Overlord tập 13 chương 1 phần 2

Chương 1 phần 2

Dịch giả: Nguyễn Huy

Neia nuốt lấy dịch dạ dày đang trào lên bên trong họng cô khi đang đi đến phòng của Sorcerer king. Khi cô làm thế, một vị chua nghét tỏa ra trong miệng cô.

Cô với lấy túi nước treo ở thắt lưng và uống nước bên trong,

Nước hầu như chả ngon lành gì, có vị chan chát, nhưng nó giúp dập tắt cảm giác bỏng rát trong cổ họng cô và mùi hôi thối trong miệng. Tuy nhiên, cơn giận vẫn còn đó trong lồng ngực Neia, và gương mặt cô vẫn nhợt nhạt.

Cô nhớ lại khung cảnh quặn ruột mà cô không thể nào quên được, thậm chí dù cố gắng đi nữa.

Đội quân bán nhân tộc đã bao vây thành phố này suốt ba ngày nay.

Kẻ thù không tấn công hay cố gắng đàm phán, đơn giản là cứ để thời gian trôi qua. Nhưng hôm nay, những tên bán nhân loại đang mang ra những tù binh của chúng từ Thánh Quốc ở bên ngoài thành của quận Loys, nơi mà Neia và những người khác đã từng ở. Nếu họ có kỹ năng của cung thủ hay xạ thủ, họ có thể tấn công chúng. Không may thay, họ không có ai như thế ở đây.

Neia tự tin rằng sẽ đánh trúng những tên bán nhân loại nếu cô sử dụng cây cung của Sorcerer King. Tuy nhiên, tung ra một đòn tấn công có thể dẫn đến một cuộc tấn công tổng lực đáp trả. Chúng sẽ dẫn đến một trận chiến của 10.000 chống lại 40.000, và họ sẽ phải mở cổng thành nếu muốn cứu những tù binh.

Một khi mà những cổng thành được mở ra, lực lượng bán nhân loại chắc chắn sẽ đổ vào như thác lũ. Những thứ như thế không được phép xảy ra, và vậy nên tất cả những gì họ có thể làm là đứng một bên và xem.

Có khoảng ít hơn 20 tù nhân. Họ gồm cả đàn ông và phụ nữ, người lớn và trẻ nhỏ, nhưng không có người già. Tất cả những tù nhân đều trần truồng và chằn chịt sẹo cùng với những vết thâm bầm.

Khi những người dân của Thánh Quốc tập trung lại và bắt đầu nghĩ rằng họ được đem ra như một dấu hiệu cho một loại đàm phán nào đó, một bi kịch đã diễn ra.

Những tên bán nhân loại bắt đầu tàn sát những tù nhân.

Một tên bán nhân loại trông cao khoảng ba mét đã cắt đầu những tù nhân và giữ những cái đầu bị cắt đứt dốc ngược lên. Neia có thể thấy rõ ràng hắn đã uống số lượng máu nhiều thế nào từ những cái đầu chảy ra.

Sau đó, những bán nhân tộc bắt đầu mổ thịt những cái xác của tù nhân.

Neia đã từng thấy cha mình làm thịt những con vật trước kia. Tuy nhiên, hình ảnh của một thứ như vậy xảy ra với con người đã tác động mạnh mẽ đến tâm trí của Neia.

Sau đó, những tên bán nhân loại ăn những tù nhân từ người này đến người người, trong khi họ vẫn còn tươi.

Phần tàn nhẫn nhất là xem một vài người bị ăn sống.

Thậm chí đến tận bây giờ, tai của Neia vẫn vang lên tiếng khóc lóc của một đứa trẻ và tiếng nội tạng của nó bị xé ra khi tên bán nhân loại nhai cái bụng toác hoác.

May mắn, Gustavo đủ thông minh để giữ Remedios ra  xa khung cảnh này, với cái cớ là phải bảo vệ hoàng tử. Chắc hẳn họ sẽ phải chiến đấu bây giờ nếu cô ấy thấy những gì đang diễn ra.

Neia hít thật sâu, rồi nhấp một ngụm nước và ép bản thân phải nuốt nó.

Cô đã nghe ai đó nói rằng sẽ cảm thấy tốt hơn nếu như cứ nôn hết cả ra, nhưng vì cô đang hướng đến phòng của Sorcerer King, sẽ thật bất kính nếu đến trong khi mùi nôn mửa vẫn đang còn trên người.

Sau khi ngửi lại mình nhiều lần, Neia đứng trước cánh cửa phòng của Sorcerer King.

Không có ai khác đứng gác ngoài cửa.

Hiện giờ thành phố đang bị bao vây bởi bán nhân tộc, không có ai khác để bảo vệ — nói đúng hơn, để mắt đến – Sorcerer King.

Neia gõ cửa báo hiệu sự hiện diện của cô cho người bên trong biết.

“Bệ Hạ, thần là hộ vệ Neia Baraja. Thần có thể vào được không ạ?”

“Vào đi.”

Sau khi được cho phép để đi qua cánh cửa, Neia lặng lẽ đi vào.

Nội thất bên trong rất đơn giản bởi vì những tên bán nhân tộc đã phá nát hầu như hết mọi thứ. Thậm chí thế, nó vẫn còn hơn bất kỳ ai trong thành phố hiện giờ.

Sorcerer King đứng quay lưng lại với Neia như thể ông đang nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Có vẻ khá hỗn loạn bên ngoài, từ những gì ta thấy rất nhiều người chạy quanh đây. Chúng ta đã bị bao vây trong bốn ngày, nhưng lần này là ồn ào nhất từ lúc đó đến giờ. Điều đó có nghĩa là… có phải là dấu hiệu cho thấy kẻ địch đang chuẩn bị tấn công không?”

Sorcerer King thể hiện không có ý định tham gia trận chiến này, đơn giản ở lại trong phòng của ông như không có chuyện gì. Ông thậm chí còn không tham gia cuộc họp chiến thuật khi đội quân bán nhân loại bắt đầu tỏa ra xung quanh thành phố.

Dĩ nhiên, lãnh đạo của quân Giải Phóng không lấy làm vui vì điều này, nhưng họ thấy rất khó để đòi hỏi bất kỳ điều gì từ Sorcerer King sau khi ông ta nói, “Sẽ không phải rất tệ trong tương lai nếu như vị vua của một quốc gia khác nhúng mũi và vấn đề nội bộ của các ngươi sao?”

Neia đã được lệnh có mặt trong nhiều cuộc họp thay ông ấy. Đây là kế hoạch của quân Giải Phóng để chia sẻ những gì họ biết với Sorcerer King, và Neia sẽ đảm nhiệm công việc đó. Tuy nhiên, điều đó dẫn đến việc Neia chứng kiến bi kịch đã được diễn ra từ đầu.

“… Không ạ, bán nhân tộc vẫn chưa có bất kỳ động thái gì lớn. Nhưng… những tên bán nhân loại, à… thần nên nói như thế nào về điều này nhỉ, có thể chúng đang cố thể hiện sức mạnh, vậy nên vị trí của chúng có thay đổi một chút.”

“ Nếu như vậy, tình thế này sẽ chỉ có thể tiếp tục thêm một chút đúng không? Những bán nhân tộc đang cố gắng là rung động lòng quân và giảm ý chí của họ… nghĩ đến nó, chúng ta có thể chiến thắng trận chiến này không?”

Không. Neia đã mong đợi quá nhiều.

