.”

“Ngay cả với trí tuệ và sức mạnh của bệ hạ, vị Vua Pháp Thuật toàn năng, không có phương pháp nào khả thi khác để bảo đảm hạnh phúc?”

“Có lẽ vậy …, nhưng, ta chỉ có thể nói ‘có lẽ’. Nếu ngươi có một phương pháp bảo đảm để có được hạnh phúc, vậy ngươi có chọn sử dụng nó không? Để tìm kiếm một phương pháp khác vốn không tồn tại hoặc hoặc dùng phương pháp thử và loại trừ? ‘Nữ thần may mắn bị hói ở phía sau đầu của cô ấy’, rốt cuộc, đó có phải là câu ngạn ngữ từ xa xưa không nhỉ?

(Ghi chú của TL: Câu tục ngữ La Mã, xem Disticha Catonis II, 26. Tương đương với tiếng Anh là “Take Time By the Forelock”, nhưng nó cắt bỏ từ ‘Nữ thần)

Zanac hoàn toàn không thể tin được.

“Thật là một nữ thần kỳ lạ. Xin lỗi, tôi không có ý coi thường Nữ thần mà ngài tin tưởng. Xin hãy tha thứ cho tôi.”

“Haha Haha, ta không để tâm. Đó không phải một việc mà ta tin tưởng, chỉ là một câu tục ngữ mà ta nhớ. Vậy đó. Vì hạnh phúc của cư dân của ta, ta phải hy sinh người dân của ngươi. Đây là tiền đề cho cuộc chiến này, ngươi đã hiểu chưa?”

“Tôi đoán là tôi đã hiểu. Tôi cũng hiểu mong muốn của Bệ hạ. Việc theo đuổi sự cải thiện của một quốc gia và một sự bảo đảm cho hạnh phúc của một người đồng hương khác, đó có thể nói là trách nhiệm duy nhất của một người cai trị. Nếu sự hủy diệt nhân dân chúng tôi đảm bảo cho người dân Vương quốc Sorcerer có được hạnh phúc, tôi hiểu lý do tại sao ngài không chấp nhận sự đầu hàng của chúng tôi. Tôi cho rằng không có điều gì có thể tránh được.”

“Đúng không? Ngươi đã hiểu được. Bây giờ, đến lượt ta đặt câu hỏi, nhưng ta thực sự không có …”

Ainz nhìn xung quanh trong khi anh suy ngẫm, “Ah, phải rồi. Bộ giáp mà ngươi đang mặc khiến ta nhớ về.., vì vậy tôi sẽ hỏi về thanh kiếm. Thanh kiếm mà Gazef Stronoff từng cầm, ai là người hiện đang sở hữu nó?”

“Hiện tại, nó đang được bảo vệ bởi một người đàn ông tên Brain Unglaus.”

“Brain Unglaus? À, người đàn ông đó.”

Khi anh đấu với Gazef, có một người tên như thế giữa hai người đàn ông đã chứng kiến ​​cuộc đấu tay đôi. Tuy nhiên, nó đã xảy ra từ lâu, nên anh hầu như không thể nhớ được ngoại hình của hắn.

Mặc dù anh dự định biến thủ đô thành tro tàn, anh vẫn có kế hoạch thu hồi một vài vật phẩm, một trong số đó là thanh kiếm của Gazef.

“Người đàn ông đó, anh ta cũng đến đây chứ?”

“Không, anh ta không đến, thưa bệ hạ. Anh ta vẫn ở thủ đô.”

“Là vậy sao? Ngươi sẽ không có bất kỳ câu hỏi nào với loại phép thuật mà ta sẽ sử dụng để tiêu diệt tất cả các ngươi, à?”

Người chịu trách nhiệm bao vây thủ đô là Cocytus nên anh sẽ phải ra lệnh cho anh ta tìm kiếm thanh kiếm đó.

“Tôi không còn ý định dừng trận chiến này, tôi sẽ biết ơn mãi mãi nếu bệ hạ sẽ sử dụng phép thuật gây ra ít đau khổ nhất cho người dân của tôi.”

“… Hmm. Ngươi nói đúng. Ta hiểu. Rốt cuộc, những cuộc trò chuyện thú vị như thế này tất khó để có được. Đối với ngươi, ta đặc biệt sẽ cố gắng hết sức để giết ngài nhẹ nhàng nhất có thể.”

“Cảm ơn rât nhiều.”

Zanac nở trên môi anh một nụ cười rạng rỡ mà Ainz không thể không cảm thấy kinh ngạc.

Người đàn ông này có lòng can đảm khá lớn. Nếu Ainz ở vào vị thế đó, liệu anh có thể làm được điều tương tự?

[Mình không nghĩ vậy. Như mong đợi của một người mang dòng máu hoàng gia. Rất có nền tảng.]

Zanac cầm cốc thủy tinh trước mặt và rót nước uống một ngụm, như thể anh không lo lắng về chất độc.

