Overlord Công Chúa Vampire Của Đất Nước Bị Lãng Quên Chương 2

Overlord Công Chúa Vampire Của Đất Nước Bị Lãng Quên Chương 2:  The Two Set Off( Khởi Đầu Hành Trình)

Đã hai ngày kể từ khi Suzuki Satoru gặp Keno Fasris Invern.

Satoru đã dành thời gian đó để tìm hiểu thêm kiến ​​thức và khả năng của mình ở thế giới này, cũng như xác minh công dụng của các item mà anh mang theo.

Vào buổi sáng kế tiếp, sau khi anh hoàn tất việc chuẩn bị, hai người họ bắt đầu tiến đến gần khu vực của lâu đài hoàng gia.

Trong khi đang ẩn nấp sau các bức tường của một ngôi nhà bỏ hoang – có vẻ như nó từng là nhà của một quý tộc nào đó – thỉnh thoảng họ thò đầu ra để quan sát tình hình bên trong lâu đài.

Tất cả loài undead đều sở hữu darkvision vì vậy dù là kẻ xâm nhập hay lính gác thì đều có thể nhìn thấy nhau trong đêm.  Tuy nhiên, một số loài Undead – ví dụ như Ma cà rồng – sẽ bị suy yếu bởi ánh sáng mặt trời, điều này sẽ làm giảm bớt đi sức mạnh của chúng.

Nếu tên undead cầm đầu đang cứ ngụ trong lâu đài là một Overlord thì nó sẽ không bị ảnh hưởng bởi ánh sáng mặt trời, nhưng điều đó có lẽ không áp dụng với đám lâu la. Với suy nghĩ đó, họ đã quyết định việc đột nhập vào ban ngày.

Lâu đài không có gì khác lạ so với lúc họ trinh sát vào ngày hôm qua. Đó có thể là một cái bẫy nhưng ta sẽ chẳng bao giờ làm được bất cứ điều gì nếu cứ mãi lo sợ như vậy.

“Chúng ta thực sự sẽ đi vào bằng hướng chính diện sao?”

Đó là lần thứ năm mà cô hỏi về nó – Satoru nghĩ, và rồi anh trả lời cô.

“Đó là bước đầu tiên trong kế hoạch. Chà, đúng là chúng ta chắc chắn sẽ bị phát giác.  Tuy nhiên, những điều mà kẻ địch sẽ làm vào thời điểm đó chính là chìa khoá trong kế hoạch này. Nếu bị phát hiện thì tiếp theo chúng ta sẽ tuỳ cơ ứng biến, xác định vị trí của kẻ cầm đầu và tiến hành một cuộc phục kích để tiêu diệt hắn nhanh chóng.  Nhưng cơ hội thất bại sẽ tăng lên nếu để quân tiếp viện của kẻ thù đến trong khi chúng ta đang chiến đấu với Boss.”

Keno biết được rằng Satoru có thể sử dụng tới phép thuật bậc mười và dường như cô đã nghĩ rằng anh sẽ tiêu diệt kẻ thù từ bên ngoài bằng một ma pháp mạnh mẽ. Tuy nhiên điều đó là không thể nếu kẻ thù ở cùng đẳng cấp với Satoru.  Nó sẽ không đơn giản là kết thúc chỉ với một câu thần chú.

Sau đó, một khi chủ nhân của lâu đài biết rằng có một kẻ đến để ám sát hắn, hắn ta có thể sẽ tăng cường phòng bị.  Trong trường hợp đó, sẽ rất khó để Satoru, người thiếu kỹ năng đột nhập, tự mình vào đó.

Satoru liếc nhìn Keno.

Cô được trang bị nhiều vật phẩm khác nhau mà cô đã mượn từ Satoru.  Ví dụ bắt mắt nhất là một chiếc găng tay có một viên đá quý sáng bóng được gắn ở mu bàn tay. (Có lẽ nào ??:))

Đó là một sản phẩm được chế tác thủ công tinh xảo được gọi là Gauntlet of Primary Colors.

Nó được niệm vào ba phép thuật: [Body of Effulgent Beryl], giúp giảm sát thương nhận vào, [Body of Effulgent Heliodor], giúp giảm sát thương do chém và [Body of Effulgent Aquamarine], giúp giảm sát thương do đâm. Có thể nói rằng công dụng của nó là làm giảm tất cả các thiệt hại vật lí cho người đeo. Theo lẽ thường, ba phép thuật này sẽ bị ghi đè lên nhau khi được sử dụng và do đó chúng sẽ không hoạt động nhưng chiếc găng sắt này là một ngoại lệ đối với quy tắc đó.

Tuy nhiên, item này cũng không bá đạo giống như quảng cáo.

Item này sẽ bị hỏng nếu sử dụng bất kỳ khả năng kháng sát thương nào khác. Nếu chỉ có vậy người ta vẫn có thể xem xét thu thập một lượng lớn chúng và sử dụng làm vật phẩm dùng một lần.  Tuy nhiên, nó cũng có một nhược điểm lớn là không thể trang bị bất kỳ vật phẩm nào khác trong vòng bốn giờ sau khi nó bị hỏng.  Ngoài ra, việc kích hoạt những khả năng đó không phụ thuộc vào người mặc;  mà nó sẽ tự động kích hoạt nếu một lượng sát thương nhất định được nhận vào.  Thẳng thắn mà nói, nó được coi là một vật phẩm rác đối với những người chơi ở cấp độ Suzuki Satoru và vì vậy anh vẫn còn khoảng tận mười cái như thế trong kho không gian của mình.

Hình như vẫn còn khoảng 20 cái trong Kho vàng của Nazarick.

Anh thở dài khi nghĩ về Nazarick. Nếu vẫn còn ở đó thì anh có thể sử dụng các item khác nhau, anh sẽ có nhiều lựa chọn hơn để có thể áp dụng vào chiến lược hơn.

Thật thảm hại…..

Lăng mộ ngầm vĩ đại Nazarick đã biến mất khi Endgame.  Tất cả những gì còn lại là biểu tượng của Guild, nhân vật Momonga, chiếc nhẫn Guild và bộ đồ này.

“Giờ thì…” Satoru lẩm bẩm, sau khi hồi phục tinh thần, anh bắt đầu bằng cách sử dụng [Summon Undead 1st] để tạo ra một [Animal Zombie], Dog Yurinigger.

Sau đó, anh sử dụng [Undeath Slave Sight].

Bằng cách này, Satoru có thể thấy những gì Dog Yurinigger thấy.

Loài [Wraiths] có thể xuyên qua các bức tường và phù hợp hơn với việc xâm nhập, nhưng anh không thể sử dụng [Undeath Slave Sight] với chúng.  Suzuki Satoru nhớ không lầm rằng điều đó đã từng có thể làm được trong YGGDRASIL nhưng nó đã bị bản cập nhật vá lại. Có lẽ bản vá đó không áp dụng trong thế giới này, nghĩ vậy anh đã thử nghiệm nó nhưng cuối cùng nó cũng không hoạt động.

Suzuki Satoru đưa ra kết luận là bản vá lỗi đó vẫn áp dụng trong thế giới này.

Vậy thì điều gì sẽ xảy ra nếu Keno sử dụng [Undeath Slave Sight]?  Trong khi câu hỏi đó vụt qua tâm trí anh, anh không thể kiểm tra nó vì cô không thể sử dụng phép thuật ở bậc đó.  Tuy nhiên, phép thuật của YGGDRASIL và thế giới này khá giống nhau, nên có lẽ cô ấy cũng sẽ sử dụng được phiên bản giáng cấp của ma pháp đó.

Chuyện quái gì xảy ra với thế giới này vậy?

Anh không thể tin rằng thế giới này chỉ là một trò chơi, bất kể anh đã cố gắng như thế nào.  Tuy nhiên, anh cũng không tin rằng Suzuki Satoru đã gặp một tai nạn trong thế giới thực và đây là một giấc mơ anh mơ thấy trong khoảnh khắc trước khi chết?

Có lẽ tốt hơn nên nói rằng anh đã được dịch chuyển đến một thế giới khác – hoặc tái sinh đến thế giới khác thì còn dễ chấp nhận hơn.

Chà, mình không có thời gian để suy nghĩ về những câu hỏi như vậy nhỉ?  Nếu đối thủ ở cấp độ của một Overlord thì sự mất tập trung đồng nghĩa với cái chết của bản thân. Mình cần phải tiêu diệt hắn càng sớm càng tốt.

Cuối cùng anh lôi ra một Cash Item và giữ nó bằng miệng.

Nó được gọi là Exchange Puppet.

Khoảng cách từ chỗ Satoru tới Keno đã được tính toán một cách cẩn thận với item này. Nếu anh không thể trốn thoát được thì cũng không cần lo cho Keno.

Cùng với đó, sự chuẩn bị của anh đã hoàn tất.

Khi anh ra lệnh xuất phát, Dog Yurinigger bắt đầu di chuyển.

Cá nhân anh muốn nó chạy, nhưng anh đã kiểm tra và xác nhận rằng những Dog Yurinigger khác trong thành phố không chạy.  Vì lý do đó, việc nó chạy sẽ rất đáng ngờ, và vì vậy anh đã ra lệnh cho nó đi bộ.

Nó nhảy qua phần đổ nát của bức tường lâu đài và đi thẳng qua vào đó.

Satoru đã nghĩ rằng đám tay sai Undead sẽ xuất hiện và anh cảm thấy hơi thất vọng khi không có kẻ nào.

Theo Keno, tên Undead đang chiếm giữ lâu đài đã không mang theo bất kỳ tay sai nào khi cô lần đầu tiên nhìn thấy nó.  Tuy nhiên, một thời gian dài đã trôi qua kể từ khi hắn chiếm được lâu đài, và vì vậy hắn có lẽ đã tập hợp một số tay sai cho mình, rất có thể là những người đã bị hoá thành Undead.

“Chà, có lẽ chúng ta sẽ gặp may mắn với số lượng đó của chúng… mặc dù ta không biết chính xác số lượng của chúng là bao nhiêu.”

[Undeath Slave Sight] đã có hiệu lực thông qua tầm nhìn của Dog Yurinigger. Đổi lại, khả năng nhìn xuyên hiệu ứng tàng hình của Satoru sẽ không hoạt động, nhưng điều đó chẳng đáng bận tâm nếu đám undead xung quanh đây không thể dùng được tàng hình và anh sẽ không thể làm bất cứ điều gì nếu anh cứ lo lắng về mọi thứ.

Satoru đã để Dog Yurinigger thâm nhập vào lâu đài. Từ bên ngoài, anh có thể quan sát thấy những Yurinigger đang đi lang thang trong lâu đài. Kể cả khi chúng đã được bảo vệ khỏi thời tiết, những yuriniggers vẫn ăn mặc một cách chỉnh tề, có thể thấy rằng chúng là những người giúp việc trong lâu đài.

Những Yurinigger đó không thể hiện sự thù địch nào với Dog Yurinigger, rất giống với phản ứng của chúng lúc thấy Suzuki Satoru khi anh lần đầu đến thể giới này. Nói cách khác, chúng không chịu sự kiểm soát của tên Undead bí ẩn trong lâu đài.

Tuy nhiên, ngay cả khi chúng có năng lực giống với Satoru, chúng cũng sẽ không muốn dùng khả năng đặc biệt lên một Dog yurinigger.

“….Yurinigger và…..không có gì khác cả, chỉ có mỗi Yurinigger.”

“Vâng. Những yurinigger trong lâu đài đó —  họ từng là những người giúp việc trong lâu đài”

Nói cách khác, anh không thể coi họ là một lực lượng phòng thủ được.

Khi Dog Yurinigger tiếp tục di chuyển, Suzuki Satoru bắt đầu cảm thấy lúng túng.

Ở đây phải có những Undead cấp cao canh phòng cẩn mật dày đặc lối vào và lối ra nhưng trái với suy nghĩ đó của anh, ở đây chẳng có gì cả.

Có một giới hạn level Undead nhất định mà người ta có thể kiểm soát được. Điều đó có lẽ cũng áp dụng trong thế giới này…. vậy có lẽ hắn đã để những đơn vị mạnh nhất bên cạnh mình. Nói về điều đó….. sao hắn không để chúng canh giữ ở lối vào của lâu đài?.

Anh ra lệnh cho Dog yurinigger tiếp tục tiến sâu hơn vào lâu đài.

Nơi này như thể chốn không người, mặc dù có những Yurinigger lảng vảng khắp nơi.

Overlord Ainz

Satoru dần dần bắt đầu cảm thấy thật đơn giản.

Mọi thứ không quá suôn sẻ vậy. Anh bắt đầu tự hỏi xem đây có phải là một cái bẫy.

Theo kinh nghiệm của Punitto Moe-san từng chia sẻ, ngay bây giờ mình nên quay lại và đánh giá tình hình một lần nữa? Tuy nhiên, giả định kẻ thù có cùng đẳng cấp với mình và có kinh nghiệm PK. Có thể hắn không có kinh nghiệm chuyên sâu, điều đó lý giải cho sự phòng thủ đầy sơ hở của hắn hoặc dường như hắn thiếu đi ý thức thận trọng?.

Dog Yuinigger tiếp tục đi qua các Yuriniggers lang thang bên trong lâu đài, như đã đưa ra trong kế hoạch thâm nhập. Nó bắt đầu đi lòng vòng, điều đó đã được tính toán để khiến đối phương nghĩ rằng đây chỉ là một Dog Yurinigger bình thường vô tình bị lạc vào đây.

Dù mình không nghĩ rằng nó sẽ thành công. Tuy nhiên, hầu hết các Undead đều không có trí thông minh – loại Undead bị kiểm soát tâm trí là những kẻ chỉ biết tuân theo các mệnh lệnh đơn giản – nên có lẽ chúng sẽ không nhận ra và chạy đi để báo với chủ nhân của chúng.

Ngày hôm qua, anh đã hỏi Keno rằng:”Nếu là cô thì cô sẽ phân bố vị trí canh phòng ở những nơi nào?” Và do vậy nên Dog Yurinigger đang đi theo hướng mà cô cho là an toàn nhất. Đích đến cuối cùng đó là phòng của cha Keno, căn phòng lớn nhất và sang trọng nhất trong lâu đài. Nếu là tên cầm đầu thì rất có khả năng hắn đang ở đó.

May mắn thay, sàn và trần nhà đã không sụp xuống vì mục nát và Dog yurinigger đã sớm đến được đích.  Nếu kẻ địch đã triển khai hiệu ứng [Delay Teleportation] trên diện rộng, thì tất cả các kế hoạch của anh sẽ tan thành mây khói nhưng điều đó cũng đã được tính toán ở một phạm vi nhất định.

“Bây giờ chúng ta sẽ tạm chia ra, hãy sử dụng viên crystal đó trong trường hợp khẩn cấp.”

“Tôi hiểu rồi — Tôi tin vào ngài, Satoru-sama.”

Anh ghi nhớ khung cảnh mà Dog yurinigger đã nhìn thấy, và sau đó thả nó di chuyển tự do. Satoru vẫn có thể đổi chỗ với nó bằng cách sử dụng vật phẩm tiêu hao của mình nếu anh cảm thấy nguy hiểm, vì vậy anh chân thành hy vọng rằng nó có thể trốn thoát ra ngoài thành công.

Anh bắt đầu sử dụng buff lên bản thân.

Trong khi đó, anh vẫn không quên việc tính toán đến mọi khả năng có thể xảy ra. Về phần khuyết điểm của [Undeath Slave Sight].  Có thể đã có một Undead vô hình nào đó trên đường đi, và nó có thể đang bám theo sau Dog Yurinigger.  Sự thận trọng vẫn phải luôn được đảm bảo.

Và điều quan trọng nhất – [Perfect Unknowable].

Với nó thì anh không cần phải thay đổi trang bị của mình.  Trước khi đến đây, anh đã thử ra ngoài để đối mặt với một Necromancer.

Trong khoảnh khắc Suzuki Satoru thực hiện [Greater Teleportation], anh đã được đưa đến địa điểm đánh dấu trước đó của mình.

Anh nhìn xung quanh để xem liệu có bất kỳ Undead nào mà Dog yurinigger đã bỏ sót hay không.

– Không có ai.

Anh vẫn chưa thể lơ là được.  Điều đó khiến cho sự căng thẳng sinh ra từ nỗi sợ hãi tràn ngập trong cơ thể xương xẩu của anh.

Với ý nghĩ rằng mình đang ở trong lòng lãnh thổ của kẻ thù khiến trái tim không tồn tại của anh đập thình thịch, Tuy nhiên, sự lo lắng đó không làm anh chùn bước, có lẽ vì anh đã là một Undead.

Anh di chuyển mà không gây ra bất kì tiếng động vì anh đã sử dụng [Fly] để hạn chế việc “đánh rắn động cỏ”.

Dần dần, anh đã tới gần phòng của Vua.

Anh đã tới rất gần nó nhưng ngay lúc đó, cánh cửa đột nhiên mở ra và anh có thể thấy một sinh vật Undead bước ra

Mặt Suzuki Satoru chuyển sang màu xám.

Đây là một trong những tình huống xấu nhất.

Đó là một cuộc chạm trán.

Ngoại hình và trang bị của tên Undead mà anh nhìn thấy rất giống với những gì Keno đã mô tả.

Nhìn thấy tên Undead trông giống như một Overlord này không khiến Suzuki Satoru cảm thấy như cơ hội thể hiện của mình đã đến.  Thay vào đó, nó giống như nguy hiểm đang đến gần. Từ “chạy trốn” đã hiện trong tâm trí anh, nhưng kế hoạch là tiến hành một cuộc trinh sát lớn;  Làm thế nào anh có thể rời đi khi mà chưa nhìn thấy một trong những con át chủ bài của đối phương?.

Đàm phán với hắn là một sự lựa chọn ngu ngốc. Do đó, Suzuki Satoru sử dụng phép thuật của mình, giống như một kẻ giết người từ trong bóng tối.

