Chọn Ngày Hoàn Nguyên: Chương 3

Chọn Ngày Hoàn Nguyên Chương 3 : Võ sĩ quyền anh.

 

22 giờ 03 phút, ngày sáu tháng tám.

 

“ Và sau đây là trận đấu của hai võ sĩ người Thái, Khan Daman và võ sĩ người Ý, WooDing.”

 

Người dẫn chương trình hét thật lớn vào chiếc mic, tay chỉ về phía ra vào hậu trường. Hai võ sĩ lần lượt bước ra. Võ sĩ người Thái mặc chiếc quần đen viền đỏ, còn võ sĩ người Ý mặc quần màu trắng. 

 

Tướng đi hiên ngang của hai người làm cho cả khán đài mấy nghìn người reo hò dữ dội, các fan hâm mộ giơ mấy tấm đề can, tờ giấy đưa lên đưa xuống cổ vũ rất nhiệt tình. 

 

Ánh đèn sân khấu chiếu xuống và kéo dài cho đến khi cả hai bước lên võ đài. Hai, ba người vác trên vai chiếc camera ghi hình trực tiếp cảnh những trợ lý chăm sóc “ Gà chiến “. 

 

Người dẫn chương trình không muốn phí phạm thời gian trôi qua tẻ nhạt. Ông lấy tờ giấy trong túi áo vest, nhìn kỹ rồi đọc thật lớn.

 

“ Kính thưa quý vị thân mến. Trận đấu giành chiếc đai vô địch WNM tối hôm nay, đang được diễn ra ở sân đấu Tiger One này. Với sự hiện diện của tay đấm Khan Daman. Một nhân vật tiếng tăm trong giới quyền anh. Với chiều cao 1m82, cân nặng 92kg. Thành tích thắng 66 trận, hòa 1 và không có trận thua nào, được giới phê bình phong danh hiệu Kẻ Bất Tử. Ngoài ra, Khan còn là thành viên chủ chốt của tập đoàn Bát Long danh tiếng.”

 

Đọc xong lý lịch của Khan Daman, người dẫn chương trình đưa tay chỉ về võ sĩ WooDing.

 

“ Và người chiến đấu với Khan ngày hôm nay chính là WooDing, được mệnh danh Găng Tay Sắt của tập đoàn Power King’s. Với chiều cao 1m80, cân nặng 92kg. Thành tích thắng 35 trận, hòa 7 và thua 11 lần trong cả sự nghiệp quyền anh.”

 

Người dẫn chương trình nhìn đồng hồ rồi quay sang hai võ sĩ, thấy họ cũng đã sẵn sàng. Ông ta đi ra khỏi sân đấu, cầm chiếc mic và hét lớn thêm một lần nữa.

 

“ Vâng. Để quý vị không phải chờ lâu, tôi xin tuyên bố trận đấu bắt đầu.”

 

Hai võ sĩ đứng dậy và bước lại chính giữa võ đài. Trọng tài cố gắng ngăn cách hai người khi cứ sáp lại gây hấn, ông ta từ từ giải thích về luật đấu cho hai võ sĩ. Trận đấu có ba hiệp tất cả, ăn hai hiệp sẽ thắng. Và mấy luật lệ cơ bản như không đánh vào chỗ hiểm, phải ngừng lại nếu trọng tài ra hiệu..vân vân. Giải thích xong những  điều đó, trọng tài hỏi hai võ sĩ đã hiểu luật chưa. Họ gật đầu và lùi ra sau vài bước. Trọng tài không muốn mất thêm thì giờ, đưa tay ra hiệu cho người gõ chuông thông báo trận đấu.

 

Tiếng chuông vang lên hai tiếng “Ding,ding” Khan và WooDing thủ thế nhìn đối phương, tìm ra điểm sơ hở mà tấn công, cả hai đi vòng vòng võ đài chờ cơ hội. 

 

Bất ngờ WooDing tung ra một cú đấm bằng tay phải, định đánh vào mặt người đối diện. Khan đưa hai tay bảo vệ đầu, rồi nhanh nhẹn dùng chân phải đá vào hông WooDing. 