“Rất ngon, thưa bệ hạ. Tôi hy vọng ngài có thể trả lời một câu hỏi cuối cùng của tôi – là người đã giết anh trai tôi là bệ hạ, hay đó là một trong những thuộc hạ của bệ hạ?”

“Anh của ngươi?”

Ainz nghiêng đầu và sau một lúc, nhớ về tên hoàng tử của Vương Quốc mà họ đã vứt bỏ. Cậu không thể nhớ tên hắn, nhưng nhớ rằng nó siêu dài.

“có lẽ là một trong những cấp dưới của ta.”

“Vậy sự thật là…. vậy là anh ấy đã chết… sau tất cả có vẻ tôi đã trút được một gánh nặng lớn, thưa bệ hạ, cảm ơn vì đã nói với tôi. Tôi cho rằng đã đến lúc chúng ta phải chia tay.”

Nói xong, Zanac bắt đầu đi về phía con ngựa của mình.

Ainz đi về phía Soul Eater sau khi anh dọn dẹp mọi thứ, thấy rằng Zanac vẫn đang đợi con ngựa của mình.

Ainz đặt câu hỏi trong đầu rằng tại sao anh ta chưa cưỡi lên ngựa khi mình đã  leo lên Soul Eater. Sau khi anh đã leo hoàn toàn lên Soul Eater, Zanac mới cưỡi ngựa của mình.

Giữa một hoàng tử và một vị vua, thật dễ dàng để nói ai là người có địa vị cao hơn, vì vậy anh ta có lẽ đã làm như vậy để tránh nhìn xuống Ainz từ con ngựa cao của mình. Đối với Ainz, một người chưa nghiên cứu về nghi thức cưỡi ngựa, đây là giao thức thích hợp mà giới quý tộc nên cố gắng tuân theo. Vị trí của Zanac trong tâm trí anh tăng lên một chút.

 

[Hình như việc nghiên cứu nghi thức xã giao của giới thượng lưu đã trở thành bắt buộc vào thời điểm này? Số lượng những thứ mình phải học sẽ không bao giờ bớt đi sao…?]

“Điện hạ!”

Những quý tộc chạy ra chào đón anh quay trở về, hầu hết mọi quý tộc đáp lại lời hiệu triệu của cậu đều ở đây.

Không ai cản anh khi anh đi ra đó, nhưng giờ anh gần như không thể tiến vào. Nghĩa là mọi người đều mong chờ tin tốt, tin tuyệt nhất có lẽ là Vua Pháp Thuật đã đồng ý –

Zanac trả lời họ cộc lốc.

“Ta không thể làm gì cả. Vua Pháp Thuật dự định giết sạch chúng ta. Đó là điều không thể thương thảo.”

Điều anh cảm thấy đáng ngạc nhiên là thực tế vẫn còn nhiều quý tộc trở nên tái nhợt trước tin tức này. Có phải họ vẫn hy vọng rằng mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp ngay cả với tình hình hiện tại?

Zanac xuống ngựa và bỏ lại những quý tộc  phía sau, những người đang cắn chặt môi dưới và trầm ngâm, để đi về phía căn lều của mình.

Sau khi vào lều, bộ trưởng bộ quân sự chào đón anh, và một nụ cười mỉa mai hiện trên khuôn mặt anh.

“Nó trông không giống tin tốt.”

“Nói đúng ra, thì mọi thứ như chúng ta dự đoán, chỉ có một vấn đề đáng ngạc nhiên thôi.”

“Thật sao? Nói mới nhớ, tôi chưa từng chạm mặt Vua Pháp Thuật,ông ta là loại quái vật tàn ác nào thế?”

Zanac mỉm cười,

“Ông ta nhân tính hơn ta nghĩ.”

———-***———-

Phần 5

Bộ trưởng bộ quân sự bị sốc với câu trả lời, đôi mắt của ông mở to đến mức chúng gần như  trở thành một hình tròn trĩnh. Có lẽ đó là lần đầu tiên Zanac thấy ông ta như vậy.

Zanac bắt đầu nhớ lại khoảng thời gian giữa mình với Vua Pháp Thuật.

Đúng là khi nhìn từ vẻ bên ngoài, ông ta trông giống như là một con quái vật đáng sợ, tỏa ra hào quang áp bức. Zanac thậm chí không thể hiểu được bộ quần áo ông đang mặc có ý nghĩa gì. Nhưng anh đã biết một điều, ưu tiên hàng đầu và duy nhất của ông ấy, lý do đằng sau tất cả những hành động của đó, là vì hạnh phúc của những người mà ông yêu quý. Có phải đây là một khát khao của bất của người nào?

Suy cho cùng đó không phải là một phản ứng nên có của một Undead, kẻ thù của mọi sinh vật người sống. Ông ta cũng giống như con người mà thôi.