“[Triplet Maximize Magic Reality Slash]”

Anh mở đầu bằng một phép gây sát thương mạnh nhất mình có.

Ma pháp này được biết đến với lượng dame lớn hơn cả một ma pháp bậc 10, bị đánh trúng trực diện , tên Undead gục xuống

Satoru ngay lập tức xem xét đến những động thái tiếp theo.

Mình không thể hạ gục một Overlord trong một đòn được. Liệu có nên tiếp tục tấn công?  Không, kẻ thù có thể đã dịch chuyển tức thời và sẽ quay trở lại với quân tiếp viện.  Sau đó mình có nên chặn dịch chuyển tức thời của hắn không?  [Perfect Unknowable] đã biến mất khi mình tấn công, mình có nên dùng lại nó và sau đó trốn thoát không?  Nghĩ về điều đó, tại sao hắn lại cô độc đối mặt với một kẻ xâm nhập có thể tiến sâu vào trong lãnh thổ của hắn? Tay sai của hắn ở đâu?  Hay là hắn xem nhẹ mình?

Khi anh nghĩ vậy, một ý nghĩ bất ngờ ập đến với Suzuki Satoru.

Tất cả chỉ là một cái bẫy để tách Satoru ra khỏi Keno.

“Tch!”

Suzuki Satoru không thể không thốt lên khi sự lo lắng ập đến với anh.

Điều đó rất có khả năng.

Và sau đó, cái xác của tên Undead hoá thành những mảnh vụn và tan biến, chỉ còn lại trang bị của nó lăn dọc trên mặt đất.  Trong số đó có một vật phẩm quan trọng mà Keno đã đề cập – một cây đũa phép pha lê.

“N-nó chết rồi à?”.

 

Không thể nào -Satoru nghĩ. Chỉ với một đòn đánh như vậy sao có thể hạ được một Overlord?.

Hay nó là một ảo ảnh?

Suzuki Satoru ngay lập tức loại trừ quan điểm đó.  Bất cứ thứ gì giống như tàng hình hay ảo ảnh đều vô dụng trước những sinh vật Undead như anh.  Do đó, nó không thể là ảo ảnh được.

Không, chờ đã, điều này có thể là một nét độc đáo trong thế giới này, một Overlord chuyên về ảo ảnh ? Một cái gì đó không tồn tại trong Yggdrasil? Nếu chúng ta theo nguyên tắc cơ bản “được nọ, mất kia” thì có thể nó mất khả năng thống trị các Undead khác như một mức giá cho khả năng của nó? Nó không phải là không thể, phải không?

Tất nhiên, Suzuki Satoru cũng đã có những nghi ngờ nghi rằng “Keno đã đánh giá quá cao sức mạnh của kẻ thù và thực sự thì chúng rất yếu”. Tuy nhiên, thà đánh giá kẻ thù cao còn hơn khinh thường kẻ thù yếu.

Nhưng mọi thứ trông không hề đơn giản như thế.  Suzuki Satoru đã bác bỏ khả năng rằng anh đã đánh giá quá cao kẻ thù của mình.

Với trường hợp hiện tại, chỉ còn lại một câu trả lời.

“Đó là một cái bẫy”.

Mục tiêu của cái bẫy này là gì?

Tại sao kẻ thù lại để phân thân của mình ở đây?  Có phải nó đã tình cờ ra khỏi căn phòng?  Nếu không phải là trường hợp đó thì anh cho rằng kẻ thù đã biết được kế hoạch của anh.

Kế hoạch đã bị bại lộ sao? Đây có thể là một cái bẫy mà mục tiêu nhắm vào tôi hoặc keno – hay thậm chí là cả hai!

Nếu cái bẫy chỉ nhằm muốn bắt Suzuki Satoru thì nơi đây có lẽ đã được niệm kết giới và sẽ càng nguy hiểm hơn nếu ở đây lâu hơn. Nhưng nếu Keno là mục tiêu của họ? Hoặc là cả hai người thì sao?

Nhìn xung quanh, anh chưa thấy dấu hiệu nào giống như kẻ thù đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công.

Erk!

Có nhiều khả năng rằng cái bẫy này nhằm vào Keno. Sau cùng thì Suzuki Satoru mới chỉ đến thế giới này vài ngày trước.

– Không! Chờ đã! Có khi nào tên Undead đó là kẻ đã triệu hồi mình đến thế giới này? Nhưng – điều này có thể sao? Vậy thì theo lẽ thường, đây sẽ là một cái bẫy dành cho Keno.

Có lẽ có một bí mật trong lâu đài này và vì vậy hắn đang tìm kiếm Keno, người là chìa khóa của bí mật đó. Có lẽ hắn đã quan sát tất cả mọi thứ Suzuki Satoru và Keno đã làm, giống như Suzuki Satoru đã quan sát đối phương. Kẻ thù có lẽ đang chờ đợi cơ hội để tách riêng Keno khỏi Suzuki Satoru.

Điều đó là không thể nào!

Sau khi xem xét rằng có thể tất cả là một cái bẫy, Suzuki Satoru chẳng có thể làm gì khác ngoài chúc mừng thay cho kẻ thù vì hắn đã đạt được mục đích.

Hắn đã tóm gọn mục tiêu trong lòng bàn tay ngay từ lúc bắt đầu.

Đúng là “Nhất tiễn song điêu”.

Ngay bây giờ, hành động tốt nhất dành cho Suzuki Satoru sẽ là dịch chuyển tới một nơi nào đó an toàn. Sau đó, nếu Keno bị bắt bởi kẻ thù, anh sẽ tìm một cách nào đó để giải cứu cô. Nếu thật sự không các cách nào thì anh đành phải bỏ mặc cô ấy.

Từ quan điểm của kẻ thù, chúng sẽ không giết Suzuki Satoru ở đây là vì hắn cảnh giác với anh.  Nếu Suzuki Satoru bỏ chạy ngay bây giờ thì chúng có lẽ sẽ không đuổi theo.  Tất cả sẽ ổn, miễn là chúng không moi được thông tin gì từ Keno.

“Tch.”

Suzuki Satoru tặc lưỡi và nhìn ra ngoài, rồi quyết định dịch chuyển tức thời lên không trung.

Tầm nhìn của anh đột nhiên thay đổi, giống như khi anh xâm nhập vào lâu đài. Có vẻ như hắn không có biện pháp ngăn chặn dịch chuyển tức thời.  Trường hợp xấu nhất, kịch bản mà Suzuki Satoru muốn tránh, là anh có thể dịch chuyển vào lâu đài nhưng không thể dịch chuyển ra ngoài.

Trong khi người ta không thể dịch chuyển vào hoặc ra khỏi Lăng mộ ngầm vĩ đại của Nazarick, có rất nhiều Dungeon trong trò chơi cấm việc trốn thoát bằng cách dịch chuyển tức thời.

Nhìn từ trên không xuống, anh có thể nhìn thấy rõ những bức tường bên ngoài của khu đất dành cho quý tộc, nơi Keno đang ẩn nấp. Anh không hề thấy bất kỳ kẻ thù nào xung quanh nơi đó

(Có phải hắn ta đang dùng Keno làm mồi nhử? Mình hiểu rồi. Kế hoạch của hắn có lẽ là đợi đến khi mình cứu lấy con tim và bắt cả hai cùng một lúc. Chơi đẹp đấy.)

Satoru mỉm cười

Nụ cười của kẻ đã đi guốc trong bụng kẻ thù.

Suzuki Satoru niệm [Perfect Unknowable] và nhìn từ trên trời xuống.

Sẽ có một cơ hội tốt để cứu Keno trong khi kẻ thù không biết rằng mình đang ở trên không và lùng tìm mình phía dưới.

Suzuki Satoru quan sát Keno từ trên không với hy vọng đoán ra ý định của kẻ thù.

Và sau đó, 3 phút đã trôi qua.

Anh không nghe thấy gì, ngoài tiếng gió thổi qua không trung.  Không có gì sảy ra, và cũng chẳng có kẻ nào tấn công Keno.

(Cái gì, cái gì thế này?  Tại sao kẻ thù không làm bất cứ điều gì!  Có thể nào – hắn đang đợi động thái của mình, và sau đó mới đáp trả?)

“Chết tiệt! Tính chơi ôm trụ à!” Satoru lẩm bẩm với chính mình.

Đối thủ có vẻ khá thông minh. Hắn biết mình không muốn đâm đầu vào chỗ chết.  Trong trường hợp đó – mình sẽ làm điều này.

Suzuki Satoru quyết định hành động để thay đổi tình hình.

Anh sẽ liên lạc với Keno bằng [Massage] và sau đó thay đổi vị trí của chiến trường.

“Keno, là ta đây, Satoru. Ta đang dõi theo cô từ trên không.  Vị trí hiện tại của cô bây giờ rất nguy hiểm.  Đi đến nơi ẩn nấp dưới cống ngầm ngay lập tức.”

“”Ngài đang nói dối!””

Và chỉ có vậy, [Massage] đã mất kết nối.

“Cái..?”

Ý nghĩa của câu đó là gì? Satoru sững người trước phản ứng hoàn toàn không thể hiểu nổi của Keno.

[Massage] đã bị làm giả?  … Đừng nói với tôi rằng Keno đã bị trúng một câu thần của kẻ địch nhé?  Nhưng cô ấy là Undead, phải không?  Cô ấy không thể bị điều khiển tâm trí.  Không, đó chỉ là kiến ​​thức trong YGGDRASIL.  Có phải lũ Undead trong thế giới này cũng dễ bị ảnh hưởng bởi điều khiển tâm trí? Mình không thể biết được! Có lẽ nào Keno đã liên minh với kẻ thù?  Nhưng cô ấy là người đã đưa mình tới nơi ẩn náu… đừng nói với tôi rằng đó cũng là do kẻ thù tạo ra nhá… mình phải làm gì bây giờ?

Cẩm nang PK không đề cập đến những tình huống như thế này và Suzuki Satoru cũng không có bất kì thông tin nào để có thể chuẩn bị trước.

“Tôi có nên quên mọi thứ và chạy đi?” Satoru nghĩ.  Anh đã quan sát khu vực xung quanh Keno trên không trong bảy phút và cũng chẳng có gì sảy ra.

Cảm thấy quá mệt mỏi vì phải đứng trên này nghe gió rít, Suzuki Satoru nói khẽ.

“…… Vẫn chẳng thấy dấu hiệu của bất kì động thái nào.”

Việc phải chờ đợi một cách vô nghĩa đã làm giảm đi hứng thú khi mà anh đang muốn chiến đấu một trận sinh tử.

Không, đây cũng là một cái bẫy của kẻ thù.  Thời gian không có ý nghĩa gì với Undead cả, dù rằng chờ đợi là rất khó chịu nhưng nó không phải là vấn đề lớn.  Kẻ thù đang đợi đến khi mình thiếu kiên nhẫn và ra mặt.

Một giọng nói vang lên trong tim anh, “Chỉ có thể là trường hợp đó” và Suzuki Satoru đã từ bỏ kế hoạch bỏ trốn.  Thay vào đó, anh tiếp tục chờ đợi.

10 phút đã trôi qua.

… Điều này thật kì lạ. Có gì đó sai sai ở đây.  Dù sao, mình sẽ bắt đầu bằng cách tạo ra thêm một Dog yurinigger …ah.  Điều đó cũng có nghĩa là con Dog yurinigger được tạo ra lúc trước và item nó đang mang theo sẽ biến mất….. Và mình sẽ không thể tìm lại được item đó.  Ôi …

Anh cũng không thể giao nó cho Keno.

Anh không thể triệu hồi hoặc kiến tạo Undead.

Mình cần phải xét đến khả năng rằng kẻ thù đã đi vào cống ngầm, sau đó đặt những undead mạnh mẽ ở đó.  Nếu mình quét sạch lũ Undead đó bây giờ thì mình sẽ phải lo lắng về việc kẻ thù có tổ chức bất kỳ cuộc phục kích nào khác trên đường rút lui hay không.

Trong khi nghĩ vậy, anh chuyển sự chú ý của mình sang Dog yurinigger mà anh đã triệu tập với lượng mana dư thừa của mình. Nó đanh đứng yên ở một nơi gần cánh cổng của lâu đài.

Mình có nên gửi nó tới chỗ Keno để chỉ đường cho cô ấy không?

Có lẽ kẻ thù đã không tấn công vì chúng đã phát hiện ra Suzuki Satoru đang ở trên không trung.  Do đó, nếu Suzuki Satoru biến mất, kẻ thù có thể quyết định hành động.

Khi xem xét về điều đó, Suzuki Satoru niệm [Greater Teleportation] và dịch chuyển đến sân trong của một ngôi nhà không xa vị trí của Keno.  Sau khi anh đã chắc chắn rằng chỗ này an toàn, anh ra lệnh cho Dog yurinigger di chuyển về phía Keno.

Có vẻ như Keno đang sử dụng [Tàng hình], bởi vì Dog yurinigger không thể nhìn thấy cô.  Tuy nhiên, khi Dog yurinigger nhìn quanh tại khu vực mà anh đã hẹn thì Keno đột nhiên xuất hiện.

Dog yurinigger kéo mạnh góc váy của Keno.

Keno dường như hiểu được ý của nó, cô bắt đầu chạy theo phía sau Dog yurinigger trong khi nó dẫn đường.

Ra khỏi nơi ẩn náu, Suzuki Satoru có thể thấy  Dog yurinigger đang dẫn Keno tới.  Tuy nhiên, anh chưa thể lơi là. Những Undead với kỹ năng đạo tặc cấp cao không phổ biến nhưng chúng vẫn tồn tại. Thể loại đấy rất giỏi “bọc hậu” và “cắn trộm”.

“Satoru-sama! Ngài vẫn an toàn!”

Do anh đã đi lâu hơn thời gian dự định và cô ấy có lẽ đã rất lo lắng.  Keno trông vui mừng khôn xiết, nhưng giờ không phải là lúc để vui mừng.

“Tới đây mau.”

Suzuki Satoru nhảy ra và nắm lấy tay Keno.  Không có thời gian để giải thích mọi thứ với Keno, người đang có vẻ mặt rất ngạc nhiên.  Suzuki Satoru ngay lập tức dùng [Greater Teleportation], đưa Keno và Dog yurinigger đến căn cứ dưới cống ngầm của họ.

Anh kiểm tra xung quanh sau khi đến nơi, đặc biệt chú ý đến lối vào.  Không có dấu hiệu cánh cửa đã được mở. The Eyeball Corpse lơ lửng trong không khí cũng không bị hư hại.  Anh có thể chắc chắn rằng nó đã an toàn.

“Whew.”

Chỉ đến khi xác nhận lại, Suzuki Satoru mới cho phép mình thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, anh nhớ ra mình cần phải giải thích mọi chuyện với Keno.

Sau khi xoá bỏ Dog yurinigger và nhặt vật phẩm, Suzuki Satoru bắt đầu lời giải thích của mình.  Điểm chính là anh đã tiêu diệt tên Undead mà Keno đã nhắc đến, nhưng do kẻ thù quá yếu nên có thể đó là một phân thân hoặc thứ gì đó tương tự.  Vì thế, anh đã “tẩu vi thượng sách”.

“Không, thần không nghĩ là trường hợp đó. Ngài có thể nghĩ rằng ngài đã đánh bại nó một cách dễ dàng bởi vì ngài là một pháp sư mạnh mẽ, Satoru-sama?.”

“Nếu đó là một Overlord như ta thì chắc chắn nó sẽ không thể dễ dàng bị hạ gục như vậy.”

“Sự khác biệt giữa sức mạnh của thần và kẻ thù là quá lớn vì vậy tất cả những gì thần có thể miêu tả là hắn ta rất mạnh. Chẳng lẽ điều đó là không thể?.”

“Ta cũng nghĩ vậy….. trong trường hợp đó, ta sẽ tự mình kiểm tra lại.”

Điều đó có thể rất nguy hiểm nhưng  chỉ còn mỗi cách đó.

Suzuki Satoru có thể cảm nhận được Undead, nhưng anh không thể cảm nhận được sức mạnh của chúng.  Do đó, anh không có lựa chọn nào khác ngoài việc đánh giá chúng bằng chính mắt mình.

“Đa tạ ngài rất nhiều.”

“Việc tìm kiếm có thể mất một hoặc hai giờ, vì vậy cô sẽ cần đợi ở đây.”

Sau khi ra lệnh cho Eyeball Corpse bảo vệ Keno, Suzuki Satoru đã dịch chuyển đến khu đất dành cho quý tộc một lần nữa.  Anh quan sát bên trong lâu đài từ đó, nhưng không có bất kỳ sự hỗn loạn hay dấu hiệu nào cho thấy mức cảnh báo nguy hiểm đã được đưa ra.

Anh gọi ra một xác sống mạnh mẽ với [Summon Undead 10th] và để nó tiến vào lâu đài.  Tuy nhiên, không có trận chiến nào xảy ra.  Do đó, Suzuki Satoru đã thể hiện quyết tâm của mình và bám theo ngay sau nó.

Anh lần theo con đường mà Dog yurinigger đã đi để đến phòng ngai vàng.

Trên đường đến đó, anh không gặp phải bất kỳ Undead nào khác ngoài những Yurinigger.

Cánh cửa phòng ngai vẫn mở.  Chiếc áo choàng và trang bị của tên Undead mà anh vừa tiêu diệt vẫn nằm rải rác trên mặt đất.

“Không thể nào……. Chẳng lẽ hắn ta thực sự quá yếu?  – Ah, điều này thật tệ, mình đã phạm sai lầm.  Có lẽ đó thực sự là một phân thân và bản thể chính đã bỏ chạy ngay lập tức khi hắn nhận ra rằng hắn ta không thể đánh bại mình.  Điều đó chắc chắn là có thể.  Nếu khi đó mình biết điều này, liệu mọi thứ có tốt hơn nếu mình mở đầu bằng [Dimensional Lock] hoặc một số phép thuật điều khiển chiến trường khác thay vì ma thuật tấn công?