 

Cú đá khá mạnh nên khiến cho võ sĩ người Ý phải lùi lại mấy bước khi trúng đòn. Không chịu chùn bước, WooDing nhanh chống lấn tới, tung một lượt ba cú đấm hai phải một trái. Cú đấm tay trái trúng thẳng vào mặt Khan, mặc dù anh đã né được hai đòn đầu. Khan lắc mạnh đầu để giữ tỉnh, khi định hình lại mọi việc, anh nói với WooDing.

 

“ Khá đấy kid. Mày vừa làm tao choáng đấy.”

 

“ Vậy mày hãy chấp nhận thua đi, trước khi ăn thêm vài đấm nữa.”

 

Vừa dứt lời, WooDing bay lại đấm liên tiếp. Khan lúc này chỉ thủ thế và chống đỡ, có vẻ như Khan chưa muốn tung đòn mà chỉ muốn chịu trận, anh làm vậy để dò xét khả năng của đối phương. Rõ ràng là những quả đấm của WooDing rất mạnh, nếu sơ suất thì chắc chắn sẽ nằm bất tỉnh. Cơ bắp cuồn cuộn của võ sĩ người Ý làm tăng thêm sức mạnh đòn đánh, nhưng cũng giảm đi sự nhanh nhẹn.

 

Võ sĩ người Thái thì khác. Cơ bắp của anh không bằng WooDing, bù lại Khan có tốc độ nhanh nhẹn tuyệt đối. Bằng chứng là Khan đã né và đỡ gần hết những đợt tấn công mạnh bạo của đối thủ.

 

Tiếng chuông báo kết thúc hiệp một vang lên. Vị trọng tài vào cuộc ngăn cản hai võ sĩ và yêu cầu họ về chỗ ngồi. Hiệp một đã qua, chưa có ai bị đánh hạ nhưng tỉ lệ thắng nghiêng về WooDing. Khán giả vẫn cổ vũ hết mình, chắc rằng đã có người hét rát cả tiếng nhưng sự nhiệt tình đã làm họ quên đi đều đó. 

 

Trận thứ hai nhanh chóng bắt đầu. Hai võ sĩ bước lại giữa khán đài sau khi nghe tiếng chuông báo hiệu vang lên. Lần này, Khan không thủ thế chuẩn bị, mà thong thả đứng yên nhìn WooDing, anh ta nở nụ nham hiểm.

 

“ Đây là cơ hội của mày, kid ạ. Hãy hạ gục tao và chiến thắng đi nào.”

 

Chợt WooDing cảm thấy rùng mình và lùi lại phía sau. Anh đang là người có lợi thế, tất cả những người có mặt ở khán đài này điều thấy vậy. Thế mà không hiểu vì sao WooDing lại thấy có cái gì đó đầy chết chóc trên nụ cười kia. Anh tự nhủ phải cố gắng tỏ ra bình thường. Đứng thẳng lại và thủ thế lần nữa, WooDing đáp.

 

“ Đấy là điều hiển nhiên. Mày chuẩn bị về nhà đi cuốn đồ vào viện đi.”

 

Nói hết câu. WooDing vẫn chủ động tấn công đầu tiên, anh ra đòn liên tục để Khan không thể nào đỡ kịp. Nhưng Khan đã nắm được tốc độ của WooDing từ hiệp một, bởi vậy võ sĩ người thấy không phản công mà chỉ né tránh. 

Một hồi sau WooDing thấm mệt, anh thở hổn hển vì đã dùng sức quá nhiều. Còn Khan vẫn tỉnh táo và còn khá nhiều sức lực. Nhìn đối thủ mồ hôi đầm đìa trên mặt, Khan nói.

 

“ Sao vậy kid.? Mày vẫn ổn chứ.? Mau mau kết thúc trận đấu để tao còn đi gặp bạn.”

 

“ Thế tại sao mày không đánh trả, mà chỉ biết trốn chạy thế kia.!? “ – WooDing tỏ ra bực tức

“ Đấy là tao tạo điều kiện cho mày đấy, thằng ngu ạ. Còn nếu mày không biết nắm bắt, thì tao đành phải hạ mày trong hai đòn.”

 

Khan lập tức chạy lại gần và đấm một quả và bụng WooDing. Khiến anh ta ôm bụng quỳ xuống đất. Không chờ đối phương phản ứng, Khan tiếp tục đấm thẳng vào mặt làm cho WooDing bật ngửa, bất tỉnh tại chỗ. 