Anh không thể hiểu chính xác mức độ mà Vua Thuật Thuật muốn nói để đi đến kết luận này, nhưng từ cuộc trò chuyện đó, anh có thể thông cảm với ông ta một chút.

“Haha, đúng vậy, thực sự là. Ông ta trông giống như một người bình thường – một con người.”

Zanac chuyển ánh mắt rời khỏi bộ trưởng sang bên ngoài lều.

Nếu như, trước khi… – trước khi mọi thứ diễn ra như hiện tại, có lẽ anh có thể nghĩ ra một phương pháp tốt hơn để đối phó với chuyện này. Nhưng, đã quá trễ để quay lại.

“… Tình hình phân cấp bậc chỉ huy và sẵng sàng chiến đấu chuẩn bị đến đâu rồi ?”

“Những thuộc hạ của ngài ở thủ đô đã sẵn sàng di chuyển bất cứ lúc nào, bố trí người của chúng ta xen lẫn vào các cư dân thủ đô có vẻ hiệu quả. Tuy việc hợp nhất các quý tộc lân cận diễn ra khá nhanh nhưng họ có khá nhiều ý kiến trái chiều. Họ vẫn đang tranh luận về việc ai sẽ tiên phong. ”

Bộ trưởng bộ quân sự nói với thái độ châm biếm.

“Hmmm, điều này thật tệ. Nói cho cùng họ không nằm trong sự quản lý của chúng ta. Một số quý tộc không có ý định làm việc hết mình. Chúng ta chỉ có thể hy vọng rằng họ sẽ không bắt đầu trận chiến trước khi những người còn lại sẵn sàng . Không thể quá kỳ vọng vào họ như vậy sẽ ít thất vọng hơn. ”

Thật sự rất rắc rối nếu họ không thể thống nhất cấp bậc của mình trong trận chiến này. Điều này sẽ dẫn đến việc không thể huy động số binh sĩ của họ làm viêc cùng nhau, cuối cùng một phần tư số binh sĩ được huy động sẽ mất đi trong đội hình. Kịch bản này sẽ rắc rối không kém.

Nếu phép thuật Vua Phù Thuật chỉ giết 200.000 như lần trước, giả sử rằng một nửa quân đội của họ và các quý tộc chỉ huy quân đội đó sống sót, thì một phần tư lực lượng hiện tại đó sẽ phải gánh toàn bộ trách nhiệm?

“Vậy còn chiến lược hiện tại của chúng ta là gì?”

“Không có chiến lược nào cả, thưa Bệ hạ.” Bộ trưởng bộ quân sự cười một cách mệt mỏi và thờ ơ. “Chúng ta không có một đội hình lý tưởng nào, chúng ta chỉ mù quáng lao vào quân địch. Vì vậy nếu chúng ta không có động thái nào để ngăn những người lính mất tinh thần, điều này sẽ thật tồi tệ…. thần có nên thành lập một lực lượng để truy bắt những kẻ bỏ trốn không? ”

“Không nên. Thay vào đó, các hiệp sĩ hoàng gia nên đóng quân ở phía trước, và”

“Bệ hạ, xin hãy tha thứ cho thần, thần xin được phép nói, hãy để chúng thần làm tiên phong.”

Zanac nhìn về phía ông như muốn hỏi, [Ngươi có chắc không?]. Bỏ suy nghĩ của mình sang một bên, thật khó để anh tưởng tượng người đàn ông gầy gò, da vàng này đang vung thanh kiếm xung quanh.

“Nếu ai đó phải đứng ở trước tiền tuyến, xin vui lòng cho phép tôi trở thành người đàn ông đó. Bệ hạ nên đứng ra lệnh từ phía sau.”

Zanac và bộ trưởng nhìn nhau một lúc rồi gật đầu.

“Thần rất vui vì ngài đã hiểu …”, ánh mắt của Bộ trưởng nhìn về phía trần lều. Không có bất cứ điều gì đáng chú ý ở đó và ông không thể nhìn thấy bầu trời, nhưng ông vẫn nhìn chằm chằm vào nó một lúc trong khi lầm bầm với chính mình.

“Thật lòng mà nói, thần chưa bao giờ thích người đàn ông đó, Stronoff, nhưng chưa một ngày nào trôi qua mà thần không ước rằng phải chi có anh ta ở đây …”

“Ta có thể thông cảm với ngài. Đúng là như vậy, ta khá thích anh ta.”

Ngay khi Bộ trưởng mỉm cười hiền lành, một tiếng động lớn được nghe thấy từ bên ngoài.

“Chuyện gì đang xảy ra? Vương quốc Sorcerer hành động rồi à?”

“Không phải …” Zanac ngước lên và cười, “hoàn toàn không phải.”

Một nhóm người bất chợt xông vào lều.