 

Mình đã đi một bước đi tồi, anh than thở hệt như những Undead đang đứng cùng anh trong căn phòng. Không có bất kì phản ứng nào của Undead bên trong căn phòng nhưng anh cũng không loại trừ khả năng những lính canh ở đây không phải là Undead.

Sau khi thấy tay sai của mình không bị tấn công, Suzuki Satoru bước tới trước phòng và lén nhìn vào trong.

Trong số những chiếc bàn bên trong, rất nhiều trong số chúng đã được chuyển từ các phòng khác.  Chúng được xếp chồng lên nhau cùng với những cuốn sách, cho đến khi chúng tạo thành một ngọn núi thu nhỏ.  Giấy da và giấy rơm thô ráp vương vãi khắp mặt đất, và chúng chứa đầy những nội dung mà Suzuki Satoru không hề biết.

Nó trông giống như căn phòng của một học giả, hoặc một quan chức chuyên xử lý nhiều giấy tờ.

“Tất cả thông tin đều ở đây… nhưng lại không hề có lính canh ở đây?.”

Suzuki Satoru lấy tất cả các item trên mặt đất để vào kho không gian của mình.  Trong khi anh muốn điều tra chúng ngay lập tức nhưng ưu tiên của anh là nên tiếp tục tìm kiếm những Undead mạnh mẽ.

Suzuki Satoru ít nhiều đã khiến nội thất của lâu đài bị đảo lộn hết cả lên.

Sau 2 giờ lùng sục, anh khoanh tay lại và bắt đầu suy nghĩ.

Mình không thể tìm thấy chúng ở bất cứ đâu cả!  Hắn đã bỏ trốn…. mình nghi ngờ về điều đó.  Sẽ khả thi nếu chỉ mỗi mình hắn trốn thoát, nhưng sẽ không thể chạy trốn với tất cả tay sai của hắn trong thời gian ngắn như vậy.  Quan trọng hơn, hắn để lại tất cả những thứ giống như tài liệu ở đây.  Ngoài ra, không có dấu hiệu cho thấy bất kỳ phòng nào khác đã được sử dụng, về cơ bản ta có thể kết luận rằng đối phương quá yếu.

Suzuki Satoru trút cơn thịnh nộ của mình vào mọi thứ anh thấy.  Người ta có thể nói rằng đây là một thất bại do chiến đấu mà không có kế hoạch dự phòng thích hợp trước đó.

Nếu Punitto-san nghe về điều này, anh ấy sẽ cằn nhằn với mình suốt ngày về chuyện “Mọi thứ diễn ra êm đẹp cũng chỉ là do anh may mắn thôi” , v.v.

Nhưng sự thật là mọi chuyện đã có thể đã tệ hơn nếu kẻ địch không hề yếu. Nơi này khác với trò chơi.  Có lẽ bạn chỉ có một mạng sống – sau tất cả, mình không biết cơ chế tái sinh hoạt có tồn tại hay không – do đó, mình cần cẩn trọng hơn.

Sau khi khẳng định lại suy nghĩ của mình, Suzuki Satoru trở lại nơi Keno đang ở.

“Hahhh, yuriniggers vẫn chỉ là là yurinigger” …. mình nghĩ việc đưa họ trở lại bình thường cũng rất dễ dàng.  Tuy nhiên, Tại sao anh phải làm vậy? Dù đây lẽ ra là một điều hiển nhiên và nên làm?

Suzuki Satoru đã lấy cây đũa phép mà anh vừa nhặt được từ kho đồ của mình.  Anh nhìn nó, rồi đặt nó lại vào chỗ cũ và dịch chuyển tức thời.

Satoru quay trở lại lâu đài cùng với Keno. Lần này, anh đã lên kế hoạch để tìm kiếm một cách cẩn thận hơn.  Anh đã cho Keno mượn một vật phẩm có thể sử dụng [Fly] và hai người họ đang sử dụng [Fly] để nhìn xung quanh bên trong lâu đài.  Tất cả những gì Keno làm là để xem liệu có gì khác biệt về lâu đài so với lúc cô sống trong đó không.  Mặc dù vậy, việc kiểm tra một lâu đài khổng lồ như vậy mất khá nhiều thời gian.

Cuối cùng, họ cũng không tìm thấy bất cứ điều gì đặc biệt.  Keno đã nhốt bố mẹ trong phòng của mẹ cô.  Trong khi họ vẫn còn là Undead thì họ sẽ hoàn toàn không bị tổn hại gì.  Có vẻ như tên Undead đó không quan tâm đến bất cứ điều gì ngoài việc biến phòng ngai vàng thành một phòng thí nghiệm.

Và vì vậy họ trở lại cống ngầm trong thời gian này.  Sau khi mana của Keno hồi phục, họ tiếp tục dùng [Fly] và tiến đến phòng ngai vàng để điều tra sâu hơn.

Mặt trời bắt đầu lặn và màn đêm buông xuống dần dần trên mặt đất.

Phòng ngai vàng được chia thành ba phòng. Một cái tiếp giáp với đống sách, cái thứ hai chất đầy kho báu được thu thập từ khắp nơi trong thành phố, và căn phòng cuối cùng là phòng thí nghiệm Undead. Nó chứa một số chất lỏng bí ẩn và mùi hôi thối nồng nặc.

Sau khi hỏi ý kiến của Keno về vấn đề này, Suzuki Satoru đã quyết định để tất cả các item vào kho của mình và sau đó chuyển chúng sang một căn phòng ngẫu nhiên khác.

Keno ban đầu muốn quay trở lại phòng riêng của mình, nhưng Suzuki Satoru đã lật tung nó trong lần tìm kiếm trước. Nếu họ định đến đó để điều tra, họ sẽ không cần phải sử dụng [Fly] trong khi tiến hành điều tra.

Sau đó, họ quyết định chuyển sang căn phòng từng được người giúp việc sử dụng. Khi Suzuki Satoru lần đầu điều tra nó, cả anh và tay sai của anh đã được chào đón bằng một lớp bụi trắng xóa. Bây giờ thì nó đã đỡ bụi hơn, tuy nhiên.

“Nơi này bụi bặm quá…”

Suzuki Satoru đã chuẩn bị tinh thần cho việc này, và tất cả những gì anh có thể làm là nhún vai trong lời than thở của Keno.

“Chà, đã rất lâu rồi kể từ khi có người sống ở đây.”

Sàn nhà phủ đầy bụi, điều đó cho thấy rằng không ai đặt chân vào đây trong một thời gian dài. Hai người họ đều chắc chắn không muốn sống ở đây trừ khi nó được dọn dẹp sạch sẽ.

Keno là người đầu tiên vào phòng. Cô đi qua nó và mở cửa sổ.

Cơn gió ùa vào thổi tung rất nhiều bụi. Nếu là một sinh vật sống cần hô hấp thì có lẽ họ đã ho sặc sụa. Tuy nhiên, cả hai đều là undead, những kẻ không có nhu cầu hô hấp nên điều mà đám mây bụi này có thể làm là khiến họ khó chịu.

“Thần có thể dọn dẹp nó chứ ạ?”

Cô không cần phải xin phép tôi vì điều đó, Suzuki Satoru nghĩ, và rồi anh trả lời.

“Ta không bận tâm. Tuy nhiên, cô nghĩ sao về việc làm sạch bụi theo cách này?”

Suzuki Satoru lấy ra một cuộn giấy ma pháp. Là một kẻ bủn xỉn, anh sẽ không sử dụng các vật phẩm tiêu hao một cách tùy tiện. Tuy nhiên, đây chỉ là một vật phẩm cấp thấp và anh có nhiều vật khác vượt trội hơn nó, vì vậy nó không quan trọng với anh.

Cuộn giấy chứa một câu thần chú là [Summon Monster 1st].

Cuộn giấy này có thể triệu hồi một Lesser Air Elemental cấp độ thấp. Ta không cần phải ra lệnh trực tiếp cho nó;  như thể nó có một liên kết tâm linh với người triệu hồi, người có thể ra lệnh bằng cách truyền đạt suy nghĩ.

Air Elemental bắt đầu quay tròn, và nó nhanh chóng thổi hết bụi trong phòng ra bên ngoài.

“Keno-san, cuộn sách này chứa cùng một loại phép thuật giống như vậy.  Tại sao cô không thử triệu tập một Water Elemental với nó?”

Suzuki Satoru đưa một cuộn giấy khác cho cô và Keno sử dụng câu thần chú, triệu tập một Lesser Water Elemental, như anh đã nói.

“Đa tạ ngài, Satoru-sama.”

“Không cần phải hành lễ vậy đâu. Đừng bận tâm về nó.  Các Elemental được triệu tập bởi cuộn giấy phép bậc một chỉ tồn tại trong một thời gian ngắn.  Tốt hơn là cô nên tập trung vào việc dọn dẹp căn phòng thì hơn.”

“Dạ vâng.”

“Hiểu rồi.”

Mặc dù không có gì thay đổi quá lớn nhưng có lẽ việc lấy lại được ngôi nhà của mình đã khiến Keno hạnh phúc một cách rõ rệt hơn, và cô gật đầu.  Khi quan sát sự thay đổi rõ rệt ở Keno, Suzuki Satoru đã suy ngẫm về điều đó với một sự bình tĩnh khiến chính anh cũng phải ngạc nhiên.

Anh đã đưa cho Keno cuộn giấy phép vì muốn thử nghiệm.

Trong khi anh đã thực hiện nhiều thử nghiệm sau khi đến thế giới này nhưng đây là lần đầu tiên anh thực sự sử dụng một item tiêu hao như một cuộn giấy ma pháp.

Hiểu rồi… vậy ra những cư dân của thế giới này cũng sử dụng được những cuộn giấy ma pháp của YGGDRASIL. Vậy còn những cách khác thì sao?  Mình cũng muốn kiểm tra.  Ngoài ra, các Elemental được triệu tập bởi cuộn giấy phép có thời gian tồn tại rất ngắn – cô ấy dường như đã biết điều đó.  Vì vậy, kiến ​​thức của mình về cuộn giấy phép trong YGGDRASIL cũng có thể áp dụng cho thế giới này phải không?

Trong khi anh đã hỏi Keno về những điều như thế trước đây,  bây giờ anh đã có câu trả lời của mình. Không phải là anh không tin tưởng cô, nhưng chính mắt nhìn thấy thì vẫn đáng tin hơn.

Như anh đã nói, hai Elemental sớm biến mất, nhưng tước lúc đó thì căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ.

“Chúng ta sẽ bắt đầu điều tra ở đâu tiếp?”

“Thần dự định bắt đầu với gói giấy da này.”

Tại sao tên undead đó lại đến đây?

Tên Undead đó rốt cuộc là kẻ nào?

Thứ gì đứng sau tất cả điều này?.

Chính những câu hỏi trong lòng cô đã thúc đẩy cô, mang đến cho cô hy vọng mờ nhạt rằng cô có thể tìm thấy câu trả lời trong những tờ giấy đó, đó là lý do cô muốn bắt đầu từ đó.

Ngay khi Keno chuẩn bị mở những cuộn giấy có mùi hôi thối đó lên thì Satoru đã ngăn cô lại.

“Có chuyện gì sao, Satosu-sama?.”

“Cho phép ta nhắc nhở cô, nhưng cô đã kiểm tra xem chúng có chứa bẫy hay không chưa?  Có thể chúng có chứa một loại bẫy ma thuật nào đó thì sao?.”

“—Eh?.”

“Một số bẫy được ngụy trang dưới dạng những cuộn giấy.  Khi người khác cố gắng mở chúng, chúng sẽ phát nổ, v.v….”

“N- Những thứ đó có tồn tại ạ?.”

“Huh, Cô không tin sao?”

Cả hai người họ đều nhìn chằm chằm vào nhau.

“Ah, er, Satoru-sama, ngài có giải pháp nào không?”

“Ta không có giải pháp nào cả. Ta nghĩ rằng tốt nhất là để một trong những Undead được ta tạo ra mở nó.”

Nói vậy, Satoru liền kiến tạo một Death Knight.

Anh sai Death Knight mở nó còn mình và Keno thì sẽ theo dõi từ đằng xa. Tuy nhiên, vấn đề là giấy da thông thường sẽ bị cháy trong trường hợp xảy một ra vụ nổ, vì vậy anh phải kiểm tra từng cuộn để đảm bảo chúng còn nguyên vẹn.

Trong khi Death Knight lặp đi lặp lại một hành động đó, Keno đang kiểm tra các tờ giấy đã được cho là an toàn.

Tuy nhiên, khuôn mặt Keno bỗng đông cứng lại.

“Thần thật sự xin lỗi, Satoru-sama, thần thật sự không hiểu được những kí tự này nghĩa là gì.”

“Ah..”

Anh đã nghe nói rằng có rất nhiều ngôn ngữ tồn tại trong thế giới này.  Suzuki Satoru đứng đằng sau Keno và nhìn vào tờ giấy. Anh đã hi vọng rằng đó là tiếng Nhật – nhưng nó đã sai.

“Trong trường hợp đó–” Suzuki Satoru lấy ra nột một chiếc kính một mắt từ kho không gian của mình. “Ta sẽ cho cô mượn thứ này. Item này có khả năng dịch thuật để cô có thể hiểu mọi ngôn ngữ trên thế giới.”

Suzuki Satoru đã không sử dụng nó vì anh cảm thấy rằng mình cũng sẽ không thể hiểu được nội dung của cuộc nghiên cứu đó.

Là một người lớn, anh nên kiểm tra xem nó có chứa bất kỳ nội dung nào không phù hợp với trẻ em không, nhưng điều này vẫn tốt hơn là nhìn vào nó và nói “Thứ này không thuộc chuyên môn của ta, ta không thể hiểu được nó” và sau đó đưa nó  đến Keno.

Keno dường như không nhận ra rằng Suzuki Satoru đang lạc trôi trong tâm trí và cảm ơn anh.  Sau đó, cô ấy sử dụng chiếc kính và bắt đầu đọc.

Có vẻ như nó đã có hiệu quả, bởi vì Keno bắt đầu đọc lướt qua rất nhanh nội dung của các tờ giấy.

Cô đọc trong im lặng, với lấy tờ giấy tiếp theo sau khi hoàn thành tờ đầu tiên.  Để không làm phiền Keno, Suzuki Satoru đã đứng sang một bên.

Không như anh, một người chưa bao giờ coi phép thuật là một lĩnh vực nghiên cứu, có thể học hỏi từ cô. Thỉnh thoảng, Keno sẽ đề cập đến một câu về các nguyên tắc ma thuật – với Suzuki Satoru, điều đó thật khó hiểu.  Anh cũng không giả vờ tri thức;  thay vì trả lời bằng một cách đơn giản “Ta không biết.”

Mặc dù Suzuki Satoru dường như không hề biết gì nhưng Keno dường như rất tin tưởng anh.

Rốt cuộc, thực tế  anh đã thể hiện sức mạnh áp đảo của mình, có nhiều lớp học điều khiển ma thuật bằng cảm giác hơn là kiến ​​thức lý thuyết. Cô chắc chắn đã đưa anh ngang tầm một trong những ma thuật sư hàng đầu dựa trên cảm giác đó.

Khi nhìn Keno vùi mình trong những cuốn sách, Suzuki Satoru bắt đầu bày ra những món đồ mà anh đã phát hiện trên mặt đất.

Cùng lúc đó, anh sử dụng ma thuật thẩm định để xem những phép thuật nào được niệm vào chúng. Thứ anh thẩm định đầu tiên là một cây gậy.

Sau khi thấy ma thuật chứa trong đó, anh gọi Keno lại, mặc dù cảm thấy hơi xấu hổ.

“Xin lỗi, nhưng cô có thể ghé qua và xem qua thứ này được không?”

“Ah, vâng.”

Keno vội vàng tiến lại.

“Về những thứ này…”

“Ah.”

Keno bật dậy khỏi chỗ ngồi và chạy đến chỗ cái item, rồi cô cầm nó lên.

“Đây chính là nó!  Miễn là chúng ta có thứ này!”

Cái nhìn thích thú trên khuôn mặt Keto dường như vừa mới trở lại bình thường nhưng nó lại vô tình bị thay thế bởi niềm vui một lần nữa.

“Đây có phải là Item có khả năng hồi sinh mà cô đã đề cập trước đó không?”

Suy nghĩ đó trong lòng anh đã được xác thực;  đây là vật phẩm mà tên Undead bỏ rơi khi anh hạ gục hắn.

Đó là một trong những bảo vật quốc gia, bao gồm Mask of Irubia Hordan, the Robe of the First Invern, và the Gauntlet of the Griffin Lord.

Đó là một cây đũa phép trong suốt được trạm khắc công phu và nó được khảm đầy đá quý.

Tên của nó là Lost White.

Nếu những gì cô ấy nói hôm qua là đúng, thì Suzuki Satoru tin rằng câu thần chú chứa trong nó phải là câu thần chú cấp năm [Raise Dead].  Nhưng theo điều tra của anh lúc nãy, các hiệu ứng chính có chút khác biệt.  Hay đúng hơn, nó trông giống như một cây đũa phép và có thể được sử dụng như một cây đũa phép, nhưng về cơ bản, nó là một thứ hoàn toàn khác.

Cảm giác có hơi xấu hổ khi chỉ sử dụng nó như vậy.

Tuy nhiên, trong khi Suzuki Satoru cũng có những item hồi sinh có chứa các phép thuật cấp cao hơn, anh không có ý định lôi chúng ra cho đến ngày hôm qua.

Một trong những lý do là bởi vì anh không chắc liệu phép thuật hồi sinh có thể sử dụng ở thế giới này hay không.  Nhưng sự thật là do anh tiếc của.

Suzuki Satoru gần như không đủ mặt dày để thẳng thắn nói về điều đó.  Tuy nhiên, Momonga bây giờ không có da để mà “mặt dày” được.