Ngay từ đầu, sự tương quan lực lượng khổng lồ về sức mạnh của họ.

10.000 con người đối đầu với 40.000 bán nhân loại.

Thậm chí về con số 10.000 người đó bao gồm cả người già và trẻ nhỏ, và cũng có những người bị thương – cả về thể chất lẫn tinh thần – và những mệt mỏi họ đã chịu trong các khu trại tù, đến giờ họ vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.

Trong khi lực lượng phòng thủ thường có được lợi thế trong các trận công thành, đó chỉ đúng khi mà cả hai bên tương đồng với nhau.

Khi mà so sánh giữa một bán nhân loại trung bình và một người bình thường, thì con người quá yếu để so sánh và đó chỉ là một hành động ngu ngốc.

Sau cùng thì, người duy nhất có thể xếp ngang bằng với những bán nhân loại là những thánh hiệp sĩ, mục sư, và lính chuyên nghiệp, nhưng họ không có nhiều số đó, và so sánh với đội quân 40.000 quân mạnh mẽ mà hiện giờ họ đang đối mặt, nó như thể đang cố dập tắt hơi thở của một con rồng bằng một xô nước vậy.

Tuy nhiên, người ta không thể nói đây là một trận chiến hoàn toàn không có cửa thắng.

Có một người có thể tự mình đẩy lui được làn sóng của đội quân bán nhân loại, thậm chí không cần dựa vào Sorcerer King.

Giả sử như không có sự mệt mỏi về thể chất và bị những cú đánh may mắn như một yếu tố, thánh hiệp sĩ mạnh nhất trong Thánh Quốc – Remedios – có thể hạ được 40.000 bán nhân loại bình thường và giết tất cả chúng.

Tuy nhiên, không thể nói là không có cá nhân nào mạnh mẽ trong đội quân của bán nhân loại, kẻ có thể đối đầu với Remedios. Thật sự, rất có khả năng bọn chúng đang ở ngoài kia.

Neia nhớ lại vua của bán nhân loại đã cai trị thành phố này lúc trước, Grand King Buser. Trong khi Sorcerer King đã giết hắn như thể hắn không hơn gì một đống rác rưởi, đó chỉ đơn giản bởi vì sức mạnh kinh khủng của Sorcerer King – Buser là một kẻ có sức mạnh vượt trội. Neia không thể đánh bại hắn, dù cho cô cố gắng đến thế nào đi nữa.

Những vị vua của bán nhân tộc có thể mạnh ngang ngửa Remedios, hay có lẽ còn mạnh hơn cô. Tất cả bọn họ đều rất mạnh trong ước tính của Neia, vậy nên cô không thể đánh giá chính xác kết quả của cuộc đối đầu giữa hai sinh vật mạnh mẽ như vậy.

Thêm vào đó, từ góc nhìn thực tế, phải tính đến cả chuyện mệt mỏi về thể chất. Không quan trọng họ mạnh như thế nào, không ai có thể thoát được sự mệt mỏi. Ma thuật có thể giải quyết nó nhất thời, nhưng mệt mỏi sẽ cứ tiếp tục dồn nén.

Thậm chí dù có giết một đội quân 10.000 tên, Remedios có thể vẫn tiếp tục bị tấn công trong lúc kiệt sức hay suy yếu và bị giết bởi một bán nhân loại bình thường. Sau cùng thì số lượng cũng là chất lượng.

Tuy nhiên, nếu có một sinh vật có thể lật ngược mọi logic đó – mắt Neia hướng đến vị thống trị vĩ đại phía trước, người vẫn đang đứng quay lưng lại với cô.

Người có một sức mạnh tuyệt đối.

Vượt qua toàn bộ mọi thứ trên thế giới này (Overlord)

Ông ta không ai khác chính là Sorcerer King, Ainz Ooal Gown.

Khi Neia nhìn lên tấm lưng đầy vương giả, cô bất ngờ nhận ra rằng cô vẫn chưa trả lời câu hỏi của Sorcerer King, và cô vội vàng đáp lại.

“ Thần, Thần không chắc!” Hoảng loạn khiến cô kêu lên to hơn bình thường và cô đỏ mặt trước khi tiếp tục nói với giọng điệu bình thường: “—nhưng thần sẽ cố gắng hết sức để tìm ra.”

Sorcerer King trông có vẻ như không hề lay động bởi điều này, và tiếp tục hỏi một câu hỏi khác.

“Ta hiểu rồi. Vậy, ngươi đã tìm hiểu được bất kỳ điều gì mới về kẻ địch không? Ngươi đã xác nhận được dấu hiệu của Jaldabaoth giữa hàng ngũ kẻ địch chưa?”

“Hừm, điều đó thật khó. Có thể rất khó cho ta để giúp các ngươi phòng thủ nơi này. Ta cần hồi phục lượng mana ta đã sử dụng. Sau cùng thì, kế hoạch của hắn có thể là tướt đoạt mana của ta. Ta phải nghĩ đến điều này trước khi quyết định hành động như thế nào.”

“Dĩ nhiên rồi ạ. Mọi người điều hoàn toàn hiểu được quan điểm của Bệ Hạ.”

Trong cuộc họp chiến thuật, một vài người đã từng nói rằng họ xác định được một con quỷ trông giống như Jaldabaoth, nhưng khi Neia nói rằng họ phải chắc chắn, người đó ngay lập tức nói rằng họ chắc hẳn đã nhầm lẫn. Từ tâm trạng trong không khí, rõ ràng là mọi người hiện diện đó – ngoại trừ Neia – có kế hoạch lôi kéo Sorcerer King vào cuộc chiến bằng việc lan truyền những báo cáo giả về sự hiện diện của Jaldabaoth.

Họ có thể xem thường undead, nhưng nói dối một vị vua của một đất nước nghĩa là họ đã không có sự ngay thẳng. Thậm chí nếu bị ép vào một tình thế nghặt nghèo, sẽ có đúng không nếu thể hiện sự quyết tâm của họ với người đáng được tôn trọng?

“Trong trường hợp đó, các ngươi làm gì với những động thái của bán nhân tộc?”

“À, vâng, những bán nhân tộc trước đây đang đứng rất đông ở cổng tây, nhưng hiện giờ chúng đã chia lực lượng và chuyển một phần đội quân đến cổng hướng đông. Chúng thần tin rằng chúng đang chuẩn bị đầy đủ cho cuộc công thành.”

“Nói đến điều đó, có lẽ đã đủ thời gian cho bọn chúng xây dựng những vũ khí công thành rồi đúng không? Hừm, đó chắc hẳn là một điều tốt. Sau cùng, kẻ địch không cố gắng để các ngươi chết đói.”

Neia không thể nói rằng đó là điều tốt hay xấu, nhưng họ sẽ không có giải pháp nào nếu bán nhân tộc để cho bọn họ chết đói.

Nếu những bán nhân loại tấn công, vậy thì họ sẽ nhanh chóng bị tiêu diệt vì lợi thế sức mạnh quân sự vượt trội. Tuy nhiên, nếu bọn họ chiến đấu từ đằng sau sự bảo vệ của những bức tường thành phố, đó sẽ không phải là một trận chiến quá chênh lệch. Dĩ nhiên, điều đó chỉ là chuyển từ “cực kỳ tồi tệ” thành “khá là tệ”.

“Dĩ nhiên, đó cũng có thể bởi vì thật sự bán nhân tộc không nhận ra được tình hình về tiếp tế của chúng ta. Lại nữa, đúng hơn là bọn chúng đơn giản không quan tâm về một thành phố nhỏ như thế này.”