Chính là những quý tộc của các vùng lân cận– các vùng đất này cách thủ đô một quảng đường nhất định. Trong số đó có những quý tộc vừa mới tái nhợt sắc mặc khi nghe tin và những người còn lại có vẻ là lính đánh thuê tay đang cầm thanh kiếm dính đầy máu.

“Các ngươi định làm gì, sao dám rút kiếm ra trong lều của Hoàng thượng! Cút ra ngay!”

Không quý tộc nào ở đây trả lời bộ trưởng bộ quân sự. Tất cả bọn họ đều nhìn về phía Zanac như những con chuột bị dồn vào đường cùng.

Zanac muốn ôm bụng cười thật to.

Anh đã ít nhiều cảm nhận được điều đó khi vào trại, anh hoàn toàn hiểu tại sao họ lại ngu ngốc như vậy.

Anh đã chỉ định các hiệp sĩ dưới quyền mình chốt ở các vị trí chỉ huy, vì vậy hiện giờ họ không ở gần khi anh cần là một thất bại hoàn toàn. Đây là một cuộc đảo chính do anh đã không bố trí lực lượng cho mình, nhưng điều anh không ngờ là họ âm mưu chống lại mình ngay cả trong tình huống hiện giờ. Anh ta không thể ngờ rằng sự hiểu biết của những con người này đã ở mức quá thấp.

Không, đó là một sai lầm.

Hành động của họ có một ý nghĩa, điều này có thể là chính xác. Họ chỉ nghỉ một cách đơn giản là cố gắng hết sức để có cơ hội sống sót.

Zanac chỉ có thể tự trách mình. Anh không thể đồng cảm với họ, anh không thể dập tắt những điều xấu xa của họ, anh không thể đoàn kết họ dưới cùng một ý chí.

Nếu là cha anh, ông sẽ làm gì? Zanac gần như làm hỏng khuôn mặt nghiêm túc thường có của mình bằng cách cười lớn.

“Lui lại! Những tên ngu ngốc này!”

“… Dừng lại đi! Ngài Bộ trưởng!”

“Nhưng! Bệ hạ!”

“Ta nói dừng lại! Ngài hãy lùi lại.”

“Tôi không thể nhận mệnh lệnh đó.”

“Bộ trưởng,”

“Kết thuc rồi Bệ hạ, đừng làm mất thời gian nữa.”

“… Hmm. Ta đã không nghĩ đến việc này”

Mặc dù anh mặc bộ áo giáp là báu vật quốc gia, Zanac không được huấn luyện nhiều kỹ năng chiến đấu. Nếu là anh trai của anh, thì đây sẽ là một câu chuyện khác, nhưng Zanac không thể một mình giết hết mọi kẻ thù ở đây.

Nếu sự phản bội của họ không phải do bị dồn vào đường cùng mà đã được lên kế hoạch rõ ràng ngay từ đầu, anh không có cơ hội sống sót được.

Anh tập trung ánh mắt vào họ và thấy rằng họ đang kinh hoàng.

Thật ô nhục. Nếu họ thực sự tin tưởng vào bản thân, họ sẽ ngẩng cao đầu. Đó là lý do tại sao Zanac ngẩng cao đầu, để truyền đạt sự hài hước của mình.

“Vậy điều gì quan trọng đến mức các ngươi chạy đến lều của ta để nói chuyện? Các ngươi có hiểu ý nghĩa của việc cầm kiếm ở đây trước mặt ta không?”

“Tất nhiên, Bệ hạ. Xin hãy từ bỏ nó, Cuộc chiến này.”

Zanac mỉm cười.

” Bây giờ đầu hàng Vua Pháp Thuật chỉ lãng phí thời gian . Ta đã nhận được thông điệp rất rõ ràng từ ông ta, ông ấy sẽ không bao giờ chấp nhận sự phục tùng của chúng ta … Ngươi có thể không tin ta, nhưng hy vọng duy nhất của chúng ta nằm là sự thất bại của Vua Pháp Thuật. ”

“Không có cách nào chúng ta có thể giành chiến thắng …”

Một trong những quý tộc lầm bầm và Zanac đồng tình.

“Đúng là như vậy nhưng, chúng tôi không có lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu. Ta đã đề nghị làm chư hầu, nhưng nó vô dụng. Ta sẽ nhắc lại, hy vọng sống sót duy nhất của chúng ta là thông qua trận chiến.”

“… Có lẽ đó là trường hợp của Bệ Hạ thôi, nhưng, nếu bọn ta cống hiến hết mình cho họ, họ sẽ cho chúng ta sống – xin hãy hy sinh bản thân của ngài để chúng ta có thể sống. ”

Các quý tộc bắt đầu thỏa thuận.

“Toàn bộ sự việc này bắt đầu vì những kẻ chặn đường cướp ngũ cốc của Vương quốc Sorcerer. Chúng tôi không muốn gánh trách nhiệm vì chúng!”

“Chúng tôi sẽ cam kết lòng trung thành với đức Vua Sorcerer.”