–*–

“Vâng! Giờ thì tôi chắc là mọi người có thể …”

Keno cắn môi một lúc, có lẽ là bởi vì cô không thể nào có thể cứu được tất cả mọi người với một vật phẩm bị giới hạn số lần sử dụng. Không, bởi vì đó là một vật phẩm đầy quyền năng vì thế nó mới bị giới hạn để cân bằng với quyền năng mà nó mang lại. Keno giờ đang ở vị trí mà cô sẽ phải quyết định cứu ai.

“Mặc dù vậy, chúng ta sẽ cần phải giết họ trước khi chúng ta có cơ hội khôi phục họ trở về thành người.”

“Sau đó thì làm cách nào mà ta có thể khiến họ sống lại?”

“Erm.. sẽ như thế nào nếu ta giết họ như một yurinigger và sau đó cố hồi sinh họ bằng vật phẩm này?”

“Ta hiểu.. Nhưng chúng ta không thể kiểm tra được điều này khi ở trong thành phố, vì thế,” Suzuki Satoru nói một cách ẩn ý với Keno.

“Mặc dù kiến thức của ta về nơi này có thể khác với các nơi khác, nhưng nếu chúng ta tiêu diệt một yurinigger ở đây – xin lỗi, nếu chúng ta giết một ai đó ở đây, có thể chúng ta sẽ phải chịu sự thù địch của tất cả những yurinigger xung quanh. Để tránh điều đó, chúng ta cần phải tiến hành việc kiểm tra của mình ở nơi cách xa nơi này, nơi nó đủ xa để không tạo ra sự thù địch đến từ các yurinigger còn lại. Tuy nhiên, ta không biết cần phải cách bao xa. Cô có biết gì về điều này không?”

“Huh? à, vâng, thật sự như vậy ạ? ”

“… Chứ không phải à?”

Cả hai cùng nhìn nhau.

Đây không phải là một sự chia rẽ trong sự hiểu biết của họ về thế giới nhiều đến mức cả hai đều không chắc chắn vấn đề ở đây là gì. Do đó, họ cần phải thảo luận về lợi và hại của một hành động như vậy cùng nhau.

Cuối cùng, họ quyết định để Keno đọc xong tất cả những cuốn sách trước. Đây là một quyết định được đưa ra với hy vọng rằng một trong số chúng sẽ cho cô ấy một câu trả lời, giao phó vận may của họ cho trời vậy.

Sau khi thấy Keno nhặt sách của mình lên một lần nữa, Suzuki Satoru đã quay lại kiểm tra các vật phẩm còn lại từ sinh vật undead đó.

Khi Suzuki Satoru nhặt lên một sợi dây chuyền bạc, anh nhíu đôi mày không tồn tại của mình.

Đây không phải là một vật phẩm ma thuật… mà là một chiếc vòng cổ đã được yểm ma thuật bên trong. Đây có phải là loại phụ kiện trang sức?

Một người không thể trang bị nhiều vật phẩm ma thuật cho cùng một ô vật phẩm. Mặc dù họ có thể đeo nhiều vật phẩm ma thuật quanh cổ, nhưng anh đã nghe từ Keno rằng chỉ có sức mạnh từ vật phẩm được đưa vào cuối cùng mới có thể sử dụng được, vì vậy có vẻ như nguyên tắc đó trong YGGDRASIL cũng giống như trong thế giới này.

Mặc dù anh không đặc biệt bận tâm nếu tên undead đó là loại sẽ tự tô điểm cho mình bằng những vật trang trí vô nghĩa, nhưng dường như không phải vậy. Hắn không có bất kỳ vật phẩm phi ma thuật nào khác ngoài chiếc vòng cổ này.

Điều này chắc chắn phải có một ý nghĩa gì đó.

Có một vật bằng bạc hình tròn được đính vào vòng cổ. Nó trông hơi mòn, nhưng anh có thể thấy rõ những gì trông giống như các biểu tượng và chữ cái được khắc vào nó.

Cái này có ý nghĩa gì? Hay là một chìa khóa cho một cái gì đó? Không, nó có thể là một biểu tượng thần thánh của một loài nào đó, như là với undead. Hay đây là một trong số các vật phẩm quan trọng có ý nghĩa tôn giáo? Dường như có một cái gì đó ở mặt sau, nó trông giống như một loại huy hiệu bang hội… Bang hội à! Điều này có nghĩa là nó thuộc về một tổ chức?

Anh không chắc về ý nghĩa của thứ này, vì vậy tất cả những gì anh có thể làm là phỏng đoán. Tuy nhiên, sẽ thật tệ nếu nó thực sự thuộc về một nhóm hay tổ chức nào đó.

[Trong khi mình cứ mãi cảnh giác vì điều đó có thể xảy ra… thì sao mình không hỏi Keno để biết ý nghĩa của biểu tượng đó.]

Keno đọc rất nhanh, lướt qua những cuốn sách.

Từ bên cạnh, anh có thể thấy sự căng thẳng và sợ hãi trên khuôn mặt cô. Anh có lẽ sẽ không thể nghe được tin tốt từ cô.

“Keno-san, Ta xin lỗi vì làm gián đoạn trong khi cô đang bận, nhưng cô có thể giúp ta xem qua chiếc vòng cổ này được không?”

“Hả? À, vâng,… xem nào, nó không giống chữ cái. Chúng có phải là ký hiệu không?”

“Ta hiểu rồi. Thế kết quả của cô sao rồi?”

Có một đống sách đã được đọc và một đống sách chưa được đọc. Anh đã hỏi vì nhìn thấy đống sách lúc trước đã thấp hơn hẵn. Keno thở dài nặng nề. Đó là một tiếng thở dài nghe như phát ra từ một nhân viên công ty sẽ phải làm việc qua đêm. Nó không giống như một tiếng thở dài đến từ một cô gái trẻ trung.

“Đầu tiên, những cuốn sách đó liên quan đến nhiều loại kiến thức ma thuật. Mặt khác, các tờ giấy da dê có chứa những vấn đề mà tên undead đó đang xem có những ghi chú nghiên cứu được viết lộn xộn. Nhưng chúng quá phức tạp, nên có thể tôi đã hiểu sai chúng ở một mức độ nào đó.”

Keno thu vai lại trong sự thất vọng. Giọng cô nghe cũng ảm đạm.

“Đó chỉ là… một undead mạnh mẽ mà tôi nghĩ là chủ mưu, nhưng dường như hắn không liên quan gì đến việc người dân trong thành phố trở thành undead.”

[Mình cũng nghĩ vậy.] Suzuki Satoru nghĩ.

Tên undead đó quá yếu để có thể biến cả một thành phố với tất cả người dân trở thành undead.

“Trong khi tôi tìm thấy thứ gì đó trông giống như một cuốn nhật ký, nó chỉ nói rằng tên undead mà ngài giết cũng bị bối rối bởi cách mọi người trong thành phố có thể biến thành yurinigger, và hắn ta muốn điều tra nếu hắn có thời gian. Ngoài ra ..”

Keno trông như sắp nói điều gì đó, và rồi cô đổi ý.

“… Đó là tất cả. Nó chẳng liên quan gì đến tên undead đó.”

“Vậy à? Rồi cô tính làm gì tiếp theo?”

“… Mặc dù vậy, tôi vẫn muốn xem liệu họ có thể hồi sinh được hay không.”

Có một quyết tâm trống rỗng trong giọng nói của Keno. Cô ấy có lẽ hiểu rằng nó sẽ vô dụng. Rốt cuộc, cô là người đã nói rằng có thể có khả năng nếu họ loại bỏ thủ phạm chính, và bây giờ cô là người nói rằng tên undead mà Suzuki Satoru đã tiêu diệt không liên quan gì đến việc đó cả. Điều đó có nghĩa là, ngay cả khi cô ấy đã hiểu điều đó, cô ấy vẫn phải thử.

Suzuki Satoru nhìn cô gái và nghĩ về một ngọn lửa.

Đó là về việc làm cách nào mà ngay cả một người cô đơn, không cần phải tấn công ai lại bắn ra một ngọn lửa đã được chuẩn bị trước nhắm đến một người khác.

“Là vậy sao… nên trong trường hợp đó, chúng ta sẽ không sử dụng cha mẹ của cô. Chúng ta sẽ thử nghiệm với một trong những người hộ vệ.”

Khuôn mặt của Keno vặn vẹo khi cô nghe thấy từ “thử nghiệm”. Tuy nhiên, cô không nói gì, vì cô biết rằng những từ ngữ đẹp đẽ sẽ không thể thay đổi thực tế của tình huống hiện tại.

Suzuki Satoru bắt đầu bằng cách mở cửa sổ và nhảy ra ngoài, sử dụng [Fly] để bay lơ lửng giữa không trung. Từ đó, anh ghi nhớ một địa điểm ở xa, vượt quá giới hạn thành phố và dịch chuyển tức thời đến đó. Khi anh đến đích, anh đã khảo sát xung quanh bằng khả năng của mình, và sau khi xác minh rằng không có undead xung quanh, anh ghi nhớ khu vực và niệm [Greater Teleportation] để trở về bên Keno :=>✨=>💕.

Sau đó, hai người rời khỏi căn phòng. Keno đã dẫn anh đến một người hộ vệ dường như khá mạnh mẽ lúc còn sống trước khi trở thành một yurinigger, và sau đó anh sử dụng [Gate].

Anh nắm lấy một phần áo giáp của người hộ vệ để chắc chắn rằng nó không thể được hiểu như là một cuộc tấn công, sau đó kéo anh ta vào [Gate].

Sau đó cả ba người họ đã được dịch chuyển ra bên ngoài thành phố.

Đúng như theo lời Keno nói, “Tôi phải làm điều đó”, Suzuki Satoru đã giết chết yurinigger chỉ bằng một đòn.

Anh không đập vào đầu người cận vệ bằng vũ khí nghiền nát. Thay vào đó, anh cắt đầu anh ta với một thanh kiếm có ma thuật.

“Giờ thì, cô có thể sử dụng vật phẩm đó không?”

“À vâng…”

Ánh sáng trắng tinh khiết bên trong cây đũa phép di chuyển đến xác chết của người hộ vệ yurinigger.

Cái xác từ từ đứng dậy, nhưng đó không phải là dấu hiệu cho thấy anh ta đã trở lại thành người sống. Nó chỉ đơn giản là một yurinigger di chuyển một lần nữa.

Keno cúi đầu, và Suzuki Satoru, người đã lo lắng về việc bị tấn công, để sự thận trọng của anh giảm dần. Con yurinigger chỉ đi loanh quanh một cách vô thức, không có dấu hiệu thù địch. Có lẽ, bất kỳ sự thù địch nào được tạo ra đã mất đi cùng với cái chết của nó.

“…Chúng ta nên làm gì?” Suzuki Satoru hỏi. Sau một thời gian ngắn im lặng, Keno ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào mắt Suzuki Satoru.

“–Satoru-sama. Ngài có nghĩ rằng tôi có thể cứu được tất cả mọi người nếu tôi cố gắng với những nghiên cứu của mình không?😟”

Giọng cô phát ra một cách trầm ngâm và nặng nề.

Đó là giọng nói của một người thậm chí còn không tin vào chính mình. Đó là giọng nói của một người mà hy vọng duy nhất của họ đã bị nghiền nát thành từng mảnh.

Suzuki Satoru suy nghĩ một lúc. Anh có thể cố gắng an ủi cô hoặc đơn giản là chỉ ra sự thật đó. Anh cũng có thể cố gắng thay đổi chủ đề trở lại một hướng thích hợp. Tuy nhiên, anh đã so sánh cô với hình ảnh của chính mình từ vài ngày trước, và sau đó anh đã loại bỏ tất cả những quan niệm ích kỷ đó.

Anh nhanh chóng hít vào một hơi, và rồi Suzuki Satoru nhìn thẳng vào mắt của Keno trước khi nói.

“Ta sẽ không nói khả năng là bằng không. Mặc dù ta không học phép thuật, ta cảm thấy rằng có một ai đó trên thế giới này có thể biết chuyện gì đã xảy ra ở đây. Nếu chúng ta nhờ họ giúp đỡ, có lẽ chúng ta có thể đưa ra một giải pháp hiệu quả. Tuy nhiên, điều đó sẽ rất khó khăn.”

“… Tôi, tôi cũng nghĩ vậy.”

Các undead không thể khóc. Họ thiếu năng lực để làm được như vậy.

Tuy nhiên, Suzuki Satoru biết rằng cô đã khóc.

“Thật ra, tôi đã cảm nhận được điều đó từ rất lâu rồi. Sẽ không có kết thúc có hậu nào cho tất cả những điều này, sẽ không có một kết thúc nào với mặt trời mọc và mọi người tự thức dậy. Cuối cùng, tôi không thể cứu ai, và tôi không thể mang đến một kết thúc nào như thế …”

“Cô không thể chắc chắn rằng cô không thể cứu được họ.”

“Tôi không thể chắc chắn rằng tôi có thể cứu được họ, phải không?”

Suzuki Satoru bày tỏ sự đồng ý bằng sự im lặng. Tuy nhiên, điều đó là dựa trên kiến thức của YGGDRASIL mà Suzuki Satoru có.

“… Như ta đã nói lúc nãy, chúng ta không thể nói chắc chắn rằng khả năng là bằng không.”

Suzuki Satoru nhìn lên bầu trời, và khuôn mặt của những người bạn cũ của anh lơ lửng trên bầu trời đêm. Sau khi quyết định, Suzuki Satoru thở ra.

“… Tôi có một người bạn tên Yamaiko. Cô ấy thường nói rằng trẻ em là một báu vật. Ngay bây giờ, tôi sẽ thực hiện ý muốn của cô ấy.”

Suzuki Satoru lấy ra [Ring of Shooting Stars] mà Yamaiko đã tặng anh. Sự thật mà nói, anh không muốn lãng phí nó theo cách như vậy. Nhưng Yamaiko sẽ mắng anh nếu anh không sử dụng nó ngay bây giờ.

[Rốt cuộc thì, mình có thể sử dụng hai điều ước còn lại cho bất cứ điều gì mình muốn.]

Một cảm giác kỳ lạ bao quanh Suzuki Satoru khi anh kích hoạt chiếc nhẫn.

Anh biết cách sử dụng phép thuật [Wish Upon A Star].

Anh có thể đánh đổi kinh nghiệm của nhiều cấp độ để thực hiện một mong muốn lớn hơn. Tuy nhiên, anh chỉ dự định sử dụng một cấp độ kinh nghiệm duy nhất. Nói cách khác, khi anh thực hiện một điều ước, một điều ước nhỏ hơn có nhiều khả năng trở thành sự thật hơn là một điều ước lớn hơn. Nhưng nếu thất bại, điểm kinh nghiệm sẽ bị đốt cháy và tất cả chỉ có vậy.

Anh có cảm giác rằng “khôi phục cha mẹ của Keno trở lại bình thường” có nhiều khả năng trở thành sự thật hơn là “khôi phục mọi người trong thành phố trở lại bình thường”. Tuy nhiên —

“TÔI ƯỚC! Rằng tôi sẽ học được cách khôi phục người dân thành phố này trở lại bình thường!”

Đó là tất cả.

Một khi anh hiểu chuyện gì đã xãy ra, anh có thể tự mình thực hiện nó.

Tuy nhiên, sau khi một trong ba ngôi sao băng được khắc vào chiếc nhẫn biến mất, tất cả những gì còn lại với Suzuki Satoru là sự thất vọng. Và rồi, anh ngập ngừng về cách anh nên giải thích tất cả những điều này với Keno, người đang nhìn anh chằm chằm với vẻ mặt trống rỗng.

Anh ho khan vài lần, và Suzuki Satoru nói với Keno với vẻ mặt của một người làm công ăn lương.

“Ta vừa sử dụng một vật phẩm có thể mang lại một điều ước. Sau khi sử dụng nó, ta đã nhận ra một điều – Keno-san, ta đã hiểu rõ. Không có cách nào để khôi phục các yuriniggers của thành phố này – những người đó – – về trạng thái ban đầu của họ.”

Đó là câu trả lời. Anh đã mất một điều ước mãi mãi với câu trả lời đó.

Trong YGGDRASIL, bạn buộc phải chọn một tùy chọn từ danh sách lựa chọn ngẫu nhiên, chọn đâu là cách tốt hơn? Suzuki Satoru vội vàng tiếp tục nói.

“Tuy nhiên! Đây chỉ đơn giản là thông tin mà ta có được bằng phép thuật của mình. Có thể có một cách khác. Vì vậy – hãy cùng nhau khám phá thế giới. Chúng ta sẽ tìm ai đó có hiểu biết hơn chúng ta, nhờ họ giúp đỡ và xem liệu có khả năng nào mở ra.”

“Có thực sự có một người như vậy?”

“Ta tin là có.”

Mặc dù một phần trong tâm trí anh đang tự hỏi tại sao anh lại đi xa đến thế để cổ vũ cô, anh vẫn không quên cảm giác với cô mà anh đã cảm thấy lúc trước.

Keno nhìn chằm chằm vào Suzuki Satoru, và rồi cô gật đầu. (success)

“Vâng – tôi tin là có. Tuy nhiên, nó sẽ ổn chứ?”

Suzuki Satoru hỏi Keno điều gì không ổn, và cô ấy trả lời.

“Đi ra ngoài và khám phá thế giới cùng nhau. Có thật sự ổn khi tôi đi cùng ngài không?” Keno nhìn xuống lòng bàn tay nhỏ bé của mình. “Ý tôi là, tôi sẽ cản đường–”

“– Không đâu.”

“Huh?”

“Ta cần sức mạnh của cô cho việc này. Ngoài ra – như một lời hứa. Ta sẽ giúp cô thêm một chút nữa.” Ít nhất, cho đến khi cô có thể tự đi một mình. “Nếu không – ta cảm thấy như Yamaiko-san và Touch-san sẽ mắng ta. Keno Fasris Invern. Hãy – đúng vậy, chúng ta hãy đi cùng nhau.”

Keno nắm lấy bàn tay mà Suzuki Satoru đã mở rộng đón lấy cô.