“Chà, bán nhân tộc đã chinh phục dãy pháo đài chúng ta thấy khi chúng ta tiến vào Thánh Quốc, vậy nên sẽ hợp lý nếu giữ một thành phố nhỏ như thế này chỉ để mức độ ưu tiên thấp… nếu các ngươi tạo cho chúng nhiều khó khăn khi phòng thủ và khiến chúng cảm thấy một cuộc công thành thì bất lợi với bọn chúng, bọn chúng sẽ rút ra khỏi cuộc chiến. Sau đó các ngươi sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến khó khăn hơn trước mặt.”

Nó có vẻ như Sorcerer King tin rằng họ sẽ chiến thắng trận chiến không thể thắng trước khi trận chiến thực sự bắt đầu.

“Bệ Hạ, thần có thể hỏi về quan điểm của ngài về tình hình sẽ tiến triển như thế nào được không?”

“ Tiến triển trong tương lai, hừm. Thành thật ta cũng không biết. Đúng ra, người ta có thể nói rằng các ngươi sẽ thua khi bị ép vào một trận vây hãm công thành như thế này. Những cuộc vây hãm thông thường diễn ra với tâm lý là quân tiếp viện sẽ đến. Hay cũng có thể lúc quân địch đang dưới một điều kiện bất lợi như kiểu thời gian bị giới hạn. Tuy nhiên, chúng ta đơn giản là đang phòng thủ thành phố này trong lãnh thổ của kẻ địch, vậy nên cơ hội chiến thắng của chúng ta vô cùng nhỏ.”

“Tuy nhiên, chúng ta đã thành công gửi những quý tộc chúng ta thả ra đến phía nam trước, vậy nên không thể nói chắc chắn rằng sẽ không có tiếp viện tới.”

Neia tuy nói những lời đó, nhưng trong thâm tâm cô biết rằng cô không nên chờ đợi rằng sẽ có quân tiếp viện.

Đội quân miền nam sẽ cần phải đột phá qua hàng ngũ quân đội của bán nhân tộc chắn giữa họ và khu vực của Neia, và thậm chí nếu họ làm được điều đó, vẫn còn một đội quân 40.000 tên bán nhân tộc ở đây.

Những trận chiến lập đi lập lại sẽ rút cạn sức mạnh chiến đấu của họ. Từ bỏ 10.000 người trong thành phố này sẽ là một lựa chọn khôn ngoan hơn.

“Điều đó sẽ tốt…”

Có vẻ như Sorcerer King cũng không tin vào nó trong phút chốc.

Nhưng đó là điều duy nhất có thể dự đoán. Với hoàn cảnh này, người có thể xoay chuyển cục diện mà không hy sinh bất kỳ ai –

Neia xua đi những suy nghĩa và ngẩng đầu lên.

“Bệ Hạ ở đây là để chiến đấu với Jaldabaoth, vậy nên tiêu tốn mana của ngài vào những chuyện khác và làm giảm cơ hội chiến thắng của ngài là không thể chấp nhận.”

“… Ta sẽ mất một lúc để thi triển lại phép dịch chuyển mà ta đã dùng với những tên Orc, nhưng ta vẫn có thể thực hiện phép thỉnh thoảng ta vẫn dùng để quay lại vương quốc Sorcerous nhiều lần. Đưa theo một đống người với ta cũng sẽ không là vấn đề… nhưng ta đoán là người không thể quyết định được ai sẽ được đưa đi, và ngươi sẽ không đi.”

“Thần vô cùng biết ơn Bệ Hạ đã hiểu cho.”

Có lẽ nó sẽ tốt hơn là đề nghị Sorcerer King đưa Thái Tủ Caspond đi và chạy trốn, nhưng làm vậy cũng có cái khó riêng của nó.

Khi một vị vua của một đất nước khác sẵn sàng tự dấn thân vào nguy hiểm để đối mặt một con quỷ đáng sợ, có một thành viên của gia đình hoàng gia của chính đất nước đó lại không biết xấu hổ cầu xin ai đó đưa họ trốn khỏi chiến trường là một điều vô cùng hổ thẹn.

Trong khi Neia đang cân nhắc đến những thông tin này, Sorcerer King quay mặt lại nhìn vào cô lần đầu tiên kể từ lúc cô bước vào phòng.

Điểm sáng đỏ trong hốc mắt trống rỗng nhìn thẳng vào Neia. Trước đây nó đã từng khiến cô sợ hãi, Neia đã quen dần với chúng, và cô đã cảm thấy như rằng chúng khá là quyến rũ.

“Đây là những gì ta nghĩ, cô Baraja. Chúng sẽ đã kết thúc sự đối đầu với lực lượng kẻ thù bởi vì sự ngu ngốc của những chỉ huy quân Giải Phóng. Tình huống như hiện tại không thể thay đổi gì được chỉ bới một sự nổ lực của một hộ vệ. Thế còn việc tập trung đến an toàn cá nhân ngươi thay vì toàn bộ cục diện thì sao? Ngươi hiểu rằng đất nước của ta sẽ chấp nhận lòng trung thành của người, nếu ngươi sẵn lòng trao nó?Từ việc ngươi được đào tạo như là một thánh hiệp sĩ, ta nhất định sẽ có thể rèn luyện cho người đầy đủ với tài năng của mình trong đất nước của ta.”

Neia bối rối, và không biết phải trả lời như thế nào.

Trong khi cô cảm thấy biết ơn Sorcerer King đã lo lắng cho cô, cô run rẩy trong sợ hãi khi xem xét đến việc cô có thể mất những gì nếu cô chấp nhận đề nghị của Sorerer King.

Sự cống hiến của cha mẹ cô với đất nước này.

Tình yêu của cô với quê hương.

Cô có thể sẽ không bao giờ quay lại đất nước cô sinh ra.

Có nhiều kỷ niệm với nhiều người bạn cô có.

Nhiều vòng tròn quay cuồng trước mắt Neia, và cứ cái này biến mất thì một cái khác lại xuất hiện, nhưng giữa chúng có một cái gì đó không hề tan vỡ, và nó còn lại đến cuối cùng – nói cách khác, thứ quan trọng nhất.

Cô là một thành viên của hội thánh hiệp sĩ.

Trong khi cô vẫn chưa biết được công lý đích thực là gì, chỉ có một thứ duy nhất Neia có thể nói trong khi ưỡn ngực ra và ngẩng cao đầu.

“Thần vô cùng tạ ơn ân huệ của Bệ Hạ, nhưng là một công dân của Thánh Quốc, thần cảm thấy thần có trọng trách cứu thật nhiều người dân trong khả năng của thần. Đó là bởi vì cứu vớt những người không ai giúp đỡ — cứu những người đang chịu đau khổ.”

Sorcerer King bất chợt dừng cử động, như thể ông ấy bị đóng băng tại chỗ.

“…Hừm.”

Sorcerer King lẩm bẩm một mình và rồi ông ấy gãi cằm.

Có vẻ như những lời của Neia đã tác động đến ông ấy, bởi vì ông ấy lại nhìn vào Neia một lần nữa.

Rõ ràng đó chỉ là điều bình thường, nhưng Neia không thể không cảm thấy có một chút buồn.

“Nếu ta không nhầm thì được nghe nói rằng khi bán nhân tộc tấn công, ngươi sẽ ở vị trí ngay trên những bức tường gần cổng tây, phía bên trái thành phố đúng không? Đó là một vị trí rất nguy hiểm, và nếu trông chờ ta đến cứu ngươi thì sẽ là một sai lầm, ngươi biết chứ?”