 

Thấy đấu sĩ đã gục, trọng tài nhanh chân quỳ xuống mà đếm.” một, hai ba….” Đếm đến mười mà vẫn chưa thấy võ sĩ người Ý đứng dậy. Trọng tài ra hiệu cho ban tổ chức gõ chuông kết thúc trận đấu, rồi đứng kế bên Khan, cầm tay anh và đưa lên cao chứng tỏ anh là người chiến thắng. Khán đài ào lên những tiếng hò hét, ánh đèn sân khấu quay vòng vòng tạo một khung cảnh chúc mừng cho người chiến thắng. 

 

Người dẫn chương trình nãy giờ ngồi ở dưới ghế ban tổ chức. cầm lấy chiếc mic và nhanh chóng chạy lên sân khấu.

 

“ Xin chúc mừng Khan Daman đã trở thành nhà vô địch và sở hữu chiếc đai WNM.” – Song ông quay qua Khan để phỏng vấn.- “ Anh cảm thấy thế nào khi bản thân đã cố gắng chiến thắng.? ”

 

Khan cầm lấy chiếc mic, nhìn thẳng vào mắt của người dẫn chương trình. Rồi tự nhiên đánh thẳng vào mặt ông ta, khiến ông bất tỉnh nhân sự. Sau đó, anh chụp ống máy quay phim của một nhân viên ban tổ chức đang đứng gần ghi hình.

 

“ Chúng mày nghe đây. Đối thủ của tao quá yếu, chỉ đánh một cái đã nằm xuống rồi. Sau này có thằng nào muốn đánh với tao, thì hãy tập luyện cho mạnh vào.! ”

 

Nói xong, Khan quăng mạnh chiếc mic xuống đất và đi đến nơi để chiếc đai WNM. Rồi đi về phía ra vào võ đài trong sự ngỡ ngàng và cổ vũ của khán giả. Có năm, sáu tên nhà báo, phóng viên đã chờ anh ở đây từ trước. Tra hỏi anh về trận đấu và lý do anh đánh người của ban tổ chức. Khan không nói gì mà bước thẳng đến phòng thay đồ. Những người đi theo Khan cố gắng ngăn cản phóng viên để tạo đường đi cho anh.

 

Vào trong phòng an toàn. Khan vứt chiếc đai vào góc tủ, nơi đang để balô của anh. Rồi quay qua nhìn người đã ngồi trong đây chờ anh từ lâu, anh hỏi người đó.

 

“ Tìm tôi có chuyện gì.? Bộ không về chuẩn bị dự sinh nhật của Dorothy à.?! ”

 

“ Chúc mừng anh đã thắng trận.”

 

“ Thôi nói mấy lời tào lao đi.” -Khan tỏ ra khó chịu- “ Làm ơn hãy vào thẳng vấn đề.”

 

Người đó vẫn ngồi yên nhìn Khan. Lấy trong túi áo ra một chiếc hộp xanh nhỏ.

 

“ Đây là món đồ tôi định tặng cho Dorothy nhân ngày sinh nhật. ”

 

“ Cái gì đấy.? “

 

“ Một chiếc vòng thạch nạm đá quý. À mà anh đã chuẩn bị quà cho cô ấy chưa.!? ”

 

Khan bước lại chỗ để balo, cầm chiếc đai WNM lên. Anh tỏ ra hãnh diện và cười lớn.

 

“ Tôi tham gia trận đấu này là để lấy chiếc đai làm quà cho Dorothy. Chắc chắn cô ấy sẽ rất bất ngờ. hahaha.”

 

“ Một chiếc đai thì làm sao có giá trị chứ. Sao anh không chọn món thứ gì hợp với cô ấy hơn.? “

 

“ Thứ hợp với cô ấy à.. Theo ngươi là thứ gì nào.”

 

Người đó đứng dậy và bước lại gần Khan. Sát lại tai anh ta mà thì thầm.

 

“ Cái chết chẳng hạn..”

 

Khan nhăn mặt. Trong lòng anh có chút suy nghĩ về câu nói vừa rồi. 