“C-Cám ơn ngài… rất nhiều… Satoru-sama…”

Keno cúi đầu và run rẩy. Trong khi cô không thể rơi nước mắt, đó là tất cả cảm xúc mà cô có thể thể hiện được. Keno lặng lẽ khóc nức nở mà như không khóc.

Tuy nhiên, cô không cần phải cảm ơn anh nhiều như vậy. Rốt cuộc, anh cũng có những động cơ thầm kín của riêng mình.

À, quên nó đi, Suzuki Satoru nghĩ. Rốt cuộc, cô ấy đã mất tất cả vào lúc đó. Giúp cô ấy thêm một lúc nữa sẽ không tổn hại gì.

Dù sao đi nữa, hiện tại anh không có mục tiêu nào của riêng mình. Những thứ anh đáng lẽ phải bảo vệ đã biến mất, và những ràng buộc anh đáng lẽ phải duy trì đã bị phá vỡ. Tất cả những gì còn lại là chiếc nhẫn này và chiếc gậy này (Vũ Khí Guild), như một vật lưu niệm, đó là tất cả anh có.

“Vậy thì, hãy nhanh lên và hoàn thành việc chuẩn bị để chúng ta có thể rời đi. Ta có cảm giác không còn nhiều thời gian nữa.”

Keno lên tiếng hơi không hiểu, và Suzuki Satoru tự giải thích.

Nếu kể thù của họ thuộc về một tổ chức, họ có thể đã giữ liên lạc với nhau. Trong trường hợp đó, kẻ thù sẽ lo lắng về việc mất liên lạc với tên undead mà anh đã giết, vì vậy anh nghi ngờ rằng rất có khả năng họ sẽ gửi quân tiếp viện đến. Trong khi anh có thể tiêu diệt tất cả bọn họ nếu sức mạnh của tên undead đó là đại diện cho sức mạnh chung của họ, anh không thể kết luận rằng không có ai mạnh hơn bản thân xung quanh đây. Do đó, cách hành động tốt nhất sẽ là lấy những gì họ có thể mang theo và rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt.

Vì lý do đó, anh đã thiết lập những thủ thuật nhỏ ở nhiều nơi để giữ cho thông tin không bị lộ ra ngoài.

Sau khi anh thấy Keno đã hiểu, hai người họ quay trở lại lâu đài một lần nữa.

————————

“Vì chúng ta sẽ đi xa, Keno-san, cô có kinh nghiệm đi du hành không, ý ta là, đi ra các nước bên ngoài?”

“Tôi xin lỗi, Satoru-sama. Khi tôi còn trẻ — trẻ hơn tôi bây giờ — tôi nghĩ rằng tôi đã đi đến nhiều nơi trong nước, nhưng tôi khó có thể nhớ được chúng bây giờ.”

“Ta hiểu rồi… Trong trường hợp đó, cô không biết phải mang theo gì, đúng không?.”

“Chúng ta là undead. Chúng ta không cần ăn hoặc ngủ. Khá là chắc là mọi thứ sẽ ổn thôi ngay cả khi chúng ta không mang theo bất kỳ thứ gì, phải không?”

“Tốt thôi, đó là một cách suy nghĩ. Nhưng theo những gì cô nói, Keno-san, undead là kẻ thù của mọi sinh vật, và chúng sẽ bị tiêu diệt ngay khi nhìn thấy, ta có đúng chứ? Sống công khai trong một thế giới đầy kẻ thù… được thôi, mà ta không chắc nó có được tính là sống hay không, nhưng ngay cả khi chúng ta chỉ cần tồn tại thôi, ta cảm thấy chúng ta cần ngụy trang ở một mức độ nào đó? ”

“Ngụy trang? Ý ngài là đeo mặt nạ như Hoàng tử Phenia, phải không?”

Đôi mắt của Keno sáng lên. Đó là lần đầu tiên anh thấy cô làm điều đó kể từ khi gặp cô.

Có phải cô đã cho phép mình thư giãn? Có phải cô đã được giải thoát, ít nhiều? Hay đây là cái nhìn của cô về thế giới bên ngoài? Đó không phải là một điều xấu, vì vậy anh đã không bình luận về nó, nhưng Hoàng tử Phenia này là ai? Tuy nhiên, anh có cảm giác rằng cô sẽ nói cho anh nếu anh hỏi về điều đó. Anh  có thể hỏi bất kỳ câu hỏi nào anh có trong suốt cuộc hành trình; bây giờ, anh chỉ có thể giải quyết mọi thứ khi chúng đến. Chỉ sau đó, anh mới có thể hỏi về một câu chuyện ngắn như vậy từ cô.

“Ahhh, không. Mọi người sẽ nghi ngờ chúng ta, sẽ không tốt nếu chúng ta đeo mặt nạ … có lẽ nó cũng không tệ lắm … không, họ chắc chắn sẽ nghi ngờ chúng ta.”

“Vậy sao?”

Vẻ mặt thích thú trẻ con trên khuôn mặt của Keno đã biến mất, điều mà Suzuki Satoru thấy vừa lạ vừa mới, nhưng anh che giấu cảm xúc của mình và tiếp tục nói.

“Trong khi ngụy trang bản thân ngụ ý là thay đổi ngoại hình, điều đó cũng liên quan đến việc không làm những điều khiến người khác nghi ngờ về mình. Cô có nghĩ mọi người sẽ nghi ngờ nếu cô không ăn một bữa với họ không?”

Có những item có thể làm được điều đó, tất nhiên, nhưng nếu họ phải giải thích điều này với từng người họ gặp, họ có thể sẽ vô tình thổi tung luôn vỏ bọc của bản thân. Thay vào đó, tốt hơn hết là đừng khơi dậy sự nghi ngờ ngay từ đầu.

“Chúng ta sẽ giả vờ ăn và ngủ như những du khách khác, nhưng điều quan trọng nhất là phải tắm để làm sạch bản thân khỏi bụi bẩn trên đường.”

“Một phòng tắm hơi? Ý ngài là một phòng tắm hơi sương?”

“Ahhh, họ cũng có những thứ đó ở đây à? Đúng vậy, phòng tắm hơi hoặc bồn tắm.”

Các undead không có sự trao đổi chất, vì vậy chúng sẽ không tạo ra chất thải, nhưng bụi bẩn và những thứ tương tự vẫn có thể khiến da chúng bị bẩn. Mặc dù nó không đặc biệt gây bất tiện cho anh, nhưng cảm thấy sạch sẽ hơn là bẩn thỉu.

“Nhưng chúng ta có thể đi vào một thành phố không, Satoru-sama?”

Suzuki Satoru chạm vào gương mặt của mình.

“Ta sẽ cần suy nghĩ về phần đó. Tuy nhiên, thứ chúng ta đang tìm kiếm là những người có kiến thức. Ta chắc chắn chúng ta sẽ có thể tìm cách vào thành phố mà không cần phải xâm nhập bằng phép thuật, để tạo sự thân thiện khi liên hệ với họ.”

Keno gật đầu đồng ý vài cái liên tục.

“Vì vậy … như thế, ta đoán chúng ta cần một cái gì đó như là chi phí đi lại và phí phương tiện. Tất nhiên, ta có một số tiền của riêng mình, cũng như đá quý và các vật phẩm có thể bán được.”

Suzuki Satoru tình cờ lấy một viên đá quý ra khỏi kho của mình. Keno nuốt nước bọt khi nhìn thấy một viên hồng ngọc to bằng lòng bàn tay cô. Một ảo ảnh lướt qua khuôn mặt xinh đẹp của Keno, nhưng sự thay đổi quá tinh tế đến nỗi Suzuki Satoru nghĩ rằng anh có thể đã tưởng tượng ra mọi thứ. Bên cạnh đó, tại sao một viên đá quý lớn như vậy lại làm cho cô ấy buồn?

“Tuy nhiên, ta không biết bao nhiêu là đủ.”

“Chúng ta không biết chuyến đi này sẽ kéo dài bao lâu và có lẽ chúng ta sẽ cần tặng quà khi gặp những người hiểu biết này và chúng ta cũng có thể cần mua những món đồ đắt tiền. Có phải vậy không?”

“Đúng vậy. Vì thế, nếu có thể, chúng ta có thể lấy hết của cải ở đất nước này hay thành phố này không? Tất nhiên, cô sẽ quản lý nó, Keno-san. Chúng ta có thể trả theo cách riêng của mình trong suốt hành trình.”

“Tất cả?”

“Thật vậy. Ta xin lỗi vì đã nói điều này, nhưng những người ở đây bây giờ không cần tiền, thay vào đó? Ai biết được, một số quốc gia có thể gửi quân đội của họ để chiếm đoạt tất cả mọi thứ ở đây để gia tăng sự giàu có của họ. nó — ” Suzuki Satoru không bỏ lỡ biểu cảm đau đớn trên khuôn mặt của Keno. “– Nó có làm cô khó chịu không?”

“Ehhh? Ah! Tôi rất xin lỗi. Đó không phải là ý tôi. Nếu đó là những gì ngài nghĩ, thì tôi sẽ đi cùng với nó, Satoru-sama.”

Keno ngay lập tức điều chỉnh biểu cảm và nở một nụ cười chiến thắng.

“Keno-san.”

Cơ thể của Keno run nhẹ.

“Ah, ah, xin hãy tha thứ cho tôi, Satoru-sama …”

“Ahhhh, không sao đâu, tôi không giận, Keno-san. Chúng ta là bạn đồng hành, và vì chúng ta là bạn đồng hành, ta nghĩ chúng ta nên thành thật với nhau. Đó là tất cả. Cô có thể cho ta biết nếu cô có ý kiến về vấn đề này, cô hiểu chứ?”

Tuy nhiên, Keno cúi đầu sau khi anh nói điều đó.

Điều này khá phiền đối với Suzuki Satoru. Keno là người hiểu rỏ hơn về cách thế giới hoạt động, vì vậy nếu cô không lên tiếng ngay lập tức, điều đó có thể dẫn đến một thất bại chết người.

“Có chuyện gì vậy, Keno-san?”

Keno do dự một lúc, và rồi khuôn mặt cô thắt lại trước khi một ánh mắt đau khổ xuất hiện trên khuôn mặt cô.

Và rồi, cô khẽ nói. Như thể thời gian đã đảo ngược chính nó và cô ấy đang nói giống như cách họ gặp nhau lần đầu tiên. Tuy nhiên, thính giác nhạy bén của Suzuki Satoru vẫn có thể lắng nghe được.

“Tôi, tôi thể đứng ngang với ngài, Satoru-sama … Tôi không có quyền nói bất cứ điều gì, bởi vì tôi cho rằng mình đang dựa vào lòng thương xót của ngài, Satoru-sama …”

Đúng vậy, cảm thấy như thế ở vị trí Keno là điều hoàn toàn bình thường.

Tìm hiểu về thế giới là khoản thanh toán cho Suzuki Satoru khi thực hiện việc tiêu diệt tên undead trong thành phố. Nhưng giờ nó không còn nữa. Ngoài ra, sau khi đi du hành hơn một năm, anh sẽ thu thập đủ kiến thức mà mình cần. Sau đó, anh sẽ không còn lý do để giúp Keno nữa, và cô cũng không còn gì để cho anh nữa.

Nói cách khác, Keno không còn gì để cô có thể đề nghị từ anh một sự giúp đỡ. Sau khi nhìn thấy viên đá quý khổng lồ mà Satoru vừa lấy ra, anh nhận ra rằng cô ấy biết tiền sẽ không đủ để lôi kéo Suzuki Satoru.

“Dù vậy … tôi không muốn ở một mình nữa. So với điều đó … tôi thà không nói gì cả …”

Ngay lúc này, đến lượt Suzuki Satoru phải nín thở.

Có những lúc anh cảm thấy cô gái này rất giống anh. Nhưng sau khi nhìn thấy biểu cảm tuyệt vọng mà cô vừa thể hiện, không cần suy nghĩ thêm nữa anh có thể chắc rằng cô cảm thấy giống hệt như anh.(Dành cho ai không biết Ainz vốn rất sợ cô đơn nhất là khi bạn bè trong YGGDRASIL bỏ rơi anh)

Có phải anh cũng cảm thấy giống như cô khi anh vào YGGDRASIL một mình, ở trong một Nazarick mà không có ai trong đó?

Suzuki Satoru đã quỳ một chân xuống, do đó, đôi mắt của anh thậm chí đã ngang tầm mắt với Keno.

“Chúng ta hãy cùng nhau thực hiện một lời hứa. Keno-san. Tôi sẽ không bỏ rơi cô bởi vì cá nhân – không, vì lý do riêng của ta.”

[Đúng vậy.

Mình muốn một ai đó nói với mình điều tương tự.

Mình muốn một ai đó ở bên cạnh mình cho đến tận cùng.]

Anh có thể nhìn thấy những cảm xúc khác nhau trong mắt Keno.

“Tôi, tôi thực sự có thể tin vào điều đó không?”

“Ahh, như ta đã nói trước đây, chúng ta là những người bạn đồng hành. Vì vậy, … hãy cùng đi du hành. Đúng vậy, trên hành trình khám phá những điều chưa biết. Chúng ta sẽ không bị vướn bận bất kỳ thứ gì như “chỉ cần thêm một chút nữa thôi”. Và cùng tìm cách cứu lấy cha mẹ cô.”

Sự im lặng bao phủ lên hai người họ, và Keno cúi đầu thật sâu. Sau đó, cô lặp đi lặp lại “Cảm ơn, cảm ơn” nhiều lần.

“Giờ thì, cô có thể ngẩng đầu mình lên được chứ?”

Suzuki Satoru lấy ra một đồng tiền vàng và đưa nó cho Keno, người chỉ nhìn lên sau khi anh nói vậy ba lần.

“Sẽ có những lúc trong suốt hành trình của chúng ta khi cả hai chúng ta không sẵn sàng nhường cho người khác. Và tất nhiên, sẽ có lúc chúng ta không thể xác định ai đúng, ngay cả khi chúng ta trao đổi ý kiến. Những lúc đó…”

Suzuki Satoru tung đồng xu lên bằng ngón tay và bắt nó nằm trên lòng bàn tay mình. Anh khá ấn tượng với cách mà anh có thể đặt nó thật gọn gàng trên bàn tay.

“- Chúng ta sẽ tung một đồng xu. Chúng ta sẽ sử dụng kết quả của việc tung đồng xu để xác định xem chúng ta sẽ theo ý của ai. Cô nghĩ sao?”

“Làm sao tôi có thể! Nếu có thể–”

“- Không sao đâu. Chúng ta cùng đi du hành, sau tất cả … đúng vậy, chúng ta là bạn bè.”

Khi anh nói từ “bạn bè”, khuôn mặt của những người bạn trong quá khứ của anh đột nhiên xuất hiện trước mặt anh.

Bạn bè, Keno lập lại từ này trong miệng.

“Có vấn đề gì với điều đó à?”

“Tôi hiểu rồi, Satoru -sama.”

“Gọi ta là Satoru thôi. Còn ta thì, ta sẽ gọi cô là Keno.”

“Nhưng ngài lớn tuổi hơn tôi …” Keno bắt đầu lắp bắp. “A-ah, ngài bao nhiêu tuổi rồi, Satoru … sama… san?”

“Tuổi của ta, huh …” Xét về thời gian còn sống, Keno chắc chắn là lớn hơn anh. “Ah, ta nghĩ ta sẽ chỉ gọi cô là Keno-san.”

Cô nên hiểu điều đó. Một cái nhìn phức tạp lướt qua khuôn mặt của Keno và cô lẩm bẩm “Tôi không thích nó” trước khi phồng má và đưa tay che chúng lại. (oh my waifu)

“Vậy thì gọi là Satoru và Keno đi.”

“Ehhh, ý ngài là gọi bằng Satoru-san không tốt sao?”

“Chà, điều đó cũng được thôi! Tuy nhiên, với tư cách là bạn bè, chúng ta nên nói chuyện quen thuộc hơn với nhau. Bây giờ, Keno. Ta sẽ hỏi lại cô. Cô có hay không hài lòng với đề xuất trước đây của ta không?”

Keno nghĩ về nó một lúc, rồi gật đầu.

“Tất cả tài sản, ý của ngài có nghĩa là tất cả tiền bạc trong nhà của mọi người?”

“Đó là những gì ta muốn nói, đúng vậy.”

“Ngài có thể không làm điều đó không, làm ơn? Er, Satoru … san? Rốt cuộc, nó thuộc về mọi người.”

Cô ấy đã nói như thế bởi vì cô ấy đang xem xét khả năng mọi người có thể được phục hồi? Hay cô ấy đang nói trong khả năng của mình như một công chúa đứng trên người dân? Satoru không biết đó là cái nào, nhưng sự thật được nói, dành thời gian để thu thập từng túi tiền nhỏ chắc chắn không đáng.

Tốt nhất nên rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt.

“Vậy à. Ta hiểu rồi. Vậy thì ta sẽ không làm điều đó. Nhưng còn tiền trong lâu đài. Cô có nghĩ lấy nó là ổn không?”

“Um… Tôi đoán là…?”

Cô ấy có vẻ như đang tự hỏi mình nhiều câu hỏi hơn Suzuki Satoru. Do đó, Suzuki Satoru không nói gì, và chờ đợi Keno tự đưa ra kết luận. Và rồi, một phút sau–

“Tôi nghĩ rằng nó sẽ ổn, vâng.”

Có lẽ cách nói năng cứng nhắc của cô vừa nãy là vì cô không thể đo được khoảng cách giữa họ. Chính Satoru đã từng thấy rằng những người ngay lập tức thu hẹp khoảng cách và hành động hết mình với anh cũng khiến anh rất khó chịu.

Và theo quan điểm của Satoru, ngay cả khi khách hàng mua sản phẩm của công ty anh nói, “Chúng ta là bạn phải không?” nó sẽ không đặc biệt ám chỉ rằng họ thích anh. Chỉ có thời gian mới có thể chứng minh điều đó.