Đối với Zanac, những gì họ nói không khác gì những nhà quý tộc đang bàn về người hiệp sĩ lý tưởng của họ trong các bữa tiệc trà. Tuy nhiên, anh hiểu lý do đó đến từ đâu.

“Hãy để ta nói một điều, thật vô ích khi các ngươi giao ta cho ông ta. Ta, với tư cách là một thành viên của hoàng gia, đã quyết định chiến đấu đến cùng. Những ai muốn chết ở đây, hãy thử đi! ”

Yareyaredaze(Xin thứ lỗi).

Thật là một trò đùa.

Không, anh nên nghĩ rằng mình khá may mắn và những kẻ ngốc này đã chọn kết thúc của chúng ngay tại đây. Chắc hẳn chúng không thể làm hại em gái và cha sau chuyện này?

Chà, em gái của anh sẽ được an toàn trước những kẻ ngốc này nhờ vào người chiến binh đó.

“Những kẻ muốn lấy đầu ta, hãy tiến lên nếu các ngươi dám !!”

Zanac rút thanh kiếm ra và kề vai với bộ trưởng.

Anh không tự tin lắm vào kiếm thuật của mình, áo giáp của anh sẽ bù đắp cho việc đó.

Zanac nhìn chằm chằm vào những quý tộc, họ đang run rẫy.

“Sao vậy!? Không phải tất cả các ngươi đều muốn khô máu à!? Ít nhất các ngươi phải chuẩn bị tinh thần vấy bẩn tay chính mình nếu muốn đâm thuốc độc vào cổ của ta!? Các ngươi không có quyết tâm sao? ! ”

Các quý tộc nhìn nhau.

Họ thậm chí đã không dám nghĩ rằng, chết tiệt thật thảm hại. Có phải cuộc sống của anh thực sự sắp bị chấm dứt bởi những tên khốn bất tài như họ?

Vào cuối ngày, sau khi chứng kiến ​​sức mạnh quân sự của Vua Pháp Thuật, hẳn là nỗi sợ hãi khiến họ bị cận thị đến mức không thể nhìn ra lý do.

Rốt cuộc anh không đủ sức để cai trị. Anh không có đủ đức hạnh giống cha mình, anh trai của anh, hay người em gái trí tuệ của anh. Anh không có gì cả, nhưng như vậy cũng thật tốt. Dù sao anh cũng không muốn trở thành vua, anh chỉ muốn Vương Quốc này tồn tại.

Đúng rồi.

Trao cho đất nước này, người dân và gia đình anh.

Để cho họ hạnh phúc.

Sau đó, một trong những quý tộc kêu thêm người bên ngoài vào lều và nhiều lính đánh thuê có vẻ ngoài to lớn bước vào.

Zanac liếm môi và nhớ lại hình bóng anh trai mình đang vung kiếm. Anh bắt chước các tư thế của anh trai mình và tấn công các quý tộc.

—-

Trong trại đóng quân, Cocytus, Aura và Mare đang thảo luận về cách để bao vây thủ đô sắp diễn ra, còn Albedo đang kiểm tra trên hệ thống lần cuối, với một biểu hiện bối rối. [Chuyện gì đã xảy ra?] Albedo đáp lại cái nhìn thắc mắc của anh.

“Ainz-sama, có vẻ như có một sự hỗn loạn trong trại quân địch.”

“… Cái gì? Hỗn loạn? Chuyện gì đã xảy ra?”

Ainz đứng dậy và bước ra khỏi lều. Có vẻ như có một số rắc rối ở đó, nói chính xác hơn là có một cuộc chiến đã diễn ra giữa họ.

Cuối cùng, một nhóm kỵ binh xuất hiện từ trại địch. Chúng không xuất hiện như là những tiên phong háo hức.

Khi Ainz lặng lẽ quan sát, cả nhóm nhanh chóng tiến đến mặt trận Vương quốc Sorcerer. Chúng là lính đánh thuê được trang bị đủ loại trang bị, cùng một vài quý tộc.

Một người đàn ông đại diện cho các quý tộc bước ra khỏi nhóm. Người đàn ông đó bắt đầu hét lên gần như cuồng loạn, giọng nói của anh ta cuốn theo gió thổi về phía Ainz.

“Thần có chuyện cần thảo luận với Hoàng thượng, Vua Pháp Thuật! Làm ơn lắng nghe!”

Zanac không được nhìn thấy trong đám người đó. Sự hỗn loạn trong trại của họ cộng với việc một nhóm nhỏ quý tộc trong nhóm này đã cung cấp Ainz tất cả những gì anh cần biết.

“… Albedo, mang chúng qua đây.”

Anh không nhìn về phía Albedo đang cúi đầu, mà thay vào đó, anh quay trở lại căn lều và ngồi lại trên ngai vàng tạm thời. Ba người bảo vệ lặng lẽ đứng bên cạnh Ainz.