 

“ Mày đang nói cái quái gì vậy.? Cái chết gì, ai chết.? “ 

 

Người này bước lùi vài bước và cười lớn. Ngồi xuống chiếc ghế lúc nãy, hắn nói.

 

“ Đùa thôi. Không cần phải bận tâm quá như thế. Theo tôi anh nên chọn một món đồ nào khác đi, chứ cái đai ấy không có gì đẹp cả.”

 

Có lẽ Người này nói đùa thật, Khan suy nghĩ như vậy. Nhưng có gì đó khá mập mờ, ít nhất thì anh sẽ ghim lại câu nói ấy. Biết rằng Người này đang đánh lạc hướng khi chuyển qua vấn đề khác, Khan liền hùa theo câu nói của Người này để giả vờ không quan tâm chuyện lúc nãy.

 

“ Vậy chút nữa tao sẽ đi mua, thời gian cũng còn nhiều. Mày có muốn đi chung với tao không.? Dù gì cũng cần có người tư vấn.”

 

“ Rất tiếc. Tôi có chuyện cần làm. Hẹn anh chút nữa gặp nhau ở tiệc. Tạm biệt nhé.”

 

Người này đứng dậy và tiến lại gần cửa sổ để leo ra ngoài. Thấy hành động này thật lố bịch, Khan nói.

 

“ Cửa chính đằng này, làm gì mà phải qua cửa sổ.? Có bị điên không.? ”

 

“ Ô hô. Cửa chính đông phóng viên lắm, đi khỏi đây bằng cách này là an toàn và đỡ chen lấn.”

 

Người này cưới lớn và chạy thẳng ra đường lộ. Khan nhìn hắn khuất dạng, lắc đầu rồi chuẩn bị đồ đạc để ra về. Vừa lúc vị quản lý của Khan mở cửa bước vào, ông nhìn quanh căn phòng. Song ông ta hỏi Khan.

 

“ Tôi vừa nghe thấy anh đang nói chuyện với ai đó, phải không.!? “

 

“ Không có ai cả.”

 

Bỏ đồ vào balo xong, Khan nhìn qua người quản lý.

 

“ Về nào. Sau đó chú hãy cùng tôi đi mua quà sinh nhật khác cho Chị chủ. ”

 

“ Vậy còn chiếc đai vô địch này thì sao.?” 

 

“ Đem trả hoặc bỏ đi.”

 

Khan trả lời dứt khoát và đi lại cửa sổ, anh quay qua người quản lý và nói.

 

“ Chúng ta sẽ đi bằng đường này. Sẽ không gặp phóng viên.”

 

Người quản lý đứng đó ngỡ ngàng, lần đầu tiên ông thấy Khan hành xử khó hiểu như thế này. Nhìn thấy anh chàng nhảy qua cửa sổ, ông lắp bắp nói.

 

“ Cậu d-đang làm cái gì vậy.? ”

 

“ Ông hỏi nhiều quá đấy.- Khan cau mày – Có nhanh lên không.”

 

23 giờ 11 phút.

 

Người quản lý đang lái ô tô chở Khan đến Trung tâm mua sắm của thành phố. Giờ đã khuya, nhưng trên đường vẫn tấp nập người qua lại. Đường xe lưu thông rộng rãi và sạch sẽ, Những chiếc xe hơi đầy đủ nhãn hiệu nổi tiếng xếp dài hai bên lề đường, vài chiếc đậu sai vạch và đang bị cảnh sát tuần tra giao thông kiểm tra và viết biên bản. Có vài người thanh niên đứng tụ tập một chỗ, để trêu ghẹo những cô gái xinh xắn đi ngang. 

 

Và điều nổi bật nhất làm cho cả khu phố trở nên lấp lánh, hào nhoáng chính là những  ánh đèn của các bảng hiệu cửa hàng, tiệm ăn hay shop quần áo nối liền với nhau đầy màu sắc. 

 

Người quản lý dừng xe trước một tiệm trang sức nổi tiếng nhất của khu mua sắm. Bước xuống xe, ông và Khan được một nhân viên nữ diện vest đen bước ra tiếp đón, Cô này gập người cúi chào hai vị khách và đưa tay mời họ vào trong cửa tiệm. 