“Vậy thì chúng ta sẽ làm điều đó. Chúng ta hãy lấy tất cả tiền và vật phẩm trong kho bạc … à đúng rồi, còn đồ đạc thì sao?”

“Eh?”

“Ta đã cho cô thấy một vài lần, nhưng ta có thể lưu trữ các vật phẩm vào một chiếc túi. Tất nhiên, có giới hạn về trọng lượng, nhưng ta có thể dễ dàng đặt tủ và giường bên trong nó. Ta không phiền nếu cô muốn mang chúng theo bên mình. Tất nhiên, chúng ta sẽ không thể sử dụng chúng trên hành trình của mình… ”

Anh đã nghĩ về căn cứ của mình trong quá khứ.

Đó là một căn cứ tuyệt đẹp, một căn cứ mà anh đã xây dựng với bạn bè của mình, và anh đã chứa trong đó đầy các loại vật phẩm mua được từ các cửa hàng.

Anh đã nói với Keno rằng mọi chuyện vẫn ổn vì anh không muốn cô cảm thấy sự trống rỗng giống như anh đã cảm thấy khi đánh mất nó.

“Không, tôi không cần chúng. Er, không sao đâu. Nhưng tôi muốn mang theo một vài thứ nhỏ nhặt, điều đó sẽ ổn thôi, phải không?”

“Không sao đâu. Vậy thì hãy đến kho bạc.”

Sau khi chỉ ra rằng cô ấy đã hiểu, Keno dẫn đường đến kho bạc.

Khi họ bước đi, Suzuki Satoru bắt đầu suy nghĩ.

Trong YGGDRASIL, tiền vàng luôn ở trong một chồng và chúng không có trọng lượng. Nó đã từng như thế vì đó là một trò chơi, nhưng giờ anh vẫn được hưởng lợi ích đó. Nhưng tiền tệ trong thế giới này sẽ được đối xử theo cùng một cách đó chứ? Hoặc trọng lượng của mỗi và mọi phần sẽ được tổng cộng lại? Điều đó sẽ gây rắc rối cho anh.

Trong khi anh có thể lấy đá quý và trao đổi chúng để lấy tiền và vật phẩm, mọi thứ có thể khác với cách họ thực hiện trong trò chơi, và anh có thể cần phải nỗ lực để đàm phán để đạt được điều tương tự.

Kho bạc mà anh được dẫn đến rất nhỏ theo tiêu chuẩn của YGGDRASIL.

Những đồng xu không được chất thành một đống lớn như ở Nazarick, mà được đóng gói riêng biệt vào bao tải. Ngoài ra còn có những bức tranh có giá trị nằm ngoài tầm mắt Suzuki Satoru và rất nhiều đồ dùng bằng bạc, đồ trang trí và những thứ tương tự. Cũng có nhiều vũ khí trông giống như chúng đã được sử dụng qua. Chúng như thuộc về một bảo tàng hơn là một phòng trưng bày nghệ thuật.

Trong đầu Suzuki Satoru gợi lên một hình ảnh về Kho bạc của Nazarick giờ đã không còn nữa.

“Giờ thì, Keno. Tất cả những thứ này là của cô, như một công chúa của đất nước này.”

“Eh? Ngài không cần phải làm như thế, Satoru-sama, không, Satoru-san? Chúng đều là báu vật của hoàng gia, nên tôi không ngại dâng tặng chúng, ý tôi là, tặng chúng … không…”

Suzuki Satoru mỉm cười với Keno, người dường như không biết phải nói gì. “Cô không cần phải kén chọn từ ngữ của mình, cô biết mà.”

“Trong mọi trường hợp, đây là sự giàu có mà gia đình cô đã tích lũy theo thời gian. Do hoàn cảnh, cô nên là người giữ nó, vì cô là người duy nhất giữ được lý trí của mình, cô có nghĩ thế không? Đặt tất cả vào chiếc túi này. Đây là một vật phẩm ma thuật có thể bỏ qua trọng lượng lên tới 500 kg. Ta sẽ tặng cô một cái.”

“Ehh? Nhưng đây không phải là thứ cao cấp sao? Tôi không thể lấy nó, Satoru-san.”

Thật á? Suzuki Satoru bắt đầu suy nghĩ một cách nghiêm túc.

Nó không phải là một mặt hàng có giá cao trong YGGDRASIL. Thay vào đó, người ta thường sử dụng  những chiếc túi này để sắp xếp lại vật phẩm trong kho của mình.

“Đừng lo lắng về điều đó. Không, nếu cô vẫn bận tâm về điều đó, thì hãy coi nó như một khoản vay. Nếu cô không cần nó nữa – ừmm, nếu chúng ta phải chia tay, hãy trả lại cho ta.”

“C-chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta bên nhau mãi mãi?”

“Thế thì, cô có thể giữ nó mãi mãi, phải không?  Được rồi, nhận lấy nó đi.”

Suzuki Satoru buộc Keno phải nhận lấy chiếc túi.

Anh có lẽ nên kiểm tra để chắc chắn rằng không có gì bên trong nó trước khi đưa nó cho mượn. Người chơi YGGDRASIL cũng thường quên các vật phẩm ma thuật từ những con quái vật bị giết trong đó.

Sau khi thấy cô chấp nhận nó mà không phàn nàn thêm gì, Satoru kết luận rằng anh phải cho rằng cư dân trên thế giới này không sử dụng kho lưu trữ không gian. Tuy nhiên, cô ấy không ngạc nhiên về hiệu ứng ma thuật của chiếc ba lô, bởi vì cô đã được kể về những món đồ như vậy trong quá khứ.

[Cảm giác như mình có thể trở thành một người bán hàng nếu mình có thể tận dụng tốt kho lưu trữ không gian của mình.]

Tuy nhiên, mọi thứ có thể trở nên lộn xộn rất nhanh nếu anh sử dụng sức mạnh khi mà nó không đem đến lợi ít cho bất kỳ ai.

Ngay cả một người có hiểu biết khiêm tốn như Suzuki Satoru cũng sẽ hiểu cách sử dụng nó chỉ với một chút suy nghĩ. Chắc chắn có những người ngoài kia thông minh hơn và sẽ muốn điều đó. Nếu anh trở thành một nhà môi giới thông tin, rất có khả năng anh sẽ phơi bày mình là một undead, một kẻ thù với thế giới. Do đó, anh nên cố gắng hết sức để tránh sử dụng khả năng này để có thể đạt được mọi thứ anh muốn.

Anh ngắm nhìn cô cẩn thận đặt nhiều đồ vật khác nhau vào túi với ánh mắt dịu dàng. Đó là bởi vì các vật phẩm bên trong chiếc túi sẽ không va vào nhau hoặc làm hỏng lẫn nhau ngay cả khi người ta quăng nó một cách ngẫu nhiên. Nhưng chắc chắn một đứa trẻ không biết rằng nó sẽ lưu trử chúng theo cách đó.

Trong khi anh muốn giúp cô, nhưng đó là những báu vật của gia đình cô. Nó không nên bị can thiệp bởi người ngoài, phải không? Anh sẽ giúp nếu cô ấy nhờ anh giúp đỡ, nhưng mà, Keno cũng là một undead. Cơ thể cô không mệt mỏi, vì vậy rất khó có khả năng cô sẽ tìm kiếm sự giúp đỡ từ anh.

“Keno. Cô sẽ làm gì với những vũ khí đằng kia?”

Suzuki Satoru sử dụng một phép thuật để kiểm tra xem ma thuật nào đã được yểm vào chúm. Tất cả chúng đều ở mức tầm thường và sẽ được phân loại là vật phẩm ma thuật cấp thấp trong YGGDRASIL. Mặc dù chúng thực sự vô giá trị, nhưng chúng là những vật phẩm ma thuật từ thế giới này, và đối với Suzuki Satoru bây giờ, chúng cực kỳ hiếm.

Bất ngờ là, chiếc găng tay bảo vật cấp quốc gia là một vật phẩm ma thuật hạng trung. Tuy nhiên, số lượng của các vật phẩm ma thuật hạng trung là rất lớn, và đây là một trong những vật phẩm thuộc top đầu của nhóm đó.

“Chúng ta có thể … đem chúng theo không?”

“Cô là người nên quyết định về điều đó. Nhưng vì chúng sở hữu sức mạnh ma thuật, chúng nên là vật phẩm ma thuật. Nếu cô không phiền, cô có thể để ta thẩm định những vật phẩm này không?”

Sau khi nhận được sự cho phép của Keno, anh sử dụng [Appraisal Magic Item] để thực hiện phân tích chuyên sâu hơn.

Đúng như anh nghĩ, tất cả đều không có gì nhiều. Bộ giáp được yểm phép tăng cường phòng thủ, vũ khí tăng sức mạnh tấn công, v.v. Chúng đều là những vật phẩm ma thuật bình thường đến nhàm chán.

“Keno, những vật phẩm này dường như được yểm phép giúp tăng hiệu quả của chúng như là thiết bị chiến đấu. Về giá trị của chúng, ta rất tiếc phải nói rằng ta không chắc chắn.”

Nói xong, Suzuki Satoru chộp lấy một thanh kiếm và thử xoay nó một vòng. Và rồi – thanh kiếm rơi xuống đất.

Anh thấy Keno nhìn qua do bị sốc khi cô nghe thấy tiếng kim loại vỡ. 😐

“C-chuyện gì vậy…”

“Có chuyện gì vậy, Satoru-sama! Có gì đó không ổn với thanh kiếm à?”

Có phải giọng điệu của cô ấy trở lại như trước vì thanh kiếm này?

“Nó, à, không có gì, ta xin lỗi. Có vẻ như ta bị trượt tay. Hahaha, lòng bàn tay có nhiều mồ hôi quá!”

Làm thế quái nào mà một bàn tay chỉ có xương lại đổ mồ hôi, Suzuki Satoru tự chế giễu mình khi anh thản nhiên đặt thanh kiếm lại trên bàn.

[Thanh kiếm tuột khỏi tay mình trước khi mình biết điều đó. Có thể cơ thể này của mình không thể trang bị được kiếm? Chuyện gì đang xảy ra vậy?]

“Ah, Keno. Cô có thể trang bị – không, cầm nó, không, không phải vậy. Cô có thể vung thanh kiếm này không?”

“Hả? Thanh kiếm đó à?”

“À, đúng rồi … nhưng có vẻ hơi lớn đối với cô, Keno …”

Keno nhặt thanh kiếm ngay lập tức.

Sau đó, cô ấy vung nó phát ra một tiếng vút.

Keno có chiều cao như một đứa trẻ đang vung một thanh kiếm dài bằng cô ấy, nhưng cô ấy không mất thăng bằng vì nó.

“Nó cảm thấy rất nhẹ. Có phải vì nó có ma thuật làm giảm trọng lượng bên trong?”

“Không … Keno, cô rất mạnh, đúng không?”

“Huh?”

Biểu hiện của Keno nói với anh rằng câu trả lời là không, và sau khi nhìn cô, Suzuki Satoru nghĩ “Mình hiểu rồi”. Có vẻ như cô ấy đã có được sức mạnh này sau khi trở thành undead.

Có những hạn chế về mức độ mà một con người có thể tác động, mục đích là để giữ cho họ không sử dụng quá sức mạnh của mình dẫn đến các sợi cơ không thể chịu được tác động đó. Có những hạn chế đã được gỡ bỏ sau khi trở thành undead.

Điều đó có thể là đúng, nhưng có lẽ có một lý do khác đằng sau nó.

“Keno, cô đã chuyển đổi thành chủng tộc nào sau khi trở thành undead? Trong khi người dân trong thành phố trở thành những yurinigger cấp thấp, cô không giống họ. Cô thông minh và cô không bị thối rữa cơ thể. Trong khi đó, ta thuộc chủng tộc Overlord, nhưng cô không giống ta, không sở hữu một cơ thể với toàn bộ là xương.”

“Tôi, tôi không hiểu …”

“Cô có nghĩ rằng việc tìm ra chủng tộc của cô có thể giúp ta thay đổi tình hình hiện tại không? Cuối cùng, cô có phiền khi trả lời một vài câu hỏi từ ta không?”

Mặc dù anh không biết kiến thức từ YGGDRASIl của mình có thể đi được bao xa trong thế giới này, nhưng việc tìm hiểu chủng tộc của Keno có lẽ không phải là điều xấu.

Sau một số câu hỏi, anh đã đi đến kết luận có thể được xem là câu trả lời đúng.

Cô ấy là một Vampire.

Tuy nhiên–

Ma cà rồng trong YGGDRASIL phải là một sinh vật có ngoại hình ghê tởm hơn thế này, đúng chứ? … hay cô ấy giống như Shalltear mà Peroroncino đã tạo nên? Hay đây là một Vampire độc nhất vô nhị trên thế giới này? Hầu như không có sự thay đổi nào về ngoại hình của cô ấy trước và sau khi trở thành undead, vậy cô ấy có thể xem là một trường hợp đặc biệt không?

Ma cà rồng trong YGGDRASIL thường chiến đấu ở tuyến đầu — thuộc loại chiến binh.

Có lẽ đó là lý do tại sao sức mạnh của Keno đã tăng lên, tuy nhiên, thực tế là bởi vì chiều cao của cô bị giữ lại như thế này lại là một nhược điểm lớn. Có một tầm với ngắn là rất bất lợi.

Có lẽ cô ấy nên đặt mục tiêu trở thành một Fencer(kiếm sĩ) … sẽ không sai khi để Keno tự quyết định cách cô ấy muốn phát triển bản thân?

Suzuki Satoru đứng tuyến sau và Keno là người chiến đấu phía trước. Đây không phải là một sự kết hợp tồi. Tuy nhiên, có một chút xấu hổ khi sử dụng một đứa trẻ như một lá chắn. Anh có lẽ sẽ không phiền khi trong một trò chơi như YGGDRASIL–

[Thành thật mà nói. Mình đã từng là kiểu người sẽ không bận tâm cho dù có nhìn thấy xác chết của những đứa trẻ mồ côi trên đường phố, vì chúng xuất hiện thường xuyên đến nỗi hầu như không phải là chuyện hiếm gặp, nhưng bây giờ …](chắc là trong game )

Anh đã thay đổi, hay anh đặc biệt quan tâm đến Keno?

“… Ta sẽ xác minh điều này sau. Xin lỗi vì đã làm phiền cô. Cô nên nhanh chóng và lấy tất cả những thứ cần thiết từ kho bạc.”

Suzuki Satoru đã dành thời gian này để xoá dấu tích của bọn họ trong kho bạc để không ai có thể phát hiện rằng đã có người vào đây.

————–

“Giờ thì, chúng ta đã lấy các vật phẩm cần thiết từ kho bạc – cô còn muốn mang theo gì nữa không?”

“Vâng. Tất cả những gì tôi cần thêm là một vài vật dụng nhỏ từ phòng tôi.”

Cô ấy thi thoảng lại quay lại với cách nói chuyện quá mức lịch sự của mình. Satoru nghĩ [Cô có thể thoải mái hơn khi nói chuyện với tôi, cô biết mà?] Trong khi anh trả lời:

“Ta tin rằng cô hiểu chúng ta sẽ sớm rời khỏi nơi này. Sau đó, ai đó có thể đến đây để lấy mọi thứ trong lâu đài hoặc phá hủy mọi thứ bên trong nó.”

Kể cả ngay bây giờ, anh vẫn không chắc tại sao người dân ở thành phố này lại trở nên undead. Có lẽ đã có một số loại bệnh dịch khiến mọi người chuyển hoá thành undead. Nếu trường hợp đó đúng, những người đến đây có thể nghĩ rằng đốt cháy tất cả sẽ là cách tốt nhất để đối phó với nó.

Mặc dù cô đã nghĩ về điều đó từ lâu, nhưng khi thực sự nghe điều đó từ Suzuki Satoru đã gây ra một cú sốc trong ánh mắt và trên khuôn mặt của Keno.

“Cô cũng không muốn bị tấn công bởi lũ undead đúng chứ? Vậy thì có thể là họ sẽ quyết định rằng tất cả các undead trong thành phố nên được …” Ngay khi anh định nói “tiêu diệt”, Suzuki Satoru đột nhiên nhận ra rằng giọng điệu của mình quá khiêu khích, và vì vậy anh đã thay đổi lời nói của mình. “… Nên được loại bỏ. Đó sẽ là cách suy nghĩ bình thường, phải không? Rốt cuộc, với người sống, làm như vậy sẽ thoát khỏi mối đe dọa về việc liệu lũ undead trong thành phố này có tấn công họ hay không.”

“… Ừm … tôi hiểu ý của ngài.”

“Do đó … vì cô đã quyết định rời đi, ta muốn cô chuẩn bị tinh thần cho việc này. Rốt cuộc, hôm nay có thể là lần cuối cùng cô nhìn thấy thành phố này. Vì lý do đó, Keno, trong khi có giới hạn cho những thứ cô có thể mang theo bên mình, cô phải chắc chắn rằng cô không hối hận về những lựa chọn mà mình đưa ra. Ngay bây giờ, ta không chắc liệu những ký ức của undead có phai mờ một ngày nào đó hay không, nhưng ngay cả khi điều đó xảy ra, cô phải ghi nhớ một thực tế là cô có thể sẽ quên những điều này và cô phải bảo quản tốt những thứ mà cô muốn mang theo lúc này. Miễn là cô làm được điều đó… mm, nó sẽ trở thành một trong những kỷ niệm khó quên của cô.”

Suzuki Satoru lấy ra một tấm ảnh.

Đó là một bức ảnh kỷ niệm đã được chụp khi Lăng mộ ngầm vĩ đại của Nazarick vẫn còn là một ngôi mộ dưới lòng đất – nói cách khác, đây là khi nó lần đầu tiên bị chinh phục.

Những gì anh lấy ra là một bức ảnh chụp chung của tất cả các thành viên của nhóm.

“Đúng vậy, nó sẽ không bao giờ bị lãng quên.”

“Đây là gì vậy?”