Sau lúc sau, mười quý tộc đã được Albedo mang đến. Những người lính đánh thuê đang làm vệ sĩ dường như đã bị bỏ lại phía sau.

Họ đã bị sốc khi nhìn thấy Ainz ngồi trên ngai vàng, sốc hơn nữa khi thấy Cocytus bên cạnh anh, và bối rối trước sự hiện diện của Aura và Mare.

“Các người đang ở trước mặt của đấng tối cao.”

Các quý tộc của Vương Quốc quỳ xuống gần lối vào của lều và cúi đầu về phía Ainz.

“Ngẩng đầu lên.”

Albedo, người hiện đang đứng bên cạnh Ainz, nói.

“Thật vinh dự cho chúng thần được gặp ngài, thưa bệ hạ.”

Người đại diện cho nhóm quý tộc bắt đầu lên tiếng. Từ những biểu hiện khác, ông dường như là người lãnh đạo của nhóm này.

“Chúng tôi rất kính trọng sự vĩ đại của bệ hạ và mong muốn được phục vụ dưới triều đại của ngài. Trước hết, chúng tôi có một món quà cho bệ hạ …”

Một trong những quý tộc lấy một cái bao tải từ lưng hắn ta. Ainz ngăn Albedo lại trước khi cô chuẩn bị hành động. Anh từ từ đứng lên – một động tác mà anh đã luyện tập nhiều lần – từ ngai vàng của mình và di chuyển đến các quý tộc.

Anh nhận cái bao tải.

[Có vẻ như đây không phải là một cái bẫy…]

Ainz thất vọng nhìn vào bao tải.

Mùi máu chảy ra từ trong bao, anh đã thể đoán được những gì ở bên trong.

Ainz mở nó ra để nhìn vào bên trong.

Mắt anh chạm mắt Zanac.

Ainz quan sát một cách chi tiết. Họ vừa mới gặp nhau, vì vậy thật khó để anh biết liệu đây có phải là một cái đầu giả hay không. Tuy nhiên, nhìn cách họ hành động, không có khả năng đây là đầu của một cơ thể giả.

Ainz đóng cái túi lại, bước trở lại ngai vàng của mình, đưa bao tải cho Albedo, và nói

“Hãy chôn cất anh ta ở một nơi thích hợp.”

Anh đã có rất nhiều xác chết khác mà anh có thể sử dụng để tạo ra xác sống, bỏ qua cơ thể Zanac, vẫn không sao.

“Vậy, còn bộ bộ giáp của anh ta đang mặc đâu rồi?”

Các quý tộc nhìn về phía Ainz với vẻ mặt bối rối khi nghe câu hỏi của anh. Có lẽ họ nghĩ rằng với đầu của người đứng đầu là quá đủ cho cống hiến họ.

“Cái gì? Các người dám không trả lời cho câu hỏi Ainz-sama sao?”

“K-Không! Vâng, việc đó, bộ giáp đó vẫn còn nằm trên xác chết của hoàng tử trong lều.”

Người quý tộc đóng vai trò là người đại diện của họ vội vàng trả lời câu hỏi của Albedo.

“Là vậy sao? Ta hiểu rồi, tất cả các ngươi. Làm tốt lắm”

Tất cả quý tộc đều trả lời “Vâng ạ”! sự nhẹ nhõm nở trên mặt họ khi họ cúi đầu xuống.

“Ta sẽ thưởng cho các ngươi một phần thưởng thích hợp với thành quả của mình. Vậy, các ngươi ước gì?”

“Xin hãy tha cho tôi và gia đình tôi! Bệ hạ là Vua Pháp Thuật vĩ đại! Tôi thề trung thành tuyệt đối của tôi với ngài!”

Đột nhiên, một quý tộc đằng sau người đại diện bắt đầu la hét, khiến người đại diện khó chịu và bắt đầu la hét theo,

“Cái tên này! Tôi cũng vậy! Bệ hạ! Xin hãy mở rộng lòng thương xót cho tôi nữa!”

Càng ngày càng nhiều tôi cũng vậy! Ainz vẫy vẫy tay để làm im lặng lời cầu xin của họ.

“Ta hiểu. Tá hiểu. Ta hiểu ý của tất cả các ngươi rồi. Mọi người ở đây đều mong muốn điều tương tự như vậy, đúng không?” Các quý tộc bắt đầu gật đầu dữ dội, “vậy sao? Chà, vậy ta sẽ không giết các ngươi. Albedo – hãy gửi chúng cho Neuronist.” (!!!…RIP)

“Đã rõ.”

“Bệ hạ, còn gia đình của chúng thần thì sao?”

Ainz trả lời một trong những quý tộc cố gắng thì thầm với anh.

“Người muốn gia đình ngươi cũng vậy à? Ainz mỉm cười. Tất nhiên, họ không thể  nào để nhận ra điều đó.