 

Cô nhân viên dẫn hai người đến quầy lễ tân, thêm một cô gái mặc áo dài đứng sẵn ở đó, cô gật đầu chào và hỏi.

 

“ Kính chào quý khách. Quý khách muốn mua loại trang sức gì ạ. Cửa hàng chúng tôi gồm có những loại trang sức quý giá như vàng nạm ngọc hoặc kim cương. Dây chuyền, vòng tay và nhẫn kim cương đủ loại của các nhãn hàng nổi tiếng như…”

 

Khan đưa tay để ngắt lời cô nhân viên. Vừa nhìn xung quanh, anh vừa nói.

 

“ Đem loại trang sức quý và mắc nhất của tiệm ra đây.”

 

Cô nhân viên hơi tròn mắt, nhưng lại cười tươi.” Quý nhân đây rồi.” Cô lẩm bẩm vài lời rồi gật đầu.

 

“ Xin hãy chờ một chút ạ.”

 

Cô ta đi vào trong phòng quản lý. Nói chuyện với một người đàn ông mặc áo sơ mi xanh lá nhạt, thắt cà vạt đen. Cuộc nói chuyện ấy diễn ra không lâu, người đàn ông và cô nhân viên nhanh chân chạy ra với một chiếc hộp trắng trên tay. 

 

“ Kính chào quý khách. Tôi là chủ của tiệm này, nghe nói quý khách muốn xem trang sức quý giá nhất nên tôi xin mời ngài xem qua chiếc nhẫn này ạ.”

 

Ông mở nắp hộp ra. Bên trong trưng bày một chiếc nhẫn màu xanh sẫm. Ông chủ tiệm kể sơ lược về nó.

 

“ Nhẫn này có tên là Wittelsbach-Graff Diamond, cân nặng của viên kim cương nặng đến 32,06 carat. Có tận ba chuyên gia cùng tham gia chế tác nên mới được sự hoàn mỹ như ngài thấy đây.”

 

Đúng như ông ta nói. Viên kim cương được cắt hình oval nhìn rất nổi bật, khoe rõ sự tinh xảo trong chế tác. Khan cầm chiếc hộp đựng nhẫn trên tay lão chủ tiệm, nhìn ngắm một hồi rồi đưa qua người quản lý của mình.

 

“ Nhìn được chứ.? “

 

Nhận lấy chiếc hộp từ Khan, Ông này cũng ngắm nghía rất kỹ lưỡng. Khẽ gật đầu và đưa lại cho Khan. Anh chàng người Thái hất mặt về hướng chủ tiệm, hỏi bằng giọng cộc cằn.

 

“ Giá chiếc nhẫn này bao nhiêu.? ”

 

“ Tám mươi triệu đô thưa ngài.” – Ông gật đầu tỏ vẻ lễ phép.

 

Khan nhếch mép cười khi nghe giá. Số tiền này không phải quá lớn với một tay võ sĩ như anh. Không nói đến lương tháng của anh trong tập đoàn Bát Long, nội số tiền anh tham gia vào các trận đấu thì cũng đủ cho Khan sống tới già. 

 

“ Gói thành hộp quà và viết một tấm thiệp với nội dung “ Chúc mừng sinh nhật cô chủ Dorothy “ rồi đem ra đây nhanh. Ta sắp trễ giờ rồi.”

 

“ Dạ vâng. Sẽ nhanh thôi thưa ngài.”

 

Ông chủ tiệm mừng rỡ, cùng cô nhân viên đi vào trong gói quà theo yêu cầu của vị “ Đại gia.” Được một lúc sau. Ông chủ tiệm quay lại, cầm trên tay một gói quà màu hồng trao cho Khan. Quản lý của Khan nhanh tay lấy trong túi ra một cái ví, lấy tấm thẻ ngân hàng và cùng ông chủ tiệm đi đến quầy để thanh toán. Còn Khan thì ra ngoài xe đợi. Để giết thời gian, Khan cầm điện thoại nhắn tin. Năm, mười phút sau người quản lý quay đi ra. Leo lên xe và hỏi Khan.

 

“ Chúng ta đến buổi tiệc luôn chứ.!? “

 

Tắt điện thoại và bỏ bỏ vào túi áo. Khan đưa tay nhìn đồng hồ, đã 11 giờ 32 phút.