“Đây là những người bạn của ta. Đó là một bức ảnh mà mọi người chụp cùng nhau.” Suzuki Satoru không thể nhịn cười khi nghe câu hỏi của Keno. “Ồ đúng rồi, nếu chúng ta có thời gian trong suốt hành trình, ta sẽ kể cho cô nghe về những cuộc phiêu lưu mà ta và bạn bè của mình đã cùng vượt qua.”

“Chắc chắn rồi!”

Suzuki Satoru cười thầm khi nghe cô trả lời một cách vui vẻ

“Được rồi! Hãy đi lấy những thứ mà cô muốn giữ như những kỷ niệm, Keno … không may là, cơ thể của cô có thể sẽ không phát triển nữa vì bây giờ cô là undead, trừ khi cô là một Undead đặc biệt mà ta chưa bao giờ nhìn thấy trước đây. Do đó, cô sẽ có thể mặc quần áo của mình trong một thời gian dài.”

“Hẳn là vậy! … Huh? Nhưng tôi có nên cảm thấy hạnh phúc vì điều này không?”

“Không phải tuổi trẻ vĩnh cửu là giấc mơ của tất cả phụ nữ sao?”

“Tôi rất vui nếu tôi có thể phát triển thêm một chút nữa…”

“Là vậy sao?”

“Không phải sao?”

Là một người đàn ông, Suzuki Satoru không hoàn toàn hiểu về ý nghĩa của điều đó. Điều đó có lẽ nói rằng, cô ấy không thích khi bị người khác xem  như một đứa trẻ và không bao giờ phát triển trở lại.

“Được rồi, tại sao cô không bắt đầu bằng cách chọn quần áo?”

“Tôi sẽ làm ngay!”

[Thực sự thì, mình không nghĩ rằng một công chúa sẽ có bất kỳ bộ quần áo nào phù hợp để đi du hành. Đối với bản thân mình, ổn thôi, mình rõ ràng là không có gì luôn.]

Trong YGGDRASIL, việc mọi người lượn lờ bên ngoài với đầy đủ vũ trang và giáp sắt là điều hoàn toàn tự nhiên, khác với trang phục của cô và các undead mà anh nhìn thấy trong thành phố – nói cách khác, trang phục dân sự bình thường – trong khi đó áo choàng của anh quá nổi bật. Do đó, anh sẽ cần phải thay đổi bộ quần áo thành một bộ đồ có thể hòa nhập tốt hơn vào một thị trấn bình thường, nhưng anh không có bất kỳ bộ trang phục thông thường nào.

Ngay cả khi anh làm vậy, nó sẽ là một trang bị yếu với dung lượng dữ liệu thấp. Nó có thể rất nguy hiểm khi anh đánh nhau trong một trận chiến thực sự.

Nói cách khác, anh cần một cái gì đó với mức độ phòng thủ và độ bền chấp nhận được, trong khi trông vẫn đơn giản. Và với Keno đi cùng, anh sẽ cần hai bộ quần áo như thế.

Sau khi kiểm tra giá trị HP của Keno với [Life Essence], anh có thể nói rằng chúng rất thấp. Cô thậm chí có thể bị giết bởi sát thương ảnh hưởng từ một câu thần chú hiệu ứng khu vực.

[Do đó, mình thực sự không muốn chiến đấu trong những trận chiến đủ lớn để cô ấy có thể bị cuốn vào…]

Thật không may, Suzuki Satoru không có năng khiếu về phép thuật tiên đoán và ngay cả khi anh có thể duy trì một mức độ cảnh giác nhất định với ma thuật, anh không tự tin rằng mình có thể bảo vệ chống lại 100% các cuộc đánh lén của kẻ thù.

Có lẽ tốt nhất là trực tiếp đưa đồ cho cô ấy. Tuy nhiên, nếu anh đưa cho cô một món đồ cấp cao và nó khiến người khác nhắm vào cô ấy, thì điều đó sẽ đi ngược lại với những gì anh muốn.

[Có quá nhiều thứ mình cần phải suy nghĩ. Có lẽ mình nên chuẩn bị hai bộ trang bị, một cho khi mình cùng Keno vào thị trấn và một cho du hành … không, nếu mình không sai mình nhớ rằng mình đã có một chiếc áo choàng chuyển đổi trang bị nhanh … Thôi quên nó đi, mình sẽ không nghĩ về điều này bây giờ.]

“Đi đến phòng của cô nào, Keno.”

“Vâng … er, nhưng … đại loại thế này, à, không, er, có lẽ tôi chỉ nên hỏi. Điều này có lẽ sẽ khiến ngài không vui, ngài là đàn ông, phải không, Satoru-san?”

“À, tất nhiên rồi. Ta sẽ không nhìn gì đâu.”

[Mình đang nói rõ ràng với giọng nói của Suzuki Satoru, tại sao cô ấy lại hỏi mình một câu hỏi kỳ lạ như vậy? Có người phụ nữ nào trên thế giới này có giọng nói như thế này à?]

“Ah, đây là một điều thô lỗ khi nói với một ân nhân của mình, nhưng phòng của tôi luôn bị cấm đối với tất cả đàn ông ngoại trừ cha tôi – ahem, đó là quy tắc đã được đặt ra.”

Oh? Suzuki Satoru có phần ngạc nhiên.

Cô ấy có thể là một đứa trẻ, nhưng cô ấy vẫn là công chúa của một đất nước, và dường như những quy tắc này khá nghiêm ngặt.

“Tôi hiểu rồi. Chà, quy tắc là quy tắc. Ta sẽ đợi bên ngoài, sau đó … cô có thể tự mình xử lý mọi việc, phải không, Keno?”

Anh nghĩ về những undead trong bộ đồng phục hầu gái bên trong lâu đài. Đáng lẽ phải có một người hầu gái để giúp Keno trong các công việc hàng ngày.

“Ừm, đó cũng không phải là vấn đề … ồ đúng, như vị cứu tinh của mình, việc tôi mời ngài vào phòng mình là một điều tự nhiên.À, đúng vậy, xin vui lòng bước vào bên trong … hoặc ngài không muốn?” (muốn)

Keno kéo áo choàng của Suzuki Satoru khi cô hỏi anh câu hỏi đó.

“À, không, ta không có lý do để từ chối cả.”

Anh chỉ nói rằng anh sẽ không vào phòng của Keno vì cô ấy nói không có người lạ nào được phép vào đó. Thực tế thì, Suzuki Satoru không ngại đi vào bên trong hoặc đứng ở bên ngoài.

Anh sử dụng [Fly] để đến phòng của Keno và đi theo cô vào trong. Nó sang trọng hơn nhiều so với phòng của Suzuki Satoru, nhưng nó lại nhỏ hơn khi so với phòng của Momonga.

Tuy nhiên, một khi cô mở tủ, anh nhìn thấy rất nhiều bộ váy bên trong. Đây chắc chắn là phòng của công chúa. Tuy nhiên, màu sắc và trang trí của chúng đơn giản hơn nhiều so với YGGDRASIL; hay đúng hơn, quần áo của YGGDRASIL xa hoa hơn nhiều.

Keno lướt qua những chiếc váy – mặc dù một số đã bị đổi màu – và rồi cô quay đầu lại theo hướng của Suzuki Satoru để hỏi anh một câu hỏi.

“Ngài nghĩ cái nào hợp hơn?”

Ai là người đã từng nói, “Anh thích cái nào hơn?” phát ra từ miệng của một người phụ nữ là một trong những câu hỏi khó nhất trên thế giới? Là Touch Me phải không?

Suzuki Satoru rất muốn nói “Tôi có cảm quan thẩm mỹ của một củ khoai tây, xin đừng hỏi tôi.” Nhưng cô đã hỏi anh vì cô tin anh, và anh nợ cô một câu trả lời nghiêm túc.

“Mặc dù ta nghĩ rằng tất cả chúng rất hợp với cô, nhưng việc lấy tất cả chúng sẽ rất rắc rối. Ví dụ, nếu có một tổ chức đứng đằng sau tên undead đó, họ có thể gửi viện trợ, điều đó sẽ làm lộ sự hiện diện của cô trên hành trình, hơn nữa ta không nghĩ có ai đó sẽ đi bộ xung quanh trong trang phục như thế, phải không?”

“Vậy phải làm sao – không cần chúng nữa, phải không?”

Anh không biết các thông lệ chung của thế giới này, vì vậy tất cả những gì Suzuki Satoru có thể nói là “rất có thể.” Tuy nhiên, anh cảm thấy rằng nó có lẽ không quá xa sự thật.

“Ngoài ra, cô không thể đi xung quanh và ăn mặc như một thành viên của hoàng gia nếu cô muốn giữ một một vẻ ngoài bình thường – ồ đúng rồi, Keno. Ta xin lỗi, nhưng một vấn đề vừa xuất hiện trong đầu ta. Mọi người ở các thành phố khác hoặc có lẽ các quốc gia khác, có biết mặt cô không?”

“Tôi không chắc chắn lắm. Có lẽ ai đó có thể có ấn tượng về tôi, uh, tôi đoán vậy. Hoàng gia của các quốc gia khác nên biết tôi. Tôi nhớ có một lần chúng tôi có trao đổi chân dung với họ.”

“Là vậy à … mặc dù cô nên cẩn thận về điều đó, tuy nhiên đã khá lâu kể từ khi cô trở thành undead. Do đó, không có khả năng cô sẽ gặp phải những người như vậy. Được rồi, chúng ta sẽ chú ý đến điều đó. Bỏ qua câu hỏi liệu cô có nên mặc váy khi đi du hành hay không, hiện tại thì điều đó là không cần thiết, cô nên đi thu thập những vật kỷ niệm mà cô muốn giữ. Trong mọi trường hợp, nếu chúng ta quay lại sau vài năm và không ai tấn công nơi này hoặc lấy cắp chúng, chúng ta có thể mang mọi thứ ở đây cùng đi với mình. Bây giờ, chỉ cần chọn một vài bộ váy mà cô thích nhất và đi thôi.”

Dù thế nào, chắc chắn họ không thể để mắt đến nơi này trong nhiều năm tới.

Keno mất một lúc – lâu hơn một chút so với Suzuki Satoru dự kiến – để chọn ra bốn bộ váy, và rồi cô bắt đầu thu dọn những thứ nhỏ hơn trong phòng.

Bởi vì di chuyển bất cứ thứ gì sẽ để lại dấu vết và gợi ý cho những người đến sau về thực tế là có thứ gì đó đã từng ở đó, cô quyết định dịch chuyển mọi thứ trong vùng lân cận để che đậy những dấu vết đó.

“Đó có phải là tất cả những gì cô cần mang theo không? Mặc khác, chúng ta sẽ đưa bố mẹ và người giúp việc của cô vào một căn phòng trong cống. Bằng cách đó, họ có thể thoát khỏi sự chú ý của bất kỳ ai khi họ đến thành phố này.”

“Vâng … đó hẳn là … cách tốt nhất.”

“Nếu cô biết bất kỳ cách nào khác để tránh người ngoài tìm thấy nơi ẩn náu của họ, chúng ta có thể làm theo đề xuất của cô.”

Keno lắc đầu.

Vì thế không có gì khuất mắt nữa. Họ chỉ đơn giản là làm theo.

“Giờ thì, Satoru-san.”

“Hửm?”

“Vì chúng ta sẽ ra ngoài, ngài có thể giúp tôi cắt tóc không?”

“Ơ?”

Sự thay đổi trong chủ đề đến một cách bất ngờ đến nỗi Suzuki Satoru đã phản ứng một cách oái oăm.

“Ừm, là như thế này, xin hãy nhìn vào cái này.” Vừa thi triển [Fly], Keno lướt qua một bên của căn phòng và nhanh chóng lấy một cuốn sách từ kệ. “Đây là quyển 3 trong Biên niên sử của Hoàng tử Phenia. Trong cuốn sách này, khi công chúa bắt đầu cuộc hành trình, cô ấy đã cắt mái tóc dài của mình.”

Keno có vẻ hơi xấu hổ, nhưng đôi mắt cô sáng ngời.

“Ahem. Được rồi, tôi cũng không phiền …”

Ngay khi Suzuki Satoru đang loay hoay không biết liệu có ổn không khi cô cắt tóc chỉ vì lý do đó, Keno đã quay lại trước mặt Suzuki Satoru bằng một chiếc kéo.

“Tôi rất lấy làm vinh dự!”

“Ta, à ừm… Ta chưa bao giờ cắt tóc cho ai trước đây, vì vậy hãy để ta nói điều này trước, ta không tự tin chút nào về việc có thể cắt tóc cho cô thật đẹp. Có lẽ nếu ta có tông đơ cắt tóc ta có thể làm tốt hơn một tí … Nhưng trước đó thì, ta có vài điều mà ta thực sự muốn nói với cô.”

Suzuki Satoru lấy kéo, cầm một lọn tóc của Keno lên và cắt một phần của nó. Mái tóc bị cắt đứt rơi vào tay Suzuki Satoru, ở đó nó úa tàn đi và nát ra như thể hàng trăm năm đã trôi qua cho đến khi nó trở thành một đống tro tàn, biến mất sạch sẽ giống như undead khi chúng bị tiêu diệt.

“Keno, ta sẽ niệm phép vào cô. Đừng kháng cự, được chứ?”

“Ơ? Được rồi. Nó sẽ ổn thôi.”

Anh ta trả lại chiếc kéo cho cô, và trong khi vẫn giữ lọn tóc của Keno, anh sử dụng câu thần chú tấn công [Ray of Negative Energy]. Trong khi năng lượng tiêu cực gây tổn thương lên sinh vật sống, thì thay vào đó, nó sẽ chữa lành cho undead.

Sau khi thực hiện “đòn tấn công” ma thuật, tóc của Keno – chính xác là, lọn tóc trong tay Suzuki Satoru, đã được cắt tỉa – và lấy lại được chiều dài ban đầu.

Đó là cách mà nó hoạt động.

Trong khoảnh khắc một người trở thành undead, ngoại hình của họ cũng trở nên bất biến. Trong trường hợp đó, điều gì sẽ xảy ra với những người bị mất chân tay hoặc bị tàn tật khi họ trở thành undead? Câu hỏi đó lóe lên trong đầu anh, nhưng anh không thể nghĩ ra câu trả lời và dù sao nó cũng là vô nghĩa, nên anh không suy nghĩ về nó nữa.

“Keno, tôi nghĩ rằng cắt tóc của cô có thể được coi là một hành động gây thương tổn.”

“Ehhh? Thật sao!?”

Ít nhất bản thân anh có thể tránh khỏi những rắc rối liên quan đến tóc.

“Vì vậy, ngay cả khi ta đã làm rối nó lên, ta vẫn có thể khôi phục nó lại như ban đầu … do đó , lần này ta sẽ làm một cách vô tư hơn.”

“Một cách vô tư!?”

Suzuki Satoru phớt lờ tiếng khóc bất ngờ của Keno và niệm phép [Life Essence], sau đó cắt mái tóc dài của Keno xuống còn dài ngang vai.

“Không sao đâu. Tổn hại là tối thiểu, đến mức cô có thể bỏ qua nó.”

“Hả? Ehhhhhh!?”

Chỉ sau khi cô cảm thấy mái tóc phía sau mình, cô mới bình tĩnh lại.

“Satoru-san! Khi ngài nói rằng ngài sẽ cắt nó một cách vô tư, tôi đã rất là sốc đó!”

Sau khi nghe giọng điệu trách móc trong giọng nói của Keno [“Ơ? Vậy thì mình có nên xin lỗi không?”] Suzuki Satoru bắt đầu nghiêm túc xem xét vấn đề. Sẽ không có gì tốt khi hủy hoại mối quan hệ của anh với người bạn đồng hành của mình trong tương lai.

“Đó là lỗi của ta, Keno.”

“À, không, không sao, ahem … Giờ thì ổn rồi …”

Vậy thì tại sao cô lại nóng nải đến mức trách tôi lúc nãy, Suzuki Satoru hầu như không ngăn mình nói.

Keno chỉ là một đứa trẻ … hả? Một đứa trẻ? Đừng nói với mình cô ấy đã là một người phụ nữ rồi chứ?

Suzuki đột nhiên bắt đầu nghĩ về điều đó … nhưng cuối cùng lại thôi không nghĩ nữa. Dù sao đi nữa, anh tiếp tục tỉa phần tóc còn lại của cô còn dài gần bằng vai. Sau đó, anh dùng một chiếc lược — nói thật, anh không có chút tự tin nào về bản thân — để chải tóc.

“Xong rồi. Hay đúng hơn … ta nghĩ là xong rồi.”

Keno đi ra trước gương để xem sự thay đổi, nhưng nó phủ đầy bụi và không thể hiển thị hình ảnh của Keno. Ngay khi cô chuẩn bị lau gương, tay cô dừng lại giữa chừng khi cô nhớ ra lý do tại sao cô lại duy trì một câu thần chú [Fly] từ nãy đến giờ. Sau đó, cô quay lại với Suzuki Satoru.

“Trông nó như thế nào?”

“Nó rất hợp với cô. Mm, nó hoàn toàn vừa vặn” Suzuki Satoru trả lời,

“Thật sao? Điều đó làm tôi rất vui.”

Keno nở một nụ cười quyến rũ.

Cô ấy dường như có trạng thái tinh thần khá tốt. Suzuki Satoru không biết gì về những thứ nào là đẹp và những thứ nào là không và về kiểu tóc của phụ nữ và những thứ tương tự. Nhưng có vẻ như những gì anh đã nói là một nước đi an toàn.

“Giờ thì, hãy chuyển sang bước tiếp theo.”

———-

Sau khi đưa bố mẹ của Keno và một người hầu gái vào căn phòng trong cống thoát nước nơi là căn cứ của Keno, anh đã khóa cửa bằng những sợi xích rỉ sét để nó không thể mở ra được.

Mặc dù các sinh vật undead không thông minh như yuriniggers không thể tự mở cửa, nhưng tốt nhất là nên phòng ngừa trước trường hợp đó.