“Thần biết rất rõ.”

Neia có kỹ năng của một cung thủ, và được bố trí ở ngay tiền tuyến, không nghi ngờ rằng cô sẽ bị giết trong trận chiến. Tuy nhiên, cô đã sẵn sàng cho cái chết của mình, vì thế cô sẽ dấn thân vào chiến trường.

Cắn chặt môi, cô nhìn thẳng vào đôi mắt của Sorcerer King.

“Ah, Đôi mắt của cô ta. Ta thích ánh mắt ấy.”

Sorcerer King tự lẩm bẩm với bản thân khiến Neia cảm thấy đỏ mặt. Trong khi Sorcerer King không có ý gì khác khi nói những câu đó, nó tác động đến cô khi nghe thấy như thể ông ấy nói ông thích cô.

“Nếu như vậy, ta sẽ cho ngươi mượn vài thứ, cô Baraja. Vui lòng hãy sử dụng chúng cho tốt.”

Với một tiếng đon, có gì đó to lớn bất ngờ xuất hiện từ hư không. Cô đã nghĩ nó tương tự như khi Sorcerer King rút ra cây cung ở trong xe, nhưng ma thuật thật sự là thứ bất ngờ.

Neia thấy những vật phẩm ma thuật – bộ giáp – thứ được rút ra từ hư không.Đó là một bô giáp trong như một cái mai màu xanh – đó là bộ giáp mà Grand King Buser đã mặc trước đây.

“Đây, đây là –“

“Bộ giáp này chắn hẳn sẽ hữu dụng, ta cho rằng nó sẽ đảm bảo cho sự an toàn của người.”

Bộ giáp này quá lớn với Neia – và trông có vẻ như nó sẽ không thể vừa với bất kỳ con người nào. Tuy nhiên, từ những gì Neia biết về những bộ giáp được yểm phép, sẽ không có vấn đề gì nếu cô thử mặc nó.

Những bộ áo giáp bình thường sẽ cần đến tay nghề của một thợ rèn để phù hợp với kích cỡ người mặc. Tuy nhiên, cũng có giới hạn cho việc đó. Một bộ giáp lớn như bộ này thì không hề đơn giản để chỉnh kích cỡ vừa vặn.

Tuy nhiên, với giáp ma thuật là một chuyện khác. Bất kỳ ai cũng có thể mặc nó bất kể giới tính hay chủng tộc, miễn là không bị sự hạn chế đặc biệt nào để sử dụng. Trong khi sẽ không có sự thay đổi nào quá lớn, bộ giáp sẽ tự động điều chỉnh để phù hợp với kích cỡ người mặc.

Thậm chí một tên khổng lồ còn có thể mặc vừa một bộ giáp có kích cỡ không lớn hơn ngón tay cái, nhưng độ bền của giáp ma thuật thì đa dạng tùy theo chất liệu làm nên nó và chất lượng chế tạo. Áo giáp kích cỡ bằng chiếc nhẫn sẽ dễ bị phá hủy nếu phải chịu đựng những đòn tấn công bằng phép, axít hay đòn tấn công phân tích trang bị, và điều đó sẽ là giảm đáng kể sức mạnh đã được yểm lên nó.

Không có bữa trưa nào là miễn phí, và con đường dễ dàng thì rất hiếm. Tuy vậy, giáp của Buser chắc chắn ra khá cứng cáp, từ kích cỡ nó thậm chí lúc chưa được ai mặc.

“Thêm nữa, ta sẽ cho ngươi mượn thêm ba thứ nữa.” Sorcerer King tự tay trao nó cho Neia những vật phẩm đó.

“Một vương miệng, găng tay, và một vòng cổ. Có bất kỳ thứ nào mà ngươi đã có rồi không?”

“Không, không hề. Từ đầu thần đã không có một vật phẩm ma thuật nào cả ạ.”

“Thật tốt khi nghe điều đó. Bây giờ, ta sẽ giải thích ngắn gọn cách sử dụng những vật phẩm này.”

Như cái tên, Vương Miện của Ý Chí Sắt, bảo vệ tâm trí chống lại những đòn tấn công tinh thần như quyến rũ, sợ hãi, và những thứ khác. Tuy nhiên, trong khi vương miệng đề kháng được những đòn tấn công ma thuật, nó chỉ có thể tăng cường khả năng đề kháng của người mặc chống lại những đòn tấn công từ khả năng đặc biệt. Còn một điều khác cô phải lưu ý rằng vương miện cũng sẽ ngăn những ma thuật có hiệu quả tích cực.

Găng tay có tên là Găng Tay của Cung Thủ. Trong tất cả những phép trên thế giới này, chỉ có vài loại chỉ có thể sử dụng được bởi những người sỡ hữu kỹ năng bắn cung, đó là lý do Sorcerer King tạo ra vật phẩm này. (ý là ổng thích sưu tầm đồ hiếm). Tuy nhiên, Sorcerer King đã bỏ đi những phép đó sau khi tạo ra vật phẩm này, và vậy nên găng tay này vô dụng với ông. Chúng chỉ làm kho đồ của ông thêm chật.

Cuối cùng, vòng cổ là một vật phẩm phải tiêu thụ mana để thi triển một ma thuật bậc 3 [Heavy Recover]. Trong khi người ta có thể sử dụng nó vô số lần chỉ cần người đó sở hữu đủ lượng mana, nó tiêu tốn nhiều năng lượng ma thuật hơn là thi triển trực tiếp phép đó. Từ lượng mana Neia sở hữu, tốt nhất là cô nên xem đó như là vật phẩm sử dụng một lần. Vì vậy, cô phải suy nghĩ cẩn thận lúc tốt nhất khi sử dụng nó. Vật phẩm này không được làm bởi Sorcerer King hay bạn ông, ông chỉ đơn giản lấy nó khi nó xuất hiện và mua nó từ nơi nào đó.

Đúng vậy, nhìn kỹ thì nó cho thấy rằng chiếc vòng cổ là một món mỹ nghệ rất đẹp. Nó trông như một nữ thần đang ôm lấy viên lục bảo. Chính xác, nó là một tuyệt tác rất quyến rũ.

Neia nhìn vào những vật phẩm đáng giá đó, và rồi lắc đầu từ chối.

“Thần, thần rất tiếc, thưa Bệ Hạ, nhưng thần không thể chấp nhận những thứ này.”

Những vật phẩm ma thuật mà Sorcerer King đưa ra rõ ràng là những vật thượng phẩm. Tuy nhiên, điều gì sẽ xảy ra nếu như Neia chết trong khi đang đeo chúng? Những vật phẩm này sẽ rơi vào tay của bán nhân tộc, cuối cùng sẽ tăng cường sức mạnh cho bán nhân tộc. Thậm chí nếu chúng không rơi vào tay của những bán nhân tộc, điều gì sẽ xảy ra nếu như xác của cô bị thất lạc trong hỗn loạn trong trận chiến và trang bị của cô mất tích cùng với cô? Còn nhiều nữa, Neia đã có cây cung mà Sorcerer King ban cho cô, sao mà cô có thể không hài lòng với nó và mượn thêm những thứ khác nữa từ ông?

Nói đến đó, cô nên trả lại cây cung cho Sorcerer King trước khi tham gia trận chiến.