 

“ Nhanh lên. Tôi không muốn mình là người đến trễ nhất đâu.”

 

23 giờ 44 phút.

Tòa cao ốc RedLand.

Xe của Khan chạy vào cổng chính. ngồi trong xe, Khan thấy Simon và Rosé đang đi bộ vào tòa nhà. Anh bảo quản lý cho anh xuống, rồi anh chạy lại phía hai người họ.

 

“ Hey Simon.” Khan kêu lớn.

 

Simon và Rosé quay lại nhìn về hướng ai đó gọi. Thấy Khan chạy lại. Simon cười tươi, dang tay đón chờ một cái ôm nhưng bị Rosé nắm tay kéo lại. 

 

“ Hai người cũng vừa đến à.!? “ – Khan lại gần, vỗ vai Simon.

 

“ Đúng rồi bạn hiền.” Simon vẫn giữ nụ cười trên môi.

 

Khan nhìn thân thể Simon và Rosé ướt đẫm mồ hôi. Anh không buồn thắc mắc vì Simon lúc nào cũng dấn thân vào mấy chuyện không đâu, Nhưng Rosé thì khác. Phải nói rằng, đây là lần đầu Khan thấy cô ấy như vậy. Vì thế,  anh buộc miệng hỏi.

 

“ Hai người làm gì mà mồ hôi đầy người thế kia.? “

 

Rosé cười gượng. Nhường phần trả lời cho Simon.

 

“ Không có gì đâu bạn hiền. Chỉ là hai đứa tôi mới bị thấy con chó đuổi con mèo, nên đuổi theo can ngăn ấy mà. Hahaha.”

 

“ Thật à.? “ – Khan cau mày. Nhưng anh không muốn hỏi sâu, liền đổi qua câu hỏi khác.- “ Thế hai người đã chuẩn bị quà cho Dorothy chưa.? ”

 

Lấy từ túi ra sợi dây chuyền. Simon chìa tay đưa cho Khan. Anh nói.

 

“ Có chứ. Đây là Hope Diamond. Đồ hiếm đó.”

 

Cầm lấy sợi dây. Khan đưa lên ngắm. Anh cũng đưa chiếc hộp quà của mình thảy cho Simon. Chụp lấy chiếc hộp, Simon kề gần tai, lắc lắc vài cái để nghe thử thứ gì bên trong.

 

“ Cái gì đây, Boom mini à.”

 

“ Một chiếc nhẫn, tôi vừa mua nó ở khu mua sắm.”

 

“ Giá bao nhiêu.? “ – Simon trả lại hộp quà cho Khan

 

“ Tám mươi thiệu đô. Thế dây chuyền của anh thì sao.!? “

 

Simon nghênh mặt cười đắc ý. Anh cố tình hỏi giá chiếc nhẫn vì muốn Khan hỏi anh câu này.

 

“ Năm trăm triệu đô.”

 

Khan há hốc mồm, tròn xoe mắt. Biết rằng Simon là người chịu chơi, nhưng đến mức này thì..

 

“ Anh có vẻ chịu chi tiền nhỉ.! “

 

“ Sinh nhật chị dâu, cũng phải chi cho đáng chứ. Hahaha. “

 

Nãy giờ đứng im lặng. Rosé cảm thấy bực tức vì câu nói của Simon. Nói đúng hơn là lửa giận lại bộc phát. Không thể chịu được nữa, cô đành phải lên tiếng.

 

“ Anh hãnh diện ghê nhỉ. Sao không nói cho Khan biết sự thật đi.! “

 

Khan nhìn Simon đang đơ người và cười gượng vì câu nói của Rosé. Anh cau mày nhìn thẳng vào mắt Simon.

 

“ Gì thế. Giá của sợi dây không phải à.!? “

 

Simon nhanh chóng khoác vai Khan và kéo anh bước vào tòa nhà.

 

“ Sao chúng ta không lên dự tiệc nhỉ. Tôi sẽ giải thích cho anh sau khi tiệc bắt đầu, được chứ. Hahaha.”

Chọn Ngày Hoàn Nguyên: Chương 4
Chọn Ngày Hoàn Nguyên: Chương 2

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!