“Vâng, Ainz-sama. Tất cả các ngươi, đi theo ta.”

Các quý tộc đã được Albedo dẫn ra khỏi lều. Sau khi họ đi, Ainz ra hiệu cho Aura và ra lệnh

“Những kẻ không muốn chết, không được tha thứ cho chúng. Đó là mệnh lệnh.”

“Vâng, Ainz-sama!”

Ainz nắm lấy tay Aura trước khi cô chuẩn bị rời đi. Anh tiếp tục nói với Aura đang bối rối,

“Ngay cả khi chúng mong muốn được chết, đừng thực hiện nguyện vọng của chúng vào lúc này.”

“Đã rõ!”

Anh buông tay cô ra sau khi cô xác nhận rằng anh không có lệnh nào khác, Aura chạy theo Albedo.

Ánh mắt Ainz, vẫn cố định trên lưng cô khi anh ra lệnh cho hai thủ vệ còn lại.

“Ta đã mất hết hứng thú. Cocytus làm chỉ huy và Mare làm chỉ huy thứ hai, ta cho phép hai ngươi sử dụng toàn bộ khả năng của mình. Đừng để bất kỳ công dân của Vương Quốc nào sống sót.”

Hai người trả lời anh trong khẳng định.

Một giờ sau – đội quân là Vương quốc Re-Estize, niềm hy vọng cuối cùng đã biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này.

Overlord Tập 14 Giao Đoạn
Overlord Tập 14 Chương 4

36 thoughts on “Overlord Tập 14 Chương 3

  • 23/04/2020 at 8:00 sáng
    Permalink

    Chắc con công chúa bán thông tin rồi đổ qua raeven đây mua chuộc nhỏ để sử dụng khi vương quốc lâm vào đường cùng là hợp lí quá rồi😄

    Reply
    • 23/04/2020 at 10:47 chiều
      Permalink

      Con công chúa là gián điệp mà, mấy phần trc có nói rồi

      Reply
      • 26/04/2020 at 1:19 sáng
        Permalink

        khi bạn là tiên tri và sói tố cáo bạn 😀

        Reply
  • 26/04/2020 at 1:38 chiều
    Permalink

    Bao h ra chương 4 thế ad
    E đang hóng đây

    Reply
  • 28/04/2020 at 9:53 sáng
    Permalink

    Nghĩ kĩ thì đưa con bài tủ renner ra vào thời điểm này thật sự thấy không cần thiết vì dù gì thủ đô cũng nằm gọn trong tay Aniz rồi chắc có lẽ con công chúa sẽ được tung ra sau khi chiếm được vương quốc thì có lẽ hợp lí hơn giống như momon vậy😁

    Reply
    • 29/04/2020 at 7:24 chiều
      Permalink

      Con công chúa sẽ được trở thành 1 Momon thứ 2.

      Reply
    • 30/04/2020 at 12:38 sáng
      Permalink

      Giờ chủ yếu bán độ tt với khai man ::::)) sau này t nghĩ chắc chuỵ vẫn sẽ take care vương quốc vì ains + albedo + demi đéo đứa nào rãnh mà trong coi vương quốc cả nên vai trò ẻm trong chương vẫn giữ quan trọng là người cai quản vương quốc lúc này ::))

      Reply
  • 30/04/2020 at 1:23 chiều
    Permalink

    Renner cũng thành tín đồ của Ainz giônggs “Cung thủ mắt điên” à

    Reply
  • 02/05/2020 at 4:25 chiều
    Permalink

    Momon có nguy cơ bị lộ à nha… bên Pháp quốc hồi sinh con mèo (kẻ thứ 2 biết duy nhất biết Momon là Đấng) xong qua đây méc chăng?

    Reply
    • 03/05/2020 at 11:09 sáng
      Permalink

      Rồi có khi bị main biết qua vã mồm cũng nên
      *Bép bép* này thì cái mồm nhìu chiện nè😂😂

      Reply
    • 03/05/2020 at 11:51 chiều
      Permalink

      Cho mình hỏi con mèo mà bạn nói là ai vậy? Lâu rồi chưa xem nên não nó tàn đi

      Reply
    • 04/05/2020 at 11:40 sáng
      Permalink

      Con mèo là ai thế hở bạn ? Mình tưởng mỗi Nipherea là biết Aniz là Momon

      Reply
      • 05/05/2020 at 12:14 chiều
        Permalink

        Cái con clementie hồi đánh nhau ở nghĩa địa ấy

        Reply
      • 05/05/2020 at 1:07 chiều
        Permalink

        Clementine á mấy bác nó xuất hiện ở ss1 anime và bị main ôm tới chết
        * shalltear cũng từng ganh tỵ với nó vì đc đấng ôm tới chết* 😂😂