“Tại sao lại thế? Những vật phẩm này sẽ hữu dụng cho ngươi khi tham gia trận chiến, đúng không? Sau cùng thì, ngươi là một dạng chiến binh, và ngươi thiếu mana, vậy nên có thể ngươi không thể sử dụng được khả năng của vòng cổ. Tại sao ngươi không nhận nó và thử một lần?”

Neia thú nhận những bất an của cô để trả lời những câu hỏi của Sorcerer King. Sorcerer King nghe những lời của cô và đơn giản chỉ mỉm cười.

“Còn thế này thì sao. Tiến vào chiến trường với mục tiêu là đem những vật phẩm này trả lại cho ta, bằng bất cứ giá nào.”

Neia đã từng tự thuyết phục mình như thế, những chỉ thế thì cũng không thể phá vỡ được những bất an trong cô. Sau khi nghe câu trả lời, Sorcerer King vẫy tay một cách phóng khoán.

“Ô, cứ lấy đi. Ta có những phép có thể xác định được những vật phẩm ma thuật, và ta đã đánh dấu lên những vật phẩm này rồi. Ta có thể tìm thấy chúng thậm chí nếu chúng bị thất lạc.”

“Vậy sao?”

“Đúng thế… được rồi, miễn lễ. Nhận lấy và sử dụng chúng đi.”

Nếu Sorcerer King có thể biểu cảm như con người, ông ấy chắc hẳn đang mỉm cười – những suy nghĩ đó chạy xuyên qua tâm trí Neia khi cô nghe những lời của ông.

Hiện giờ ông ấy đã đưa chúng với sự chân thành như vậy, từ chối thêm nữa sẽ là một hành động vô lễ. Nghĩ tới việc chấp nhận thiện chí của ông ấy cho cuộc chiến với mong muốn xin lỗi vì những mất mát phát sinh cho vương quốc Sorcerous. Những suy nghĩ ấy xoay tròn trong tâm trí Neia –

“Chà?! Ngươi có thể hứa với ta một điều không? Một lời hứa rằng sẽ trả lại tất cả chúng sau khi trở về?”

“!”

Sống sót quay về. Đó là những ý nghĩa sau những lời đó, và nó làm khóe mắt cô nhòe nước mắt. Chỉ có cha mẹ cô mới đối xứ với cô như thế trước kia.

Vương quốc Sorcerous được ban phước lành bởi một vị vua nhân từ như thế. Khi Neia nghĩ đến điều đó, cô căn chặt môi và cúi đầu.

“Cảm ơn bệ hạ rất nhiều! Thần hứa sẽ trả lại chúng!”

“… Hừm.”

Cô nghiêng đầu và lau những giọt nước mắt.

Sau cùng thì cô không thể mặc bộ áo giáp đó tại đây. Tuy nhiên, mang đôi găng tay, vòng cổ và vương miệng thì không vấn đề gì. Cô bắt đầu bằng việc nhanh chóng đeo lên chiếc vòng cổ.

Ngay khi cô mang nó lên người, cô ngay lập tức hiểu ngay những khả năng của những vật phẩm ma thuật và cách sử dụng chúng. Nó như thể những vật phẩm này là một phần của cô, nó rất tự nhiên và dễ dàng như sử dụng tứ chi vậy.

Tiếp đến là vương miệng. Tuy nhiên, cô không cảm thấy có bất kỳ điều gì đặc biệt thi cô mang lên. Nhưng, theo những gì được giải thích lúc trước, cô chắc hẳn sẽ hiểu được nó khi đến lúc.

Vật phẩm cuối cùng là đôi găng tay.

Chúng là một vấn đề khác. Cô có thể cảm thấy rõ ràng và sinh động những gì thay đổi.

Sức mạnh tuôn trào vào cô.

Nó cảm giác như lúc cô được tăng cường sức mạnh bởi thi triển phép lên mình. Cơ bắp của cô như thể chúng mạnh lên gấp bội và những chuyển động của cô vừa nhanh nhạy và chính xác hơn. Thêm nữa, cô có thể xác định được những chi tiết nhỏ, và thậm chí ngay cả mạch đập cô cũng được cải thiện. Cô cảm thấy tràn đầy năng lượng.

Cảm giác như thể từng phần khả năng thể chất của cô đều được cải thiện.

“ Thật kinh ngạc…”

Sức mạnh nhận được thông qua rèn luyện sẽ tích lũy từ từ, vậy nên thật khó để cảm nhận được. Tuy nhiên, cô có thể cảm nhận rõ ràng sự tăng cường khả năng thể chất của cô. Bất ngờ hơn là thật sự cô không cảm nhận bất kỳ sự lúng túng nào trong việc kiểm soát cơ thể cô từ sự khác nhau trước và sau khi thay đổi.

“Ma thuật thật đáng kinh ngạc…”

Sorcerer King nhún vai khi nghe phản ứng kinh ngạc của Neia

“Đúng vậy. Thật sự, ta cũng đã từng bất ngờ bởi những phép tiện lợi của mình.”

“Điều đó, ý ngài là gì ạ?”

“Có những phép tạo ra những thứ như đường ngọt, tiêu, đá lạnh. Rồi cũng có những phép có thể tạo ra quặng, mặc dù chúng không quá hiệu quả ma lực. Một vài thành phố phụ thuộc vào những phép tiện ích để cung cấp nguồn nước… Có vẻ như những phép tiện ích có liên hệ mật thiết với văn hóa của thế giới này.”

“Vậy… sao?”

Tại sao một magic caster vĩ đại như Sorcerer King lại bất ngờ bởi những phép bình thường như vậy? Tuy nhiên, nó hẳn cũng có lý, từ những gì Sorcerer King nói. Và quả thật, những phép tiện lợi đã được sử dụng rộng rãi ở rất nhiều nơi; cuộc sống thường nhật không thể không có ma thuật.

“Còn nữa, có những hệ thống thoát nước sử dụng slime… hay đúng hơn, cộng sinh với chúng… à, ta bị lạc đề rồi. Cô Baraja, không cần để tâm đến ta và quay lại công việc đi.”

Thật sự, không có nhiệm vụ nào quan trọng hơn ở bên cạnh Sorcerer King. Tuy nhiên, đúng là hiện giờ rất thiếu nhân lực, và Neia có một số việc bất ngờ cần phải làm. Nhưng nói đến nhiệm vụ thì phần lớn chỉ liên quan đến việc đứng gác, thứ mà ai cũng có thể làm, chúng vẫn rất quan trọng.

“Cảm ơn ngài rất nhiều, thưa Bệ Hạ. Thần nhất định sẽ sống sót trở về.”

“À, nếu mọi thứ trở nên xấu đi, hãy chạy đến hướng đông. Như thế, đó là nơi duy nhất ngươi có cơ hội sống sốt.”

Neia cất đi bộ áo giáp của Buser và cúi đầu trước khi rời khỏi phòng.

———————— ooooOOOOoooo ———————-

Bên trong phòng tác chiến, Remedios Custodio và ba thánh hiệp sĩ đang nghiên cứu biểu đồ phân bố lực lượng.

Suy nghĩ của Remedios càng trở nên lanh lẹ và nhạy bén rõ rệt khi lâm trận bao nhiêu, ngược lại cô càng khiến người ta thở dài ngao ngán và bực bội bấy nhiêu vào đa số những lúc khác. Trong khi em gái cô sẽ nói, “chị có được một cơ thể tuyệt vời, tất cả những gì chị cần bây giờ là học hành nhiều thêm một tý”, cô không thể có được những kỹ năng chiến đấu hiện tại nếu cô nghe theo lời khuyên đó.