Keno có cảm xúc lẫn lộn khi cô nhìn vào cánh cửa phòng, và Suzuki Satoru nói với cô.

“Được rồi, tiếp theo … cô muốn đi du hành như thế nào, Keno?”

“Huh?”

“Chúng ta là undead. Chúng ta không mệt mỏi, chúng ta không cần ăn, và chúng ta không cần ngủ. Chúng ta có thể ra ngoài ngay bây giờ mà không cần bất cứ điều gì khác. Nhưng khi điều đó xảy ra, mọi người sẽ nghi ngờ khi chúng ta vào làng hoặc thành phố. Vì vậy, ta muốn làm điều gì đó sẽ không khơi dậy sự nghi ngờ.”

“Giống như ngài nói, mang nhiều hành lý xung quanh chúng ta?”

“Điều đó có khiến mọi người nghi ngờ không?”

Thực tế thì, Suzuki Satoru không biết người dân trên thế giới này đã đi du hành như thế nào. Do đó, anh không biết làm thế nào để tránh sự nghi ngờ.

Keno quay đầu qua một bên và nói cô không biết.

“Trong trường hợp đó, cô thích cái nào hơn, giữa việc đi xe ngựa hay đi bộ?”

“Tôi không phiền đâu… nó ổn mà. Rốt cuộc, chúng ta không có khái niệm về sự mệt mỏi. À, nhưng tôi đi bộ rất chậm, vì vậy …”

“Không sao đâu, đừng lo. Ta sẽ đi cùng tốc độ với cô, Keno.”

Cho dù họ là xác sống, họ không thể lúc nào cũng chạy hết tốc lực được. Mà nếu như làm như thế, chắc chắn một ai đó khi nhìn thấy một người lớn chạy bên ngoài cùng với một cô bé ở bên cạnh sẽ để lại ấn tượng xấu cho họ.

“Tôi sẽ đi lấy xe ngựa, sau đó …”

“Nhưng những con ngựa thì sao … hm – chúng ta nên lấy một con như thế nào?”

“À – đúng vậy. Còn về ngựa …”

Suzuki Satoru nhìn ra cửa sổ. Anh không thể nhìn thấy bất kỳ dấu hiệu nào của ngựa, nhưng anh có thể nhìn thấy những con yurinigger. Ngay cả khi có ngựa, chúng rất có thể sẽ là một con ngựa yurinigger, và những người khác trong thành phố sẽ không chấp nhận một con ngựa yurinigger kéo xe qua thành phố .. Điều đó chắc chắn sẽ xảy ra. Đột nhiên, ngay sau đó, Suzuki Satoru có một ý tưởng.

“Đừng lo. Ta sẽ làm gì đó với những con ngựa. Hãy thư giãn và để lại việc đó cho ta. Vấn đề là cỗ xe. Những toa xe có mái che, toa xe hàng, đâu là loại mà chúng ta sẽ dùng trong chuyến hành trình?”

“Huh?”

“Chuyến hành trình của chúng ta sẽ trở thành chuyến hành trình của một công chúa và pháp sư của cô ấy? Trong trường hợp đó, có lẽ đất nước chúng ta sẽ có một loại xe ngựa hình quả bí ngô. Đó có thể là kịch bản tốt nhất cho chúng ta.”

Suzuki Satoru đã nói như vậy với giọng điệu hơi trêu đùa, nhưng Keno lo lắng nói:

“… T-thế còn một pháp sư nhân từ và người hầu của anh ta thì sao?”

“…. Chỉ là, ta muốn kiểm tra thôi, nhưng ta có phải là pháp sư nhân từ trong khi cô là người hầu không?”

“Vâng. Đúng vậy.”

“Đề nghị đó bị từ chối.”

Suzuki Satoru không nghĩ rằng anh có thể tận dụng Keno như người hầu của mình chỉ để cho người khác xem. “Trong trường hợp đó,” Keno nói, và rồi cô rơi vào suy nghĩ. Sau đó, cô lơ đãng lên tiếng.

“Thế còn bạn bè?”

“Bạn bè, huh … vậy chúng ta là bạn đồng hành … được rồi, câu chuyện quay trở lại thành chúng ta là bạn bè à?”

Sau khi cân nhắc sự khác biệt về tuổi tác, rất nhiều người có lẽ sẽ thấy lạ khi họ là bạn bè. Tuy nhiên, Suzuki Satoru không cảm thấy như vậy. Anh thường thấy những đứa trẻ vừa tốt nghiệp tiểu học chơi cùng mình, và rất khó để nói tuổi của ai đó bằng sự xuất hiện của họ trong YGGDRASIL.

Trên thực tế, thủ lĩnh của một bang hội từng là đối thủ của Ainz Ooal Gown đã là một đứa trẻ ngoài đời thực. Và mặt khác, có những người chơi trông giống như những đứa trẻ, nhưng tuổi thật của họ lại gấp đôi so với Suzuki Satoru. Khi nghe họ nói về những đứa cháu của mình, Suzuki Satoru sững người trong giây lát. Anh vẫn nhìn lại những ngày ấy với nỗi nhớ.

Đối với Suzuki Satoru, không có gì lạ khi coi Keno là bạn của mình.

Tất nhiên, Suzuki Satoru biết rằng Keno yếu hơn anh, vì vậy có lẽ quan hệ giữa hai người họ hiện tại là người bảo vệ và người được bảo vệ. Tuy nhiên, rất phổ biến ở YGGDRASIL khi những người chơi có kinh nghiệm hợp tác với những người chơi mới để tăng sức mạnh cho họ, cũng như việc tham gia với các thành viên trong nhóm không tham gia chiến đấu để đi thám hiểm.

“Tuy nhiên, chúng ta cần một lời giải thích có thể thuyết phục được mọi người rằng chúng ta là bạn khi chúng ta vào thị trấn. Ta đoán chúng ta có thể dành thời gian để suy nghĩ về nó trong suốt chuyến hành trình.”

“Được rồi … mặc dù, khi ngài đề cập đến một cỗ xe hình quả bí ngô, ý ngài là loại bí ngô ăn được? Có phải đó là một cỗ xe có thể được sử dụng như khẩu phần ăn khẩn cấp khi chúng ta đói?”

“À, không, nó chỉ có hình dạng như vậy thôi …”

Suzuki Satoru cảm thấy rằng việc giải thích bằng lời nói sẽ rất rắc rối, vì vậy anh lục lọi trong kho của mình.

“Tôi đoán là tôi có một …”

Anh ấy lấy ra một cuốn album ảnh mà anh chụp cùng bạn bè.

Suzuki Satoru lướt nhanh qua nó.

Những ký ức gợi lại bởi nhiều hình ảnh lấp đầy Suzuki Satoru với nỗi nhớ. Trong khi một phần trong anh muốn tiếp tục nhìn chằm chằm vào họ, anh buộc mình không làm như vậy và tiếp tục lật qua các trang tiếp theo.

Bức ảnh anh đang tìm không có trong album này. Suzuki Satoru chuyển sang một cuốn khác, và sau đó, sau khi lật được một phần ba.

“Đây này. Keno, nhìn vào bức ảnh này. Cỗ xe nằm trong bức ảnh cùng với một trong những người bạn nữ của ta.”

Keno ép vào từ bên cạnh, và rồi hàm cô rớt xuống.

“Một Slime trong một chiếc váy … một người phụ nữ? Cô ấy có phải là Công chúa Slime không?”

Trên xe ngựa là một công chúa trong bộ váy trắng, tay cầm khiên chắn – Bukubukuchagama. Đó là một bức ảnh để kỷ niệm việc hoàn thành cỗ xe, nhưng Bukubukuchagama cuối cùng đã trở thành chủ đề của bức ảnh. Điều đó cũng cho thấy ai trong số họ có ngoại hình nổi bật hơn.

“Hahaha, ta sẽ kể cho cô nghe về điều này trong chuyến đi của chúng ta. Bây giờ, bên dưới là cỗ xe bí ngô. Ta nghe nói hình dạng đó là thứ mà những cô gái mơ ước. Đó là lý do tại sao cô ấy rất hạnh phúc.”

Mặc dù, em trai cô ấy đã từng lẩm bẩm: “Cậu không thể gọi chị ấy là một cô gái ở cái tuổi đó được …”

“…”

Keno nhìn qua, bối rối thấy rõ.

“Ý ngài là, giống như những giấc mơ xấu?”

“Hahahaha … đợi đã, cái gì?” Suzuki Satoru bổng bối rối.

Anh đã cười vì sự vui vẻ thực sự, nhưng Suzuki Satoru cảm thấy một cảm giác khó chịu khi niềm vui của anh bị áp chế.

[Đừng nói với mình rằng sự kìm nén cảm xúc của undead không chỉ áp dụng cho những cảm xúc tiêu cực … không, khi mình nghĩ về nó, quả thật là vậy. Không cần ăn hay uống không phải là xấu, nhưng điều đó cũng có nghĩa là bạn không thể ăn thức ăn đệm. Nó có điểm tốt và điểm xấu …]

“Có chuyện gì vậy? Satoru-san?”

Có lẽ đó là do những lo lắng của anh đột nhiên bị dập tắt, nhưng Suzuki Satoru đã trả lời câu hỏi của Keno với một câu “Không sao cả.”.

Mặc dù vậy, nó không hoàn toàn kìm nén cảm xúc hạnh phúc của anh. Phải có một cách để sống trong khi tìm kiếm niềm vui.

“Phải rồi, giờ thì hãy bắt đầu tìm kiếm xe ngựa. Lý tưởng nhất là chúng ta có một cỗ xe du hành cũ, loại không khiến mọi người nghi ngờ khi chúng ta sử dụng nó.”

“Vâng!”

“Keno, khi cô nói với ta rằng đừng lấy tài sản của người khác, điều đó không có nghĩa là đi xe ngựa của họ đúng không?”

Keno suy nghĩ một lúc rồi trả lời:

“Sẽ ổn thôi vì chúng ta sẽ trả tiền cho nó.”

Sau đó, cô ấy giơ chiếc túi lên.

“Ta hiểu rồi … Trong trường hợp đó, ta có thể mượn một ít tiền từ cô không, Keno?”

“Huh?”

“Như ta đã chỉ cho cô lúc trước, ta có rất nhiều tiền. Tuy nhiên, tất cả chúng đều là những đồng tiền vàng không được lưu hành trên khắp đất nước này. Có vẻ sẽ nguy hiểm khi thử và thanh toán với chúng.”

“Là vậy à? Chà, nếu ngài cảm thấy như vậy, thì tôi có thể cho vay – không, tôi có thể cung cấp … cho ngài một ít.” (chủ gia đình rồi)

“Không, điều đó sẽ không xảy ra, Keno. Ở một mức độ nào đó, số tiền đó là tiền thừa kế của cô từ cha mẹ cô. Cô không thể trao nó cho người ngoài.” (ý anh quá rõ ràng)

“Tôi, tôi hiểu.”

“Mặc dù cô có thể không đồng ý trong trường hợp này, nhưng điều đó cũng bao gồm các thánh tích của tổ tiên cô. Cô không được tiêu tiền một cách mù quáng, được chứ?”

“Tôi hiểu rồi.”

Keno có thể đã nói hiểu, nhưng biểu hiện của cô cho thấy cô không hoàn toàn hiểu được. Có lẽ Suzuki Satoru chỉ đơn giản là áp Đặt quan điểm của mình lên cô ấy.

“… Vì vậy, ta có thể mượn từ cô một số tiền không? Ta sẽ trả lại cho cô cho đến khi ta bán được những viên đá quý ta có trong tay.”

“Vâng.”

“Tốt rồi. Sau đó, chúng ta sẽ chia chi phí để mua xe. Chúng ta là bạn, vì vậy chúng ta sẽ góp vào số tiền tương đương nhau.”

“Được thôi!”

“Phải rồi! Vậy chúng ta hãy đi tìm một cỗ xe!”

“Chắc chắn rồi!”

Suzuki Satoru trả lời Keno bằng một câu trả lời tràn đầy năng lượng, và hai người họ lang thang trên đường phố.

Trên đường đi, Suzuki Satoru đã đặt những đồng tiền vàng từ thế giới này mà anh đã mượn từ Keno vào túi không gian của mình.

Mặc dù nó được lưu trữ ở một vị trí riêng biệt với các đồng tiền YGGDRASIL, nhưng dường như chúng không được tính vào giới hạn trọng lượng của anh. Nếu mọi chuyện diễn ra như thế, thì anh sẽ không thể lưu trữ bất cứ thứ gì trong kho của mình nữa. Đây là một quyết định thiết kế hợp lý hoàn hảo cho một trò chơi, nhưng anh nên ở trong thế giới thực bây giờ.

[Nó thực sự tiện dụng, nhưng nó phá hỏng chủ nghĩa hiện thực ở một nơi như thế này … mình có thực sự đang ở thế giới khác không hay vẫn là trong một trò chơi?]

Mặc dù cơ thể undead của anh đã xác nhận với Suzuki Satoru rằng anh không ở trong một trò chơi, nhưng sự tiện dụng trong kho đồ của anh khiến anh cảm thấy như mình vẫn còn trong một trò chơi. Nó gây cảm giác khó chịu, giống như trò chơi đã ghi đè lên thế giới thực.

Cuối cùng, thì, Suzuki Satoru cũng sẽ không nhận được câu trả lời cho dù anh có nghĩ bao nhiêu lần đi nữa

Quan trọng hơn–

Vẫn còn nhiều điều khác cần phải xem xét.

Họ đã tìm thấy một số xe ngựa, nhưng tất cả chúng đều bị hao mòn rất nhiều do thời gian và trông giống như chúng sẽ vỡ vụn nếu một người nào đó cố gắng sử dụng chúng. Anh không muốn lãng phí quá nhiều thời gian, nhưng tìm kiếm một mình sẽ rất nguy hiểm, vì vậy anh đã mang Keno đi cùng.

Sau một thời gian dài, cuối cùng họ cũng tìm thấy một toa xe có mái che đang được bảo dưỡng trong một nhà kho nhỏ liền kề với một ngôi nhà lớn. Điều kỳ lạ là nhà kho này có một nhà tù thuộc loại nào đó trong tầng hầm của nó, và có vô số nữ yuriniggers trong nhà tù. Đó là một bí ẩn khó giải thích được, nhưng Suzuki Satoru giả vờ rằng anh đã không nhìn thấy nó. Rốt cuộc, dù anh muốn làm gì bây giờ thì cũng đã quá muộn.

Suzuki Satoru đẩy chiếc xe bằng sức mạnh siêu phàm của mình để kiểm tra nó. Chiếc xe kêu lên, nhưng các trục xe không có cảm giác như chúng sẽ bị gãy ngay lập tức. Có vẻ như chiếc xe đã bị yểm ma thuật ở các khu vực trọng yếu của nó.

Nhưng họ không yểm ma thuật toàn bộ. Tại sao vậy?

Tuy nhiên, thật vô nghĩa khi nghĩ về những điều như vậy. Suzuki Satoru đã tạo ra một [Gate] phía trước xe và bắt đầu đẩy nó vào. Keno đến bên Suzuki Satoru và giúp anh đẩy. Ý tưởng triệu hồi Chúa tể Griffin đã nảy ra, nhưng anh đã yêu cầu cô tiết kiệm sức mạnh của mình.

Mặc dù thật khó để nói rằng sức mạnh của Keno có hỗ trợ được nhiều hay không, hai người họ đã đẩy chiếc xe ra ngoài thành phố. Anh giữ [Gate] mở, sau đó nắm lấy áo của người hộ vệ lúc trước, người vẫn đang lang thang ở trong khu vực lân cận, kéo anh ta lại, sau đó đẩy anh ta qua [Gate] trước khi kết thúc câu thần chú.

“Giờ thì, ta sẽ chuẩn bị một con ngựa thay thế.”

Những gì Suzuki Satoru lấy ra là một bức tượng ngựa hùng vĩ với hai chân trước trên không trung. Anh đặt Statue of Animal: Warhorse trên mặt đất, và nó ngay lập tức mở rộng thành một con ngựa hùng mạnh.

“Wow! Đó là một con ngựa tuyệt vời! Chúng tôi thậm chí không có bất cứ thứ gì tuyệt vời như này trong đất nước của mình! Thật tuyệt vời, Satoru-san!”

Nụ cười hiện trên khuôn mặt của Keno có lẽ là lần đầu tiên phù hợp với độ tuổi của cô ấy cho đến bây giờ. Sau khi thấy phản ứng trung thực của cô, Suzuki Satoru cười thầm.

Suzuki Satoru ra lệnh cho con ngựa golem di chuyển đến phía trước của chiếc xe, nơi anh buộc nó vào xe ngựa bằng dây thừng.

Anh ngồi trên ghế lái và ra lệnh cho nó tiến lên, và con ngựa golem tuân theo.

Chỉ sau đó, Suzuki Satoru mới nhẹ nhõm.

Sự nhẹ nhõm này là bởi vì con ngựa được gợi ra từ một vật phẩm có thể được sử dụng để kéo một toa xe.

Suzuki Satoru chưa bao giờ ngồi trên ngựa hoặc thậm chí chạm vào một con ngựa trước đây, vì vậy anh không nên tạo ra một con ngựa bình thường trong thế giới này để kéo một chiếc xe ngựa. Nhưng may mắn thay, vấn đề đó đã được giải quyết. Suzuki Satoru không thể không suy nghĩ về quyết định nhanh chóng của mình.

“Bây giờ, Keno, trước tiên hãy đến thành phố lân cận và xem mọi thứ ở đó như thế nào. Sau đó, chúng ta sẽ giải quyết bí ẩn về sự chuyển hoá thành undead một ngày nào đó và tìm cách cứu tất cả mọi người!”

“Vâng! Tôi tin vào ngài, Satoru-san!”

Overlord Công Chúa Vampire Của Đất Nước Bị Lãng Quên Chương 3
Overlord Công Chúa Vampire Của Đất Nước Bị Lãng Quên Chương 1

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!