        Reply
        • 06/05/2020 at 12:13 sáng
          Permalink

          Vl bác, đấy là phần của Fan tự làm bác ơi ,

          Reply
        • 06/05/2020 at 12:17 sáng
          Permalink

          Con đấy hồi sinh là phần fan viết b ơi

          Reply
      • 07/05/2020 at 9:43 chiều
        Permalink

        Thánh đọc nhầm sang truyện của fantificton hả ,mạch truyện còn ch nói rõ ai hay tổ chức nào đưa xác celememtia và khajit đi

        Reply
    • 05/05/2020 at 1:50 chiều
      Permalink

      ủa con mèo nào vậy bạn

      Reply
      • 05/05/2020 at 7:23 chiều
        Permalink

        Do main quên là có thể hồi sinh nên ko thu xác con clematine về, xác của con ấy thì bị trộm đi mất sau đó!

        Reply
  • 03/05/2020 at 11:20 chiều
    Permalink

    Bên eng có rồi đấy mong team dịch chịu khó dịch giúp chứ dốt tiếng anh xài google dịch hiểu chỉ tầm 70% thôi😁

    Reply
    • 05/05/2020 at 12:23 chiều
      Permalink

      Cho mình xin bảng eng vs

      Reply
      • 06/05/2020 at 1:59 chiều
        Permalink

        Cứ tìm alwolfz rồi vào reddit của ổng là có engsub mới nhất😁

        Reply
  • 04/05/2020 at 5:17 sáng
    Permalink

    Con công chúa sau hiến tế bọn trẻ mà nó nuôi với item albedo đưa để trở thành tiểu quỷ rồi dọn vào tầng 9 nhé :v climb thành pet,vương quốc bị chết 8m người,

    Reply
    • 06/05/2020 at 10:45 chiều
      Permalink

      mk đọc bản engsub đâu có chương 6 đâu, bạn đọc đâu vậy

      Reply
  • 05/05/2020 at 9:59 chiều
    Permalink

    cho mình xin bản eng với

    Reply
  • 06/05/2020 at 8:16 chiều
    Permalink

    Ainz vừa mới tôn trọng Zanac mà còn dâng đầu lên thì đúng là tức éo chịu được rồi

    Reply
  • 07/05/2020 at 11:52 sáng
    Permalink

    Thất vọng. Thực sự là mới đầu còn hứng thú nhưng đến phần 5 chương 3 tập 14 thì thấy suy nghĩ diệt chủng từ tác giả là một suy nghĩ kinh tởm chưa từng thấy.
    Hãy làm 1 ví dụ nhé. TQ mai sau chiếm VN lấy lí do vì hạnh phúc của dân TQ giết hết ng Việt. Mọi người nghĩ đối với thế giưới đó là sự diệt chủng và mọi nơi khác phải chống lại chứ không phải sợ hãi.
    Dùng sợ hãi để áp bức là tư tưởng ngu ngốc nhất. Không hiểu sao tác giả lại dùng mấy lí do ngụy biện hay cho rằng ai cũng ngu mà bảo thằng Zanac nói nó nhân tính.

    Reply
    • 11/05/2020 at 10:43 sáng
      Permalink

      Đây là bộ truyện antihero chứ không phải truyện kể về anh hùng, tư tưởng như thế thì có gì sai??? Mà thằng Zanac bảo ainz nhân tính hơn nó nghĩ chứ có bảo ainz nhân tính đâu :))) đọc truyện cũng đọc không kỹ thì đọc lam gì.

      Reply
    • 11/05/2020 at 8:42 chiều
      Permalink

      1. Sau khi chuyển sang thế giới khác thì main đã mất 1 phần nhân tính rồi ( vui, buồn, tức giận,… )
      2. Dưới cái nhìn của đa số cư dân trong nazarick thì những sinh vật bên là ngoài lũ thấp kém chỉ ngang hàng hoặc thấp hơn cả sâu bọ. Nên albedo hay demi ủng hệ kế hoạch diệt chủng là ko sai.
      Mình từng xem video người ta nấu chảy kim loại rồi đổ vào tổ kiến để làm tác phẩm nghệ thuật và chẳng thây ai nói nó vô nhân cả

      Reply
  • 07/05/2020 at 8:15 chiều
    Permalink

    Zanac-samaaaaaaaaaaaaa :'( .Vị vua vĩ đại đã lìa đời

    Reply
  • 07/05/2020 at 9:36 chiều
    Permalink

    Đừng có nói chương kết công chúa renner sau chuyển đổi thành tiểu quỷ phục vụ và làm cấp dưới cho Albedo nhé nhìn mặt cô công chúa lừa tình quá
    Tóm tắt sau chương last king này nhé hillma tập hợp nhóm người trong 8 ngón gặp shalltaer đưa những đứa trẻ vào trong đại lăng rồi trừ khử cocodoll
    Albedo chạm trán chiến giáp của reddorp . theo “thích suy luận” đây rất có khả năng là 1 cái bẫy

    Reply

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!