Đó là bởi vì cô khác với em gái mình, người được ban phước lành với ba món quà – trí tuệ, tài năng và vẻ ngoài.

Sức mạnh chiến đấu của chúng ta là 10.000. Của chúng ước tính chừng 40.000. Điều kiện để chúng ta chiến thắng là chờ được đến khi quân tiếp viện từ phía nam tới, hay quân địch rút lui… chúng ta có thể chính xác làm được điều đó nếu như có mười người như mình ở bên…

Nếu những thành viên của Cữu Sắc, những người được chọn bởi sức mạnh chiến đấu có mặt ở đây, họ có thể tạo ra một thế trận tốt, nhưng sự thật là tình huống hiện tại là một thách thức khổng lồ.

Nếu chúng ta muốn câu thêm thời gian, chúng ta cần phải phản công kẻ địch thật mạnh trong đợt tấn công đầu tiên của bọn chúng. Điều đó sẽ đẩy lùi được bước tiến của chúng và cho chúng ta thêm thời gian cần thiết. Sau cùng, kẻ địch không hoàn toàn biết được lực lượng chúng ta có, đúng không?

Cô cũng nghiêm túc xem xét đề xuất tập kích chúng trước.

Họ có thể tập hợp lực lượng của họ ở cửa đông và nghiền nát kẻ thù trong một đòn mạnh mẽ sau đó quay sang cổng tây.

Tuy nhiên, cô nhanh chóng đi đến kết luận – sẽ mất tất cả nếu như họ thất bại. Rất có thể cổng tây sẽ thất thủ với lực lượng chính của kẻ địch trước khi họ đánh bại một lực lượng nhỏ đóng ở cổng đông, và thành phố sẽ mất.

Và dĩ nhiên, có những khác biệt trong lực lượng giữa họ. Họ phải bù lại khoảng cách đó nếu họ muốn dành chiến thắng.

Nhưng điều đó là bất khả thi.

Remedios nhăn mày và nhìn vào những con dấu đặt trên bản đồ.

Cô hy vọng một ý tưởng bất chợt sẽ giáng xuống từ trên trời. Tuy nhiên, chả có gì xảy ra cả.

“Các anh còn bất kỳ ý tưởng nào không?”

“Vâng. Thành thật mà nói –“

Cô lắng nghe đề nghị của thánh hiệp sĩ, bác bỏ nó, rồi hỏi thêm ý tưởng khác, và quá trình đó lặp đi lặp lại đến khi không ai trong số họ có thể đưa ra bất kỳ điều gì nữa. Đúng lúc, có một tiếng gõ cửa vang lên xuyên qua không gian im lặng kỳ lạ của căn phòng.

“Đội trưởng, cô đây rồi.”

Người vừa vào đó là phó chỉ huy – Gustavo Montagnes. Như thể tiếng chuông cứu thế vang lên. Nó có vẻ như những thánh hiệp sĩ trong phòng cũng cảm thấy như thế, khi người ta có thể thấy một tia hy vọng mờ nhạt trên gương mặt chán nản của họ.

“Ah, anh đến đúng lúc lắm. Tôi muốn hỏi anh có bất kỳ ý tưởng nào không.”

Remedios ra hiệu vào tấm bản đồ đang nằm trên bàn bằng cằm của mình. Có vẻ như Gustav hiểu ý cô là gì, anh gật đầu.

“Tôi có thể cung cấp một hoặc hai đề nghị, nhưng tôi có thể thảo luận vài thứ trước được không?”

“Hửm? Là gì vậy? Cứ tự nhiên nói đi.”

“Ah…” Gustav tiếp tục với giọng điệu dịu hơn. “Chính xác thì mọi thứ trở nên khá tệ. Một vài người muốn biết Sorcerer King có tham gia chiến đấu chứ.”

Sorcerer King sẽ không tham gia trận chiến này. Đây là để phục hồi lượng mana ông đã tiêu tốn đến bây giờ, và trong trường hợp kế hoạch của Jaldabaoth là khiến ông tiêu hết lượng mana ở đây.

Remedios khó mà chấp nhận được lý do đầu tiên, vì em gái cô Kelart có thể hồi phục mana của cô ấy trong vòng một ngày. Tuy nhiên, với mọi người khác đều cảm thấy rằng không thể sử dụng cùng tiêu chuẩn của con người với Sorcerer King, từ việc ông ta có thể một mình chiếm lại thành phố, và vậy nên Remedios không nói gì thêm. Nghĩ đến điều đó, cũng có những mục sư ở đây, và những người khác cũng chấp nhận nó như một điều dĩ nhiên.

Tuy nhiên, thậm chí Remedios cũng có thể chấp nhận được lý do thứ hai.

Ai có thể nói được nếu như Jaldabaoth đang lẩn trốn trong hàng ngũ kẻ địch?

Họ mang Sorcerer King đến đây là để chiến đấu với Jaldabaoth. Trong khi nó tốt nhất là nếu cả hai bọn tàn sát lẫn nhau, cô không muốn thấy Sorcerer King thua cuộc. Vì vậy, sẽ hợp lý khi cô để Sorcerer King lại vậy nên ông ta có thể chiến đấu với toàn bộ khả năng của mình, thậm chí cô cảm thấy vô cùng khinh thường lũ undead.

Tuy vậy, vẫn có vài người muốn Sorcerer King tham gia vào chiến trường. Một vài quý tộc vẫn còn lại ở trong thành phố đã đề xuất một số tiền lớn – thậm chí đến nỗi mắt Remedios mở to như sắp rớt khỏi cái đầu rỗng của cô – để kích động ông ta chiến đấu, nhưng Sorcerer King không chấp nhận đề nghị của họ.

“Có chuyện gì với nó vậy? Sorcerer King sẽ không tham gia trận chiến này. Anh cũng biết điều đó, đúng không? Chỉ nói với họ như thế.”

“Đội trưởng, chúng ta không thể nói với họ điều này. Nếu mọi thứ trở nên tệ hơn – không, thậm chí nếu tất cả tiến triển tốt, nó sẽ gây nên sự náo động lớn.”

“Tại sao lại thế?”

Cô không thể hiểu được. Có chuyện gì nếu như Sorcerer King không chiến đấu?

Sau khi thấy dấu hỏi xuất hiện trên mặt của Remedios, Gustav nhăn mày trả lời:

“Đó là bởi vì người dân đã chứng kiến chúng ta chiếm lại thành phố này biết rằng có những thứ mà chúng ta, những thánh hiệp sĩ không thể làm được, nhưng mà Sorcerer King có thể thực hiện chỉ với hai người.”

Cô vẫn không thể hiểu những gì Gustav đang cố gắng nói.

“Điều đó có thể làm vài người thấy buồn, nhưng những thứ đó thì sao chứ. Có chuyện gì với nó?”

“Không, những gì tôi đang cố nói là, họ nghĩ rằng Sorcerer King thì đáng tin hơn thánh hiệp sĩ chúng ta. Nếu người dân của thành phố này biết được rằng Sorcerer King – người đáng tin và mạnh mẽ nhất chúng ta có – không chiến đấu, sĩ khí sẽ giảm lao xuống đáy.”

“Đáng tin? …Anh có nhận ra rằng Sorcerer King là undead không?”

“Nó không quan trọng dù ông ta là undead. Sorcerer King đã giải phóng thành phố và cứu những người trong ngục. Vậy nên với họ, Sorcerer King là một anh hùng.”

“Một anh hùng?”

Remedios lặp lại những lời của Gustav, không thể hiểu được ý nghĩa của chúng.

“Người dân nghĩ ông ta là một anh hùng? Nhưng ông ta là undead, phải không? Chúng ghét sự sống và yêu cái chết. Ông ta bỏ rơi con tin – không, ông ta giết họ mà không thèm chớp mắt, đúng không?”

“Tất cả đều giống nhau với họ. Cũng như… chỉ có một điều đơn giản là họ coi ông như người hùng. Nếu điều này tiếp diễn, người dân sẽ bắt đầu nghĩ Sorcerer King là đấng cứu thế của họ. Chẳng may, nó có thể ảnh hưởng từ việc Holy King –“

“Ý anh là Holy Queen” Gương mặt Remedios nhăn lại. “Tôi đã nói điều này nhiều lần rồi, hẳn là Calca-sama đã bị nhốt ở nơi nào đó. Có nhiều thánh hiệp sĩ và linh mục gục ngã ở khắp nơi sau trận chiến với Jaldabaoth, nhưng chúng ta không thể tìm thấy Calca-sama và Kelart ở đâu cả. Hắn ta sẽ không cần di chuyển cô ấy đi nếu như họ đã chết. Tôi chắc chắn rằng họ đã bị bắt làm con tin.”

“Tôi nói nhầm, thưa đội trưởng. Tôi cảm giác rằng nó có thể là một vấn đề với quyền trị vì của Bệ Hạ.”

“Vấn đề với quyền lực của cô ấy?”

“Vâng… Hàng phòng ngự của chúng ta đã bị đập nát và không ai có thể ngăn cản được cuộc xâm lược của bán nhân loại. Người dân sẽ bắt đầu muốn đổ về phía một sinh vật tối thượng có thể bảo vệ được họ.”

“Nhưng ông ta là undead… anh biết chứ?”

“Tôi nói lại lần nữa, nó không phải là vấn đề dù ông ta có là undead. Ông ta cứu họ trong lúc họ cần nhất, đúng không?”

Remedios vẫn không thể hiểu được điều đó.

“Nhưng Sorcerer King đâu phải là người duy nhất chiến đấu? Chúng ta cũng chiến đấu, dưới lá cờ của Nữ Hoàng.”

“Đúng. Tất cả chúng ta đều chiến đấu, thậm chí còn thường xuyên hơn nữa. Nhưng cho dù xem xét hết tất cả những điều đó, Sorcerer King được xem như đã làm nhiều hơn chúng ta, vậy có khả năng người dân sẽ tín nhiệm ông ta hơn Holy Queen và tìm đến sự che chở của ông ta như một lãnh chúa mới.”

“Hả!?” Remedios vô thức cao giọng. “Chuyện đó là thế nào? Ông ta không chỉ là anh hùng, một sinh vật undead lại còn được đặt cao hơn Holy Queen? Anh có biết mình đang nói gì không vậy?”

“Không, đó là từ quan điểm của những người dân –“

“— Tốt hay không, ông ta vẫn là undead! Anh nghĩ rằng Nữ Hoàng đã chịu đựng và nỗ lực bao nhiêu cho lợi ích của người dân? Sao lũ người đó có thế –“

“—Làm ơn chờ chút, đội trưởng!”

“Ý anh là gì, chờ chút!? Anh đang nói cái quái gì vậy, Gustav? Không, đó có phải là điều anh thực sự tin không?”

Cố gắng kiềm chế cảm xúc tuôn trào, Remedios dộng mạnh nắm đấm lên bàn. Một đòn giận dữ — từ một người có sức mạnh kinh người – nghiền nát khu vực bên dưới nó và những miếng gỗ lả tả, rơi xuống mặt đất. Sức phá hoại kinh khủng trông như thể một người khổng lồ vừa giậm qua cạnh bàn, nó biểu thị cô đã giận dữ như thế nào.

“Làm ơn bình tĩnh lại, đội trưởng. Tất cả chúng ta đều biết về sự vĩ đại và sự nhân hậu của Nữ Hoàng. Không thể nào Sorcerer King hay bất kỳ sinh vật undead nào có thể so sánh được với Nữ Hoàng. Nhưng chỉ chúng ta biết điều đó bởi vì chúng ta ở được ở bên cạnh Nữ Hoàng.”

“Anh có bị ngu không? Thậm chí nếu họ chưa từng được diện kiến ngài ấy trước đây, không thể nào một người sẽ tôn trọng undead của một quốc gia khác hơn người thống trị của đất nước chính mình được! Đó chỉ là ảo tưởng!”

“Đội trưởng!” Gustav kêu lên với giọng như muốn vỡ ra. “Thậm chí Sorcerer King là undead và là vị vua của một quốc gia khác, ông ta vẫn là người giải phóng họ khỏi sự tra tấn! Có đó là thứ… thứ mà Nữ Hoàng, thứ mà ngài ấy không thể làm được!”

Gustav thốt lên những lời đó trong một tiếng thét, và căn phòng vang vọng âm thanh của anh ta khi anh ta đang cố kiềm nén hơi thở bối rối của mình.

“… Đó là điều tất cả các anh nghĩ?”

Những thánh hiệp sĩ có mặt trong phòng từ trước nhìn nhâu khi họ nghe giọng khe khẽ của cô. Sau đó, một thánh hiệp sĩ trong số họ cất tiếng, mặt hiện rõ vẻ sẵn sàng cho cái chết.

“Lẽ thường, những thánh hiệp sĩ chúng ta đều không xem xét coi Sorcerer King như là một người hùng. Tuy nhiên, chúng tôi nhìn chung cũng có cảm nhận như thế.”

Sau đó, một người khác lên tiếng.

“Đa số người dân đều biết rằng Sorcerer King là người đã chinh phục thành phố này với sức mạnh chỉ hai – không, của một người. Những người không được chứng kiến sức mạnh của Sorcerer King thì nghe những tin đồn phóng đại, càng trở nên tôn sùng ông ta hơn.”

Người cuối cùng thêm vào:

“Và sự thật rằng Socerer King đã tự mình đứng ra đề nghị hỗ trợ một quốc gia không liên minh hay thân thiện gì với ông ta. Nếu chúng ta bỏ qua việc ông ta là undead… những hành động ấy xứng đáng gọi là anh hùng.”

Có vẻ như Remedios là người duy nhất không thể chấp nhận được tình cảnh hiện tại. Trong trường hợp này, cô phải trả lời câu của của Gustav như thế nào với tất cả những điều đó?”

Đúng là họ không có người hùng nào tham gia chiến đấu sẽ khiến cho sĩ khí giảm sút, và về những lý do đó sẽ dẫn đến sự hỗn loạn. Kẻ thù là một đội quân có số lượng gấp bốn lần. Và tự nhiên thì họ sẽ phải hình dung trong đầu việc phải tham gia một trận chiến như thế.

“… Vậy tại sao chúng ta không vẽ nên một Sorcerer King là một kẻ xấu xa, như thế sẽ một ná trúng hai chim? Chúng ta sẽ nói với quần chúng rằng Sorcerer King sẽ không giúp chúng ta thêm nữa?”

“Nói dối là một ý tưởng rất tệ,” Gustav nói. “Tâm trạng của người dân cũng như một con đập trước khi vỡ tung. Nếu họ biết được sự thật thông qua một kênh nào đó hay một người khác phát hiện ra chúng ta đang cố gắng che giấu sự thật, vấn đề sẽ ra khỏi tầm kiểm soát của chúng ta.”

“Chà, chúng ta không nói dối, chúng ta có thể làm nó sai lệch chút thôi.”

“Nếu người dân nghĩ rằng đó là một lời nói dối, đó sẽ trở thành một lời nói dối.”

“Vậy tất cả những gì chúng ta cần làm là giữ họ khỏi việc thấy được Sorcerer King đúng không?”

“… Vậy nếu như có một cuộn bạo loạn nổ ra hay nếu có ai đó cầu xin ông ta, chúng ta ta sẽ giết chúng?”

“… Tôi không muốn làm thế.”

Gustav thở dài nặng nề.

“Thật là bực bội. Sorcerer King đã thể hiện quá nhiều sức mạnh của ông ta. Tôi cảm thấy chúng ta sẽ không như thế này nếu như chúng ta tự mình chiếm lại được thành phố bằng sức mạnh của bản thân… nếu điều tội tệ nhất diễn ra, đất nước sẽ bị giằng xé. Ai sẽ ngăn lại Sorcerer King nếu như ông ta tuyên bố vùng đất này thuộc về vương quốc Sorcerous?”

“Quốc gia này thuộc về Nữ Hoàng và những người dân sống trên đó! Không phải của undead! Và ngoài ra, anh nghĩ rằng các quốc gia xung quanh sẽ chấp nhận điều đó sao?”

Remedios lại đập lên bàn lần nữa. Tuy nhiên, gương mặt của Gustav không thay đổi, và anh ta chen ngang:

“Họ chắc chắn sẽ chấp nhận. Đội trưởng, cô cũng thấy chúng rồi đúng không… những con quái vật trong thành phố của ông ta. Không quốc gia nào khác muốn trở thành kẻ thù của vương quốc Sorcerous, một đất nước sỡ hữu sức mạnh quân sự đáng sợ. Sẽ khôn ngoan hơn nếu như nhắm mắt làm ngơ Thánh Quốc, hiện giờ đang bất lực… và nếu nơi này trở thành một thuộc địa, sức mạnh phòng thủ của vương quốc Sorcerous sẽ bị giảm một nửa, và rất nhiều quốc gia lân cận sẽ đồng ý rằng đó là một điều tốt. Và nếu như người dân cũng muốn điều này xảy ra, Sorcerer King sẽ thực hiện nó.”

“… Trở thành một quốc gia của undead thì còn tốt hơn là trở thành một quốc gia không thể tự bảo vệ mình… như thế sao đội phó?”

Gustav gật đầu với câu hỏi của thánh hiệp sĩ. “Vậy đấy.”

“Gustav. Có phải ta đã sai lầm khi mang Sorcerer King đến đây không?”

“Dĩ nhiên là không, đội trưởng. Đó là lựa chọn tốt nhất vào lúc đó. Tuy nhiên… thật sự là do chúng ta đã dựa dẫm vào ông ta quá nhiều. Như tôi vừa nói lúc nãy, nếu như chúng ta chiếm lại những khu trại bằng chính sức mình, chúng ta sẽ không phải lâm vào tình huống hiện giờ. Tất cả chúng ta biết rằng, người dân vẫn có thể sợ hãi và thù ghét Sorcerer King, vì ông ta là một undead.”

“… Chúng ta nên làm gì?”

“Chúng ta cần xử lý với dân chúng, kiếm thêm thời gian, và tự mình đánh bại đội quân của kẻ thù. Nếu chúng ta còn không thể làm được điều đó thì thậm chí chúng ta có đánh bại Jaldabaoth đi nữa… cuộc chiến vẫn sẽ tiếp diễn.”

Remedios nhìn lên trần nhà.

“… Vậy đó là những gì chúng ta cần phải làm. Sorcerer King khốn kiếp… phải chăng ông ta đã kế hoạch những thứ này ngay từ đầu?”

“Tôi không biết… Tôi thật sự không biết. Nhưng ông ta thì có thể lắm.”

“Có thể ông ta muốn mở rộng lãnh thổ của mình. Không phải vương quốc Sorcereous rất nhỏ sao?”

“Tôi sẽ không nói rằng nó rất nhỏ, dù thật sự là vương quốc Sorcerous chỉ là thành phố của ông và và những khu vực lân cận, cũng có thể là khu vực đồng bằng mà người ta đồn rằng nó sản sinh ra một số lượng lớn undead.”

“Vậy đó là lý do tại sao ông ta để mắt đến vùng đất của Thánh Quốc. Có đủ bằng chứng nhất định dẫn đến kết luận này.”

“Sinh vật undead khốn kiếp! Sau cùng thì chúng ta đáng ra nên đề nghị sự giúp đỡ của Momon!”

“Có lẽ mọi thứ có thể cũng có một kết cục như vậy dù cho Momon đến. Cú sốc chỉ đơn giản là không lớn được như tác động từ việc Sorcerer King tạo ra thôi. Một vị vua tự mình chinh phục một thành phố là một hình ảnh cực kỳ ấn tượng. Nói đúng ra là một vị vua undead, kẻ thù truyền kiếp của đất nước chúng ta thì cũng rất ảnh hưởng.”

“…. Khốn kiếp.”

Overlord tập 13 chap 1 phần 2

Bây giờ, im lặng quay trở lại căn phòng. Remedios – người cuối cùng cũng nhận ra đó là những gì Gustav đã hỏi ý kiến của cô – cho cô những đề nghị.

“Chúng ta sẽ thảo luận việc này với Caspond-sama. Nếu, có lẽ, mặc dù tôi nghĩ rằng không có khả năng, trong trường hợp Nữ Hoàng đã qua đời, vậy ngài ấy sẽ là người có đủ tư cách nhất để trở thành Holy King tiếp theo.”

“Vì chúng ta vẫn chưa tìm ra được bất kỳ thanh viên hoàng tộc nào khác, điều đó nhất định là thế. Chúng ta sẽ hỏi ý kiến của ngài ấy về tất cả những điều này.”

Remedios để những thánh hiệp sĩ ở lại trong phòng và dẫn Gustav đến phòng của Caspond.

Cuối cùng, nhiều thứ cũng diễn ra như dự kiến của Gustav. Kết luận rằng họ sẽ hoãn việc trả lời người dân và nếu kẻ thù tấn công vào lúc này, họ sẽ đối mặt với chúng với giả định rằng không có sự trợ giúp của Sorcerer King và đẩy lui bọn chúng, để thể hiện cho thể giới biết rằng sức mạnh của Thánh Quốc vẫn chưa bị dập tắt.

Overlord Tập 13 Chương 1 Phần 1
Overlord tập 13 chương 1 phần 3

7 thoughts on “Overlord tập 13 chương 1 phần 2

  • 05/05/2018 at 12:19 chiều
    Permalink

    cảm ơn dịch giả Nguyễn Huy nhiều

    Reply
  • 05/05/2018 at 11:30 chiều
    Permalink

    Cảm ơn dịch giả rất nhiều, rất mong được đọc phần 3

    Reply
  • 07/05/2018 at 10:03 sáng
    Permalink

    Cảm ơn dịch giả nhiều

    Reply
  • 10/05/2018 at 8:34 chiều
    Permalink

    cảm ơn bạn dịch

    Reply
  • 18/05/2018 at 5:26 chiều
    Permalink

    cảm ơn bạn đã bỏ sức ra dịch

    Reply